Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 683
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:16
Lâm Đường cúi đầu nhìn về anh bạn nhỏ bị mình chặn lại, nói: "Đi thôi, chị đưa em đi tìm công an."
Ăn mặc đẹp như vậy, trắng nõn mềm mại, vẫn là một đứa trẻ, thảo nào lại bị theo dõi lâu như vậy.
Đứa trẻ liếc nhìn Lâm Đường mấy lần, sau đó bước tới nắm lấy vạt áo của cô.
"Chị ơi, em đau cổ, đau bụng, chân cũng đau..." Thằng nhỏ trề môi, uỷ khuất thì thào than thở.
Đôi mắt ngấn lệ nhìn chằm vào cô.
Lâm Đường không thể nhẫn tâm với những thứ nhỏ bé đáng yêu.
Cô từ trong túi lấy ra một lọ t.h.u.ố.c mỡ, bôi trên cổ đứa nhỏ.
Nơi đó có một vết đỏ.
Nhìn dấu vết kia, có vẻ như đã dùng d.a.o gõ vào.
Một đứa trẻ đáng yêu như vậy mà cũng có thể nhẫn tâm ra tay.
Cái kia Mộc Sinh, cho dù không phải quỷ ăn người, cũng là con sói tàn nhẫn.
Thuốc do Lâm Đường tự mình bào chế nên hiệu quả thì khỏi phải nói.
"Lạnh lạnh." Đứa nhỏ duỗi tay muốn sờ cổ.
Lâm Đường ngăn nhóc lại: "Vừa mới bôi t.h.u.ố.c, còn chưa được đụng vào."
Đứa nhỏ ngoan ngoãn bỏ tay xuống.
"Em tên gì?" Lâm Đường hỏi.
"... Em tên Tô Tranh."
Lâm Đường gật đầu, tỏ vẻ chính mình đã biết.
"Chị tên là Lâm Đường."
Đôi mắt Tô Tranh sáng lên khi nghe thấy tên này.
Ngay lập tức, nhóc tụt xuống dốc và hét lên,"... chị Đường Đường."
Biểu cảm đột nhiên trở nên thân thiết hơn.
Lâm Đường kinh ngạc nhướng mày hỏi: "Em biết chị sao?"
Tô Tranh tròng mắt đảo quanh, chột dạ che miệng lại, nhưng nhóc không có trả lời.
Tất nhiên là nghe nói qua.
Nhưng nhóc không thể nhắc đến cậu của mình.
Nếu không chị Đường Đường sẽ nói cho cậu nhỏ, ba mẹ cậu nhóc ở nơi nào.
Đến lúc đó cậu nhóc khẳng định sẽ bị đ.á.n.h...
Lâm Đường thấy Tô Tranh không muốn nói, cô cũng không miễn cưỡng.
Dù sao sớm muộn gì sẽ biết.
"Đi thôi, chị mang em đi tìm chú công an."
Tô Tranh không nhúc nhích, tay nắm quần áo, lo lắng nói: "Vì sao lại muốn đi tìm chú công an ạ?"
Lông mày của đứa nhỏ nhíu c.h.ặ.t.
Hai chữ 'chột dạ' gần như khắc ở trên mặt cậu nhóc.
"Đứa trẻ trốn nhà đi, đương nhiên phải đi tìm chú cảnh sát nha." Lâm Đường vẻ mặt tự nhiên mà nói.
Cô cũng không dám tự ý mang đứa nhỏ về nhà mình.
Ai biết hay không có thể đưa tới công an, khi đó cô sẽ oan uổng trở thành bọn buôn người.
Tô Tranh chột dạ không nói, lộc cộc đi về phía Lâm Đường.
Bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy tay Lâm Đường.
"Chị Đường Đường, hiện tại em đang đau chân, có thể ngày mai mới đi tìm chú cảnh sát được không ạ?!"
Ngoài miệng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Nhưng thật ra trong lòng lại suy nghĩ: Trước hết phải ổn định chị Đường Đường, ngày mai lại suy nghĩ biện pháp khác.
Lâm Đường nghiêm nghị nói: "Không thể!"
Tuổi còn nhỏ, nhưng lòng dạ không nhỏ đâu.
Tô Tranh bẹp bẹp cái miệng nhỏ.
Nhưng cậu nhóc không thân thuộc với Lâm Đường nên cũng không dám phản bác lại.
Chỉ có thể phồng lên khuôn mặt nhỏ, đi theo sau.
Đi được một lúc, tốc độ bước chân của Tô Tranh càng chậm.
Lâm Đường quay đầu lại hỏi: "Em làm sao thế?"
"Em đau chân ạ." Tô Tranh c.ắ.n miệng nói nhỏ.
Lúc mới bị bắt đi, cậu nhóc bị người kia dạy dỗ vài lần vì làm ầm ĩ, sau đó lại đi bộ một đoạn đường xa, cho nên bây giờ chân rất đau.
Lâm Đường dừng lại.
Cô tìm một tảng đá có thể ngồi, bảo tô tranh ngồi xuống.
"Em ngồi xuống trước, để chị xem cho em."
Sau khi cô cởi giày cậu nhóc ra.
Trên đôi chân nhỏ trắng nõn xuất hiện mấy cái bọt nước, có một số chỗ bị trầy xước.
Sau khi Lâm Đường nhìn thấy, cô ngạc nhiên nhìn đứa nhỏ này.
Cô nghĩ thằng bé là đứa nhóc yếu đuối, chưa từng ăn khổ, nhưng thật ra vẫn người có thể nhẫn nhịn.
Cô bôi t.h.u.ố.c cho Tô Tranh.
Sau đó đưa lưng về phía cậu nhóc.
"Đi lên, chị cõng em."
Tô Tranh ngoan ngoãn bò lên, che lại cái miệng nhỏ đang tủm tỉm cười.
"... Cảm ơn chị Đường Đường."
Lâm Đường không nói chuyện, giống như sau lưng không cõng người mà bước nhanh đi đến trong huyện.
Khi đến Cục Công An.
Lưu Quốc An không có ở đây, bọn bọ được một người công an trẻ tuổi tiếp đón.
Đăng ký bản khai với lý do nhặt được một đứa trẻ thất lạc, sau khi làm xong mọi việc Lâm Đường dự định về nhà.
Còn chưa ra khỏi Cục Công An, Tô Tranh đã nhào tới ôm c.h.ặ.t c.h.â.n cô.
