Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 760
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:21
Lâm Đường: "..."
Cô là đang... bị mẹ mình ghét bỏ?
Sau khi Lâm Đường nói xong, cô đưa Đường Giai Thuỵ đi ra ngoài.
Trong thôn đã làm lại đường mới, nhìn toàn thể diện mạo trông rực rỡ hẳn lên.
Trên đường không còn nhìn thấy các tảng đá gồ ghề và phân động vật, sạch sẽ hơn trước rất nhiều lần.
Không chỉ có như thế, hiện tại xưởng tương làm ăn phát đạt, ai ai cũng đều có hy vọng, trên gương mặt những người trong thôn không có sự buồn phiền, họ luôn cố gắng tiến lên phía trước.
Đầu cửa thôn mới đào một cái ao, tính toán dùng nó nuôi cá.
Trước đây là trồng hoa sen, hiện giờ đã là ' nước chảy từ ra từ Điền Điền, những bông hoa đang Niệm Kiềm'.
"Thời gian trôi qua nhanh quá, thôn đã thay đổi rất nhiều ..." Lâm Đường cảm khái nói.
Cô nghĩ khi mình trở về, trong thôn cũng giống như những thôn làng khác, mọi người chỉ mong ăn no một ngày ba bữa.
Nhưng hiện tại mọi người đã bắt đầu nhớ thương các nhu cầu khác.
Khóe môi Đường Giai Thụy gợi lên một đường vòng cung không rõ ràng.
"Cậu đều đã đi làm vài tháng, trong thôn có rất nhiều người bận rộn, chắc hẳn sẽ có những thay đổi lớn."
Trong lòng cậu khẽ bật cười, có lẽ Lâm Tiểu Đường, cô gái nhỏ ngốc nghếch này còn không biết chính mình đã sớm trở thành tâm phúc của những người trong thôn.
Cũng không có gì khó hiểu, dù gì thì Lâm Tiểu Đường cũng là người giúp họ có cuộc sống tốt đẹp.
"Cậu nói cũng đúng." Lâm Đường nhoẻn miệng cười.
Đường Giai Thụy nhìn nụ cười chân thành trên mặt cô, đột nhiên hỏi: "... Cậu rất vui khi thấy trong thôn chúng ta tốt lên?"
"Vậy còn cậu không vui sao?" Lâm Đường hỏi lại.
"Tất nhiên tôi cũng vui vẻ." Đường Giai Thuỵ trả lời.
Cậu im lặng vài giây mới nói: "Tôi muốn hỏi, lý tưởng của cậu là dẫn dắt người trong thôn trở nên tốt đẹp?"
Nếu không thì tại sao Lâm Đường là người có công việc ổn định và tương lai tươi sáng, lại cố gắng tìm lối thoát cho thôn của mình?!
Đường Giai Thuỵ muốn hiểu hơn về Lâm Đường, muốn đến gần trái tim cô hơn.
Cậu muốn ở bên cô và thực hiện ước mơ cùng cô.
Như vậy, hẳn là rất thú vị!
"Lý tưởng?" Lâm Đường cười, sau đó lắc đầu: "Không thể gọi là lý tưởng."
"Chỉ là thuận tiện làm mà thôi."
"Đại đội yêu cầu thay đổi, tình cờ tôi biết một số phương t.h.u.ố.c làm tương, nó không phải là cố ý, chỉ gọi là rất đúng lúc."
Cô không cao thượng như vậy.
Dù là đề xuất xây dựng xưởng tương hay làm đường thì vẫn là đại đội dẫn đầu thực hiện, cô chỉ là người đưa ra ý tưởng.
Đường Giai Thuỵ hơi giật mình khi nghe những lời này, sau đó cậu bật cười.
"Lâm Tiểu Đường, cậu vĩnh viễn không học được cách khéo léo đưa đẩy được đâu."
Cô luôn là người thẳng thắn, thẳng thắn đến mức khiến lòng người mềm nhũn.
Lâm Đường một câu dỗi trở về.
"Không phải cậu cũng thế hay sao".
Chuyện càng lớn thì càng khó giải quyết một cách êm đẹp được. Có thể lừa gạt người khác, nhưng không thể lừa gạt chính mình.
Chẳng lẽ cậu không cảm thấy như vậy?"
Nụ cười trên mặt Đường Giai Thuỵ càng sâu.
Chiếc răng nanh gần như lộ ra một lần nữa.
Cậu kịp thời nhận ra rồi vội vàng thu lại ý cười.
"Tôi cũng nghĩ như vậy!" Cậu nghiêm túc nói: "Lâm Tiểu Đường, cậu thật tốt, tôi hi vọng cả đời này cô sẽ không bao giờ thay đổi."
Lâm Đường trợn trắng mắt, hừ lạnh một tiếng.
"Cậu nghĩ hay lắm!"
"Không phải thời gian luôn trôi và nước luôn chảy sao? Làm sao tôi có thể không thay đổi được?"
"Nếu tôi trưởng thành chậm, cậu phải luôn giúp đỡ tôi, hy vọng tôi sẽ tốt hơn biết không?"
Khi nói chuyện, khuôn mặt nhỏ của cô hơi bực bội.
Bộ dáng đẹp không thể tả.
Đường Giai Thuỵ dở khóc dở cười.
Cậu cúi đầu liếc mắt nhìn Lâm Đường một cái.
Thấy cô còn chưa cao đến cằm của mình.
Đôi mắt cậu tràn đầy ý cười nói; "Ừ, thật sự là hơi lùn một chút."
Nói xong, Lâm Đường còn chưa kịp tức giận thì giọng nói của cậu đã thay đổi.
"Chẳng qua cậu còn chưa tới mười tám tuổi, vẫn nên lớn lên, ăn nhiều thịt hơn nữa thì cũng có thể cao thêm mấy cm."
Lâm Đường tỏ vẻ chính mình được an ủi một chút.
Cô không tham lam, chỉ cần có thể cao đến một mét sáu lăm là được.
Đừng giống như đời trước, khó khăn lắm mới chỉ được một mét sáu.
"May mà cậu còn biết nói chuyện đấy."
