Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 745
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:18
Thế nhưng Hạ Như hoàn toàn không biết rằng sau hôm tan rã trong không vui với cô ta thì Đổng Tiểu Liên đã về nhà. Tất cả những gì bà có thể nhìn thấy chính là một căn phòng trống trơn, tiền không có mà đồ vật của Hạ Như cũng không còn. Nhìn thấy cảnh tượng kia, Đổng Tiểu Liên hoàn toàn cho rằng cô ta đã chạy mấy. Chồng vào ngục giam, con gái ôm tiền bỏ chạy, trong lòng bà là một mảng bi thương.
Sau đó, bà có trở lại đơn vị nhưng lại bị đồng nghiệp khinh thường dè bỉu. Rơi vào đường cùng, Đổng Tiểu Liên chỉ có thể xin chuyển công tác rồi đi tới một khu vực xa xôi để làm việc. Vì vậy cho nên, cho dù Hạ Như trở về được trong huyện thì cô ta cũng chỉ là một người ngay cả chỗ đặt chân cũng không có mà thôi.
Về chuyện của người nhà họ Hạ, Lâm Đường không biết cũng không hề để tâm.
Lúc này, nhà họ Lâm đã nhận được thư do Lâm Vệ Quốc tham gia quân ngũ ở bên ngoài gửi về, người một nhà đều vui vẻ không thôi.
Nhìn bác gái cả đang im lặng rơi nước mắt, lại nhớ đến anh họ mấy năm không được về nhà, trong lòng Lâm Đường cũng có chút ê ẩm: "Bác gái cả à, anh Vệ Quốc gửi thư về đây là chuyện tốt, sao bác lại khóc thế ạ? Nếu anh họ mà biết bác khóc thế này thì trong lòng anh ấy sẽ buồn bã lắm đấy!"
Lúc Cao Bình nhận được thư của con trai cả thì đã ngồi trong nhà hung hăng khóc một lúc lâu, lúc này đến nhà Lâm Lộc lại nhớ đến lão đại nhà mình đang không biết thế nào, khó kìm lòng nổi nên mới lại rơi lệ lần nữa. Bà thực sự đau lòng lắm!
Dù sao cũng là đứa bé đầu tiên chui ra từ bụng bà. Hàng năm thằng bé không ở nhà, đã vậy lúc nào cũng cận kề với nguy hiểm, người làm mẹ như bà sao có thể không lo lắng, không đau lòng cho được?
Nghe được Đường Đường nói, ý thức được mình đang thất thố nên Cao Bình vội lau lau nước mắt. Bà ngượng ngùng nói: "Để mọi người chê cười rồi, chẳng qua là bác..."
Lâm Đường lắc đầu, nói: "Anh Vệ Quốc là con trai ruột của bác, mẹ con liền tâm. Mấy năm rồi không gặp lại, sao có thể không nhớ nhung được? Bọn cháu đều biết, bác gái cả không cần giải thích đâu ạ."
Hiện giờ tình thế bên kia đang rất không ổn, khi biên phòng có xung đột thì làm gì có ai trong nhà không lo lắng thấp thỏm đâu?!
Cao bình nghe thấy Lâm Đường an ủi thì sự chua xót trong lòng đã vơi bớt, nhìn về phía Lý Tú Lệ nói: "Đúng là sinh con gái thì mới ấm lòng! Nhìn mấy thằng nhóc nhà chị đi, một câu lời hay cũng không biết đường mà nói, chỉ biết làm chị tức giận thôi!"
Lâm Ái Quốc vừa mới mua ba cân thịt về nhà: "..." Sao anh lại không tri kỷ cơ chứ? Mua thịt về cho cha mẹ bồi bổ thân thể không phải là tri kỷ hay sao?
Lâm Vệ Quốc trầm mặc không nói chuyện. Tự quản lý gia đình nhỏ của mình cho tốt, bảo vợ mình hiếu thuận với cha mẹ, cũng coi như tri kỷ đi?
Lâm Phúc thấy vợ và Lâm Đường nói chuyện với nhau, vội kéo đề tài trở về.
"Đường Đường, anh Vệ Quốc của con gửi cho con một phong thư, con xem trước đi."
Nói rồi thì đưa thư cho Lâm Đường. Tò mò không biết con trai mình nói gì với Lâm Đường, bọn họ cùng nhau xúm lại. Lâm Đường nhìn một phần, đôi mắt sáng lên. Bên trong dường như có muôn vàn ánh sao. Trên mặt lộ ra nụ cười đầy thoải mái.
"Là chuyện tốt!" Cô vui vẻ mà nói.
Lâm Phúc thấy cháu gái mừng rỡ vô cùng, mới hỏi: "Đường Đường, là chuyện tốt gì?"
Chẳng lẽ Vệ Quốc có đối tượng? Cũng không đúng mà. Nghe nói bên đó chim không thèm ỉa, tới con muỗi cái còn chẳng có, đâu có thể nói chuyện yêu đương được.
Nghĩ tới con trai cả, trong lòng Lâm Phúc vừa kiêu ngạo lại vừa phát sầu.
Ánh mắt những người khác nhà họ Lâm đều đặt ở trên người Lâm Đường.
