Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 73
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:59
Nhóm xã viên tưởng tượng đến sang năm cả đội sẽ bị công xã điểm danh phê bình, sôi nổi cảm thấy không có mặt mũi. Không có kinh nghiệm, không có kĩ thuật, nuôi như thế nào chứ?
Lâm Phúc dơ tay lên, bình ổn sự ầm ĩ ở sân phơi lúa.
"Mọi người đừng kích động!"
"Bên trên yêu cầu chúng ta cũng không thể từ chối được, trước hết chúng ta nên nghĩ phải làm như thế nào đi."
"Mỗi một hộ phải nuôi ít nhất một con heo, việc này đã định ra rồi."
"Suy nghĩ về hướng tốt, nếu thật sự có thể nuôi tốt được, chúng ta giao heo, nhà nào cũng có thể có một chút tiền, còn có thịt ăn, này chẳng phải là chuyện tốt sao?"
Phó đội trưởng Lý thấy mọi người yên tĩnh lại, cũng khuyên nhủ: "Đại đội trưởng nói không sai, trong đội nên tìm một con đường mới để phát triển mới được. Không thể cứ dựa vào làm đất kiếm tiền được, chúng ta cũng phải suy nghĩ thêm cách. Tôi nghe nói có đội làm sản phẩm phụ gia gì đó, nhà nào cũng được xây nhà mới, mặc quần áo mới, thậm chí còn có xã viên có cả xe đạp."
Lâm Phúc nói tiếp: "Tôi không trông ngóng xe đạp, chỉ cần có thể ăn no mặc tốt là tôi thấy đủ rồi. Bên trên phân phó nhiệm vụ, chúng ta không thể từ chối được, chỉ có thể nghĩ cách hoàn thành. Đội chúng ta ở chân núi kia, một năm bốn mùa không thiếu cỏ dùng để nuôi heo, vấn đề hẳn là không lớn."
"Bên trên cũng đã nói coi đội chúng ta là điểm thí nghiệm. Nếu như nuôi tốt nói không chừng đại đội chúng ta sẽ được bầu thành đại đội tiên tiến. Mọi người nói xem này có phải là chuyện tốt hay không?"
Người trong nhà duy trì người trong nhà làm việc, vợ của Lâm Phúc cao giọng phối hợp: "Là chuyện tốt!"
Ba anh em nhà Lâm Thanh Sơn cũng ủng hộ công việc của bác cả, cũng lớn tiếng nói: "Là chuyện tốt!"
Trong đầu nhóm xã viên đều tưởng tượng tới chuyện tốt đẹp khi bị bầu thành "đại đội tiên tiến", cả đám đều mừng rỡ tới cười lộ cả hàm răng.
"Chuyện tốt!"
"Đại đội tiên tiến!"
Lâm Phúc vung tay lên, lớn tiếng bảo: "Được, ngày mai mỗi nhà phái một người tới đại đội nhận heo con, mọi người bắt đầu làm việc đi!"
Nhóm xã viên đồng thời lên tiếng, khiêng công cụ làm nông như cuốc xẻng đi xuống ruộng.
Trên đường —
Lý Tú Lệ nhìn ba đứa con trai hỏi; "Việc nuôi heo này, mấy anh em các con nghĩ làm sao? Có ý kiến gì cụ thể không?"
Nuôi heo không phải việc gì khó, nhưng mà quá trình nuôi dưỡng lại rất khó.
Đại đội bên cạnh thất bại vẫn đặt ở trước mắt đó thôi.
Nhóm xã viên đáp ứng hết rồi nhưng chỉ sợ là trong lòng vẫn lo sợ.
Lâm Thanh Sơn trầm ổn nói: "Sân sau nhà mình rất lớn, nếu không con và Thanh Thủy Thanh Mộc làm ra cái chuồng heo trước, việc cắt cỏ heo thì giao cho mấy đứa nhỏ trong nhà."
Nuôi heo chắc không khác gì nuôi gà nuôi thỏ đâu nhỉ?
Mỗi ngày cho ăn đúng hạn, chắc là sẽ mập lên nhỉ?
Mấy con thỏ và gà trong nhà kia chẳng phải vẫn lớn khá nhanh đó sao?
Lâm Thanh Mộc cũng nói theo: "Nuôi heo thì có gì khó, chủ yếu là phải đề phòng heo sinh bệnh. Em nghe nói đại đội bên cạnh tổn thất vô cùng nặng, nguyên nhân chủ yếu là do heo mắc bệnh nhiều. Vừa c.h.ế.t một đám, heo còn chưa kịp lớn lên đã c.h.ế.t hết một nửa."
"Lão tam, sao em lại biết được việc này?" Lâm Thanh Thủy hồ nghi nói.
Lâm Thanh Mộc khoe khoang mà kéo khóe miệng: "Ha, thôn chúng ta nhiều hộ như thế, sao mà có thể không biết được?"
Chẳng phải chỉ cần đi nghe ngóng chút là biết hay sao?
Trong lòng Lý Tú Lệ thầm nói, xem ra chuyện nuôi heo này không có đơn giản như vậy.
"Vậy mấy đứa cảm thấy nhà ta nhận mấy con về nuôi thì tốt?
"Gì? Còn mấy con?" Giọng nói Lâm Thanh Mộc cao hẳn lên một tông: "Mẹ, chúng ta nhận một con là được rồi. Một con còn không biết có thể sống hay không, đừng để lúc đó không có tiền lời ngược lại còn thiếu tiền trong đội.
Bước chân vượt quá lớn, rất dễ dàng vấp ngã.
Mọi việc phải suy nghĩ kĩ rồi mới được làm!
Ánh mắt mang theo sát khí của Lý Tú Lệ thẳng tắp b.ắ.n về phía Lâm Thanh Mộc, thanh âm sâu kín: "Mọi người, đ.á.n.h lão tam."
Còn chưa kịp làm đã bị thằng nhóc thối này dội nước lã.
Còn muốn đứa con trai này làm gì nữa?
