Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 786
Cập nhật lúc: 30/01/2026 16:17
Vương Đại Ngưu và một đám người nhà họ Vương đều sửng sốt.
"Tiểu Phương, những chuyện này sao không thấy em nói với mọi người vậy?"
Vương Phương ngượng ngùng mà cười nói: "... Chuyện này có gì hay đâu mà kể chứ."
Nói nhiều lại khiến người trong nhà cảm thấy cô ta khoe khoang.
Đúng là Vương Đại Ngưu bởi vì không bằng em gái mà cảm thấy mặt đỏ lên, nhưng nhiều hơn lại là cảm giác vui mừng cho em gái mình.
Người đàn ông gãi gãi đầu, khuôn mặt hồng hào nói: "Em gái à, em phải học tập thật tốt đó, người trong nhà đều tự hào về em."
Con người Vương Phương tính cách trầm mặc, rất ít khi được khích lệ.
Đột nhiên nghe thấy anh trai mình khen ngợi, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.
Nghiêm túc gật đầu.
"Vâng vâng, em sẽ cố gắng học theo đồng chí Lâm Đường."
Những người xem náo nhiệt xung quanh cũng nhìn Vương Phương với con mắt khác.
"Vương Phương đây là... câu kia nói như thế nào nhỉ, thay đổi triệt để phải không? Tôi cũng chưa để ý, cả người cô ấy cũng không giống lúc trước nữa rồi."
"Không phải sao, đúng là khác biệt rất lớn so với trước kia, nhưng mà cậu cũng không kém đó, còn biết dùng cả thành ngữ nữa."
cậu trai vừa nói ' thay đổi triệt để ' khiêm tốn xua xua tay: "Ở đâu mà không kém chứ, tôi cũng chỉ biết mấy chữ thôi."
Bị thay đổi triệt để- Vương Phương tỏ vẻ tự hoài nghi bản thân: "..." Thay đổi triệt để là ý này hả?!
Lưu Quốc Huy nhìn thấy đề tài không biết đã bị lạc tới tận đâu, khuôn mặt tức giận sưng lên thành màu gan heo.
Lưu Đại Trụ lại hung hăng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Không ai bắt lấy Quốc Huy mà nói thì tốt rồi!
Nhưng mà.
Lâm Phúc và Lý Kiến Tài làm cán bộ thôn lại không muốn để chậu phân treo ở trên đầu.
"Mọi người yên lặng một chút..." Lâm Phúc cao giọng nói.
Các xã viên nháy mắt yên tĩnh lại.
Trái tim Lưu Đại Trụ lập tức treo cao lên.
"Đại đội trưởng?" Ông ta gọi một tiếng.
Làm người nên lưu một đường sống.
Lâm Phúc vẫn không phản ứng lại ông ta, mà tiếp tục nói: "Hôm nay công bố danh sách nhập xưởng, đây vốn là một chuyện rất tốt, nhưng——"
"Đã có đồng chí đưa ra nghi ngờ, tôi cũng không thể làm như không có gì.
Tôi và mấy đồng chí Kiến Tài đã thương lượng, sẽ công bố bài thi lần này ra ngoài, để cho mọi người cùng nhau xem."
Phản ứng của mọi người không giống nhau.
Lưu Quốc Huy nâng cằm, tràn đầy tự tin.
Hắn ta không tin mình lại kém hơn so với mấy người chân đất ở trong thôn kia.
Cả nhà Vương Phương cũng rất chờ mong.
Con gái mình ( em gái mình ) thi được hạng nhất, bọn họ muốn nhìn thử xem.
Tưởng tượng như vậy, đôi mắt sáng giống như đèn pha vậy.
Còn có những người đầu óc không thông suốt, thì biết bài thi của mình giống như cứt ch.ó vậy.
Nghe thấy đại đội trưởng nói vậy, xanh mặt lại, như cha mẹ c.h.ế.t.
A a a a...
Muốn c.h.ế.t!!!
Mặc kệ những người phía dưới có suy nghĩ như thế nào, Lý Kiến Tài vẫn lấy bài kiểm tra tới.
Lưu Quốc Huy đi qua đầu tiên.
Đôi mắt nhìn chằm chằm tư liệu trong tay Lý Kiến Tài, sắc mặt kia miễn bàn có bao nhiêu tâm tình tiểu nhân.
Lý Kiến Tài bị tức đến bật cười.
Tìm ra bài thi của hắn ta từ trong đống bài thi rồi đưa qua.
"Xem ra đồng chí Lưu Quốc Huy tràn đầy tự tin nhỉ, nhìn xem đi."
Giọng nói mang theo chút trào phúng.
Nhưng, Lưu Quốc Huy trầm mê trong suy nghĩ bản thân rất ' ưu tú ', không nghe ra ý mỉa mai.
Lý Kiến Tài rất nhanh đã phát xong hết bài kiểm tra.
Người nhà Vương Phương nhìn trên bài kiểm tra của Vương Phương một câu lại một câu đều làm đúng, vẻ mặt rất chi là kiêu ngạo.
"trời ơi, đều là câu đúng..."
"Khó lường, câu đúng nhiều hơn so với những người khác."
Người nhà quê không biết mấy chữ, nhưng câu đúng hay sai vẫn có thể hiểu được.
Vương Phương được khen đến mức mặt đỏ lên như sắp nhỏ ra m.á.u.
Vương Đại Ngưu đưa qua cho em gái một ngón tay cái dựng thẳng lên.
"Tiểu Phương, không tồi, tiếp tục nỗ lực, vào xưởng tương thì làm cho thật tốt nhé."
Nhà họ Vương bọn họ cuối cùng cũng đã có một người có bản lĩnh rồi.
Vui vẻ!
Kích động!
Ngay cả chị dâu cả nhà họ Vương cũng nhìn cô chồng em chỉ biết làm việc này với con mắt khác.
Còn tưởng rằng chỉ là đồng thau, ai ngờ tới người ta lại là vương giả.
Chậc chậc.
