Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 735
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:38
Kinh Vĩ liên tục xua tay,"Không không không, không cần đưa đâu ạ! Tài sản tập thể sao có thể tùy tiện tặng cho người khác được? Đến lúc đó em sẽ mua." Cho dù không phải là tài sản tập thể thì cũng là do chị dâu bỏ tiền, cậu không thể nào nhận được.
Lâm Đường thấy biểu tình của thanh niên trước mặt như gặp kẻ địch thì không nhịn được mà cười ra tiếng: "Sản phẩm mới sản xuất nên cũng phải tìm người ăn thử, Kinh đồng chí không cần khách khí như vậy đâu." Đây là lời nói thật.
Kinh Vĩ nghe vậy, nhìn ra cô không nói nên bèn gật đầu: "Dạ được, em nhất định sẽ ăn thử cẩn thận." Biểu tình của cậu nghiêm túc như đang sợ chiếm lợi của người khác lại không làm tốt việc được giao vậy.
Lâm Đường không nghĩ rằng dưới trướng bạn trai nhà mình lại có một người thật thà chân chất như vậy, ánh mắt nhìn Cố Doanh Chu mang theo chút hài hước. May mà Cố đồng chí là một người chính trực tốt bụng, nếu không thanh niên này đã bị lừa mất xác rồi.
Cố Doanh Chu đọc hiểu ý tứ trong đáy mắt của bạn gái nhỏ, nụ cười nơi khóe miệng có chút bất đắc dĩ: "Tuy Kinh Vĩ trông rất khờ nhưng khi làm việc cũng khá có năng lực. Sau này khi anh có việc rời đi, nếu em có chuyện gì không giải quyết được thì có thể tìm tới cậu ấy."
Kinh Vĩ bất mãn ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng nghẹn khuất: "Lão đại, em đâu có khờ đâu! Tốt xấu gì em cũng là người của anh, thông minh lắm đó!"
Cố Doanh Chu hơi nhíu mày, lạnh lùng nói: "... Mau ăn cơm của cậu đi." Giọng điệu bỏ đến không chịu được!
Hiếm khi Đường Đường mới tìm đến ăn, lúc này vốn dĩ phải là thời gian hẹn hò của anh và bạn gái nhỏ mới đúng, ai ngờ lại lòi ra một cái bóng đèn. Anh không đuổi thằng nhóc này đi đã là không tệ rồi, thế mà còn mù quáng tìm cảm giác tồn tại nữa chứ. Không hiểu là hiện giờ cậu phải làm một người trong suốt sao? Thế này mà còn không khờ thì thế nào khờ?!
Kinh Vĩ thấy vẻ mặt ghét bỏ của lão đại, thì trong lòng thầm khóc hu hu hu hic hic hic, nhưng ngoài mặt lại vô cùng ngoan ngoãn nói: "Dạ dạ, em ăn đây."
Rất nhanh đã cơm nước xong, ba người ra khỏi tiệm cơm. Đúng lúc đó, phía xa nơi chân trời chợt xuất hiện một mảng ráng chiều màu đỏ và tím quất giao nhau, tầng tầng lớp lớp như kẹo bông gòn mà chiếu về phía chân trời xanh thẳm đẹp đến kinh tâm động phách, thực sự khiến người ta không thể không cảm khái về sự mỹ lệ của thiên nhiên
"Thật xinh đẹp!" Lâm Đường cảm thán.
Cố Doanh Chu gật đầu, nói: "Mặt trời mọc ở nơi anh từng đi làm cũng rất tuyệt, có cơ hội anh sẽ dẫn em đi xem thử." Anh từng có vinh hạnh được xem qua một lần, thực sự là đẹp không sao tả xiết.
"Dạ." Lâm Đường vui sướng đáp.
Lời nói vừa mới dứt thì một bóng người vội vã chạy tới va nhẹ vào người Lâm Đường. Cố Doanh Chu phản ứng nhanh nhẹn mà kéo cô một cái mới giúp cô không bị ngã trên mặt đất.
"Thực sự rất xin lỗi..." Cô gái va phải cô hốt hoảng nói. Nói xong, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên mà định tiếp tục chạy về phía trước.
Lâm Đường nghe thấy giọng nói khá quen tai, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đúng là Tiểu Vân. Cô lên tiếng hỏi: "Tiểu Vân?"
Phương Tiểu Vân dừng chân lại, thấy Lâm Đường thì nước mắt ồ ạt mà tràn ra. Đôi mắt cô ấy đã sưng đỏ, giọng nói hơi khàn khàn: "Đường Đường..."
Lâm Đường nhìn thấy dáng vẻ chật vật của bạn tốt thì vội vàng lấy khăn tay ra cho cô ấy lau nước mắt rồi nhẹ giọng hỏi: "Cậu làm sao vậy?"
Trong lòng Phương Tiểu Vân khó chịu đến không chịu được, nhìn thấy Đường Đường tựa như nhìn thấy người có thể ỷ lại nên cảm xúc của cô ấy phun trào trong nháy mắt. Cô ấy khóc càng to hơn, cổ họng tràn ra từng tiếng nấc nghèn nghẹn nức nở.
