Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 686
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:16
Mộc Sinh gật đầu: "Vâng, cháu nghe chú Viên."
Ông cụ cười cười: "Chú tin cháu, giữ mãi một trái tim lương thiện, về sau hoàn cảnh của cháu sẽ tốt lên thôi."
Trái tim lương thiện?
Trong lòng Mộc Sinh lộp bộp một tiếng, nghĩ lại mà sợ. Thiếu chút nữa là anh ta đã đi sai đường rồi. May mắn...
"... Vâng."
Có lẽ anh ta nên ngẫm biện pháp khác.
Làm việc ác để kiếm tiền...
Sợ là chú Viên thà c.h.ế.t cũng không muốn dùng tiền đó.
-
Cố Doanh Chu nhờ người đặt vé xe lửa nhanh nhất để tới tỉnh thành. Vừa tới tỉnh thành là đi tìm đồng nghiệp công tác ở ga tàu hỏa.
Mất thời gian một buổi sáng đã điều tra ra cháu ngoại trai đi theo phía sau một người trưởng thành, lên xe lửa, bình anh tới trong huyện rồi lại xuống xe.
Mặt anh tối sầm.
Lá gan quá lớn! Quả thực là lớn tới mức muốn lật trời.
Sau khi điều tra rõ ràng rồi thì gọi điện thoại thoại cho Cố Nhiễm và Tô Kỳ, Cố Doanh Chu lại đặt mua ba tấm vé xe lửa về huyện AN Bình.
Thừa dịp còn có chút thời gian dư ra, anh thuận tiện đi tới cửa hàng bách hóa một chuyến. Đi một hồi tới huyện An Bình, Cố Doanh Chu huy động tất cả những người quen biết, bắt đầu hỏi thăm tin tức của đứa cháu trai cả này.
Hạ Vân Tụ cũng nghe nói tới tin tức này. Sau đó, lập tức nghĩ tới bé trai mà mấy ngày nay Lâm Đường chăm sóc kia. Em trai không ở nhà, khẳng định anh ta phải đến trông em dâu giúp.
Hơn nữa vợ anh ta đi làm ở xưởng dệt bông, muốn biết được tin tức của Lâm Đường vô cùng tiện.
Hạ Vân Tụ biết được tin tức đồng chí Lâm Đường nhặt được một nhóc con từ trước. Nghe nói cháu ngoại trai của Cố Doanh Chu mất tích, Hạ Vân Tụ lập tức tới tìm anh.
Đi vào sân nhà họ Cố, Hạ Vân Tụ hỏi ngay: "... Doanh Chu, chú nói cháu ngoại trai của chú mất tích?"
Cố Doanh Chu nhìn về phía anh ta, hỏi: "... Anh biết tin tức?"
Gương mặt Tô Kỳ và Cố Nhiễm lộ vẻ chờ mong.
Hạ Vân Tụ lắc đầu: "Anh không biết, nhưng anh nghe nói người yêu chú nhặt được một bé trai."
"Mấy ngày nay thỉnh thoảng đồng chí Lâm còn dẫn thằng bé kia tới xưởng, mọi người đều biết. Nếu không tới xem trước xem đó có phải cháu ngoại trai của cậu hay không đi?"
Anh ta chưa từng thấy qua đứa trẻ kia. Nhưng anh ta nghe vợ mình nói, đứa bé kia trắng trẻo mập mạp, không giống như con cái gia đình bình thường. Hơn phân nửa có thể là người mà Cố Doanh Chu muốn tìm.
Cố Doanh Chu nhận thấy được hai ánh mắt cực nóng chiếu tới đây, sống lưng cứng đờ. Toàn bộ đầu óc đều là: Xong rồi! về sau không còn những ngày tháng yên tĩnh nữa.
Không đợi anh nói gì, Cố Nhiễm đã đi tới, nhìn chằm chằm Hạ Vân Tụ: "Anh nói cái gì? Người yêu?'
sau đó lại nhìn về phía Cố Doanh Chu, biểu tình khiếp sợ không thôi.
"Doanh Chu, em có người yêu?"
Tô Kỳ cũng đi theo phía sau Cố Nhiễm. Cũng là ngoài ý muốn mà nhìn chằm chằm vào cậu em vợ.
Cố Doanh Chu thấy hai người nhìn anh như nhìn một con khỉ, gương mặt thanh tuấn tối sầm lại.
"Sao em lại không thể có người yêu?"
Nói xong liếc mắt nhìn hai người Tô Kỳ và Cố Nhiễm một cái. Ngữ khí nhàn nhạt.
"Phương diện nào em cũng mạnh hơn so với mọi người, hai người có thể kết hôn, em yêu đương thì có gì đáng kinh ngạc?"
Giọng điệu tuy không châm chọc nhưng lại khiến người ta vô cùng tức giận!
Trên mặt Cố Nhiễm tựa như mới bị hắt một chậu nước lạnh, nhiệt tình nháy mắt bị dập tắt. QUả thực chị khó mà tin được, với cái miệng độc địa này của em trai, thế mà cũng có thể nhổ được cải trắng nhà người khác?!
"... Em cũng nói chuyện với người yêu mình như vậy sao? Con gái nhà người ta có thể chịu đựng được khi em há miệng ra sao?"
"Về sau em tận lực nói ít một chút đi. Người làm chị gái, anh rể như bọn chị có thể dung túng cho em, không đại biểu rằng mọi người đều có thể chịu đựng được khi em mở miệng đâu."
Hạ Vân Tụ nghe tới đó mới biết hai người này là chị gái và anh rể của Cố Doanh Chu. Cảm giác ba người này không giống người một nhà mới vừa sinh ra trong lòng, đã nghe lời Cố Nhiễm nói với Cố Doanh Chu.
