Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 77
Cập nhật lúc: 06/01/2026 14:00
Lý Tú Lệ cười gượng một tiếng, khen nói: "Sức lực lớn mới tốt, sức lực lớn không sợ bị người khác bắt nạt. Con gái ở bên ngoài dễ bị người ta bắt nạt nhất, sức khỏe của Đường Đường nhà chúng ta tốt một chút mẹ cũng có thể yên tâm hơn."
Lâm Lộc cũng nói: "Mẹ con nói không sai, bà nội con cũng có sức lực rất lớn, dựa vào mấy nắm tay mà nổi tiếng, đến bây giờ cũng chưa có ai dám trêu chọc bà con."
Dưới uy danh của bà cụ, mấy anh em bọn họ, từ nhỏ tới lớn chưa từng ăn chút thiệt thòi mệt mỏi nào cả.
Lâm Thanh Thủy là người có sức lực nhỏ nhất trong mấy anh em nhà họ Lâm.
Anh vô cùng hâm mộ sức lực của em gái mình, chua lòm bảo: "Nếu như anh cũng có khí lực lớn như Đường Đường thì tốt rồi."
Lý Tú Lệ khinh bỉ nhìn thoáng qua lão nhị: "Sợ là con chỉ nghĩ tới ăn, con làm gì có cái phúc khí này?"
Đường Đường nhà bà trông xinh đẹp, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, học tập còn giỏi, gặp phải nhiều chuyện tốt cũng là bình thường.
Lâm Đường cong môi, ánh mắt nhìn về phía người nhà giống như tẩm ánh mặt trời ấm áp.
"Mẹ, cái hộp sữa mạch nha kia cho mẹ và cha con, hai người đã lớn tuổi rồi, vừa vặn để bồi bổ một chút."
Sữa mạch nha ở trong mắt cô không tính là thứ gì tốt nhưng ở cái niên đại này lại được coi như loại đồ bổ không tồi.
Lý Tú Lệ biết con gái đang quan tâm mình, trong lòng vô cùng ấm áp, ngoài miệng lại từ chối.
"Mẹ và cha con đã nhiều tuổi rồi, còn uống sữa mạch nha làm cái gì, thứ quý giá như thế nào để lại cho con đi, con giữ mà uống."
"nếu như con vui vẻ, cho bọn Cẩu Đản mấy ngụm là được!"
"Bọn nhỏ đều có anh trai và chị dâu con quan tâm, con chỉ là cô nhỏ trong nhà, không cần quan tâm mọi thứ. Con không hề nợ bọn họ, nếu như nuôi ra bạch nhãn lang thì cũng chỉ khổ có bản thân mình."
Lời này bà không bận tâm chút nào, trực tiếp nói thẳng ra trước mặt người nhà họ Lâm.
bà biết, Đường Đường là người thông minh, về sau sẽ có tiền đồ rộng mở. Bà không thể để những người trong nhà này nhớ thương đồ của con gái bà, càng không thể nuôi ra mấy con quỷ hút m.á.u được.
Lâm Thanh Sơn tỏ thái độ trước: "Đường Đường, mẹ nói rất đúng, đồ em làm ra thì tự em giữ lấy, bọn anh không nhớ thương, trong lòng cũng sẽ không nghĩ nhiều. Anh trai em không phải là kiểu người chỉ biết lấy thứ tốt của em gái mình."
Lâm Thanh Thủy liếc mắt nhìn Chu Mai một cái: "Anh cả nói không sai! Bọn anh không thể giúp đỡ em quá nhiều, nào không biết xấu hổ chiếm tiện nghi của em."
Nói, ánh mắt thường xuyên quét về phía vợ mình.
Vẻ mặt bất đắc dĩ.
Chu Mai đương nhiên biết người đàn ông của mình đang cảnh cáo chính mình.
Chị l.i.ế.m l.i.ế.m miệng, có chút thèm.
Muốn nếm thử sữa mạch nha kia có hương vị gì?
Nhưng mà Chu Mai cũng biết, chỉ cần chị ta dám mở miệng, nghênh đón chính mình nhất định sẽ là cây chổi của mẹ chồng và sự châm chọc mỉa mai của Lâm Thanh Thủy.
Vì thế, miệng chị giật giật, nuốt xuống lời nói đã tới bên miệng.
Mẹ chồng quá hung dữ, chị không dám nói bất cứ lời nào cả!
Ô ô ô...
Sắc mặt Ninh Hân Nhu như thường, không nhớ thương đồ vật không thuộc về bản thân mình chút nào.
Nhiều nhất cũng chỉ tự trách mình không có bản lĩnh, kiếm không ra được tiền, khổ hai đứa con trai của chính mình.
Cẩu Đản hơi lớn tuổi một chút thì không sao, đằng này vẫn còn nhỏ tuổi như thế đã như một ông cụ non, vô cùng hiểu chuyện.
Lúc này nghe người lớn nói, gương mặt nhỏ vô cùng ảo não.
Vì lúc trước bản thân mình nghĩ chiếm chỗ tốt của cô nhỏ, xấu hổ.
Cậu nhóc đi tới trước mặt Lâm Đường, cúi đầu, căn bản không dám nhìn cô nhỏ, sợ bị chán ghét.
"cô nhỏ, về sau con không bao giờ nhớ thương thèm thuồng đồ của cô nữa, cũng không để Xú Đản như vậy, cô có thể đừng chán ghét con hay không?"
Cậu nhóc vô cùng thích cô nhỏ của hiện tại, không muốn cô nhỏ chán ghét chút nào.
Lâm Đường sửng sốt, sờ sờ đầu cháu trai lớn, đôi mắt như trăng non hơi cong, xinh đẹp tới kì cục.
"Không chán ghét, không chán ghét một chút nào." Cô cười nói.
Mấy đứa trẻ con nhà cô đứa nào cũng hiểu chuyện, sao có thể chán ghét được?
Ánh mắt Cẩu Đản sáng lên, nhìn về phía cô nhỏ."Thật sự?"
Lâm Đường gật gật đầu: "Đương nhiên là thật sự."
