Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 737
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:16
Kinh Vĩ bị lời này làm cho hoảng sợ đến mức vội vàng lui về phía sau vài bước, động tác nhanh nhẹn cứ như chỉ cần đứng xa ra thì cậu sẽ không nghe thấy những lời kia vậy. Kinh Vĩ vội xua xua tay chối bay chối biến: "Lão đại, anh đang nói cái gì vậy? Sao em lại có ý định xấu xa với nữ đồng chí kia được?! Ngoại trừ vợ của em ra thì trong mắt em các nữ đồng chí bên ngoài đều... đều không khác gì cải trắng trồng trong đất hết." Nếu cứ thấy một nữ đồng chí lại nảy ra những ý định xấu xa thì cậu khác nào những kẻ chỉ biết chơi lưu manh chứ?!
Cố Doanh Chu thấy thằng nhóc này hoàn toàn không thông suốt được thì khóe miệng không khống chế được mà hơi giật giật: "Cậu có vợ à?"
Một câu hỏi khiến đầu óc Kinh Vĩ hơi hơi ngơ ngác: "... Không, không có ạ."
Cố Doanh Chu hơi nhíu mày, giọng điệu nhàn nhạt nói: "Bảo cậu khờ mà cậu còn không thừa nhận! Với cái đầu óc gỗ mục của cậu ấy mà, e là đến tận khi tôi kết hôn sinh con rồi cậu vẫn độc thân một mình." Rõ ràng đôi mắt đã dính c.h.ặ.t lên người nữ đồng chí nhà người ta rồi mà vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác, cứ thế này chỉ sợ là nửa đời sau cậu ta đều phải dựa vào bàn tay phải mất.
Kinh Vĩ không phục, trên khuôn mặt hơi ngăm đen đều là vẻ bất mãn: "Lão đại, anh không thể khinh bỉ người khác như vậy được! Mẹ em ở nhà đang tìm đối tượng xem mắt cho em rồi, có khi đến lúc em trở về sẽ trực tiếp kết hôn luôn đấy..." Nói xong một câu cuối cùng, trong đầu cậu không tự chủ được mà hiện lên dáng vẻ khóc lóc của nữ đồng chí kia.
Cố Doanh Chu vẫn rất bình tĩnh hỏi lại: "Hừm, nếu anh nhớ không nhầm thì mẹ cậu đã tìm cho cậu tận bảy tám đối tượng xem mắt rồi. Cậu kết hôn được với tất cả bọn họ à?"
Kinh Vĩ rên rỉ một tiếng, buồn muốn c.h.ế.t mà kêu to: "Lão đại, anh không thể xấu xa như vậy được!" Cậu cũng không biết tại sao lần nào xem mắt cũng đều thất bại nữa. Rõ ràng toàn bộ hành trình cậu đều thể hiện ra dáng vẻ thực sự rất đáng tin cậy mà!
-
Bên kia, Lâm Đường dẫn theo Phương Tiểu Vân đi vào nhà mình.
Trong phòng có bình nước, bên trong có có sẵn nước ấm. Sau khi để Phương Tiểu Vân rửa mặt mũi sạch sẽ, Lâm Đường pha cho cô ấy một ly nước đường đỏ rồi nhẹ giọng khuyên nhủ: "Uống ngụm nước trước đi đã. Cậu đã khóc rất lâu rồi đúng không? Giọng nói khàn hết cả rồi đây này!"
Phương Tiểu Vân rửa mặt xong thì đôi mắt vẫn sưng đỏ như cũ, nhưng ít nhất thì trông đã đỡ hơn lúc trước. Cô ấy hít hít mũi, nói: "... Cảm ơn cậu, Đường Đường." Nước đường đỏ trong tay quả thực là có thể làm ấm đến tận trong lòng.
Lâm Đường thấy cảm xúc của bạn tốt đã hơi hòa hoãn lại thì mới hỏi: "Có thể kể cho mình nghe không?"
Ngón tay đang bưng ly tráng men của Phương Tiểu Vân hơi siết c.h.ặ.t lại, mi mắt nhẹ nhàng rũ xuống, tất cả các loại cảm xúc đều quay cuồng trong lòng thật lâu rồi mới trở lại bình tĩnh.
Lâm Đường cũng không thúc giục mà lẳng lặng ngồi cạnh cô ấy. Không biết qua bao lâu, Phương Tiểu Vân uống một ngụm nước đường đỏ trong tay, hương vị vừa ấm áp vừa ngọt ngào kia lan rộng khắp toàn thân. Cô ấy nhàn nhạt mở miệng: "Mẹ mình đã biết chuyện mình bán kem dưỡng da để kiếm tiền rồi. Bà ấy gọi cho mình để đòi tiền, bắt mình phải hiếu kính bà ấy, còn nói rằng mình phải trả lại cho bà ấy số học phí và sinh hoạt phí mà bà ấy từng bỏ ra để cung cấp cho mình đi học nữa..." Đương nhiên thực sự là mẹ cô ấy nói rất khó nghe, không bình dị như lời kể của cô ấy.
Lâm Đường nghe xong chuyện này thì tỏ vẻ không còn lời nào để nói. Im lặng một lát, cô lại nhíu mày hỏi: "Còn ba cậu thì sao? Ba cậu nghĩ như thế nào?" Nếu cô nhớ không nhầm thì hình như ba của Tiểu Vân đối xử với cô ấy khá tốt mà?
