Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 788
Cập nhật lúc: 30/01/2026 16:17
Câu nói tâm cao ngất, mệnh còn mỏng hơn so với giấy chính là nói những người như mày đó.
Xưởng tương chính là hiếm lạ của những người trong thôn bọn tao đấy, mày không hiếm lạ cũng không ai cầu mày phải hiếm lạ.
Đừng để ông đây ở chỗ này bức bức lại lại, con mẹ nó ai thiếu mày hả..."
Cậu nhóc đang nói chuyện này có một người chị gái vừa kết được một cửa hôn nhân không tồi.
Người nhà cảm kia thấy con trai nhà mình có công việc chính thức ở trong thành, vẫn luôn làm bộ làm tịch.
Lại vẫn luôn kéo dài mãi, không cho câu trả lời chắc chắn.
Từ khi đại đội Song Sơn có xưởng tương.
Chị gái của nhóc ấy dựa vào chịu khó lại có tài nên đã trở thành đợt công nhân đầu tiên đi vào xưởng tương.
Mỗi tháng có tám chín khối tiền lương ổn định, còn chỉ nhiều hơn chứ không ít đi.
Bởi vì chuyện này, người nhà kia dùng thái độ vô cùng tốt lại đây xin cưới.
Bây giờ chị gái của cậu nhóc trong tay nắm tiền lương, rất được nhà chồng xem trọng, cuộc sống trôi qua cũng rất tốt đẹp.
Một nhà bọn họ tràn ngập cảm kích đối với xưởng tương, sao có thể nghe Lưu Quốc Huy nói xưởng tương không tốt như vậy.
Lưu Quốc Huy ăn một đ.ấ.m, đau kêu 'a' một tiếng.
Nắm c.h.ặ.t nắm tay, muốn báo thù.
Duỗi ra tay, lại bị cậu nhóc cường tráng chặn lại.
"Mày không đ.á.n.h lại tao đau." Giọng nói của cậu nhóc rất ghét bỏ.
Tính thương tổn không cao, nhưng tính vũ nhục lại rất lớn.
Chưng 369:
Lưu Quốc Huy bị đẩy liên tục lui về phía sau.
Loạng choạng mãi mới đứng vững.
Khuôn mặt tức giận đỏ bừng.
"Mãng hán! Đại mãng hán!" Hắn phẫn nộ nói.
Cậu nhóc cường tráng trả lời lại một cách mỉa mai: "Mày thì ngay cả mãng hán cũng không bằng, khoe khoang cái gì chứ!"
Vẻ mặt Lưu Quốc Huy tràn đầy phẫn hận.
Oán hận nhìn lướt qua người nói mát, nhổ một ngụm nước bọt rồi rời đi.
Lưu Đại Trụ thấy con trai mình đi rồi, ông ta cũng không ở đây được.
Thuận miệng miêu tả bổ xung hai câu, cũng đi rồi.
Người nhà họ Lưu vừa đi, không khí cũng náo nhiệt hơn rất nhiều.
Lâm Phúc nhìn những người trẻ tuổi tinh thần sáng láng ở trước mặt, trên mặt cũng mang theo nụ cười vừa lòng.
"Các đồng chí đều rất giỏi, vào xưởng tiếp tục phấn đấu, tiếp tục nỗ lực.
Chỉ cần chăm chỉ kiên định, khiêm tốn nghe những người đi trước dạy dỗ, cuộc sống sẽ không kém."
"... xưởng tương của đại đội chúng ta phát triển tốt, cuộc sống của mấy chục hộ gia đình cũng thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Mỗi nhà nuôi heo béo phì khoẻ mạnh, đến cuối năm lại có một khoản thu vào.
Tôi cũng đã liên hệ với xưởng chế biến thịt ở trong huyện trước rồi, chờ đến khi heo có thể xuất chuồng, chúng ta sẽ đưa heo qua đó.
Tôi cũng đã nhìn từng nhà rồi, heo của đại đội chúng ta lớn rất tốt, thời điểm bình xét cấp bậc, có khi lại có thể được hạng nhất đó, đến lúc đó tất cả mọi người cũng có thể qua một năm mới tốt đẹp..."
Thời buổi này heo phân cấp theo số cân.
Heo cấp bậc càng cao, giá càng cao.
Heo có trọng lượng không đạt tiêu chuẩn, thì không được xuất chuồng.
Mọi người nghe đại đội trưởng vẽ bánh nướng lớn xong, ánh mắt tràn đầy chờ mong.
"... Tranh thủ tất cả mọi người đều được chọn là hạng nhất." Lão Quách dũng cảm nói.
Mọi người ồn ào cười to.
"Đúng vậy, đều là nhất đẳng."
Trên từng khuôn mặt giản dị đều tràn đầy mong đợi đối với cuộc sống tốt đẹp sắp tới.
-
Trong khi đại đội Song Sơn hấp tấp xây dựng sự nghiệp, bộ phận quảng cáo của xưởng dệt bông nghênh đón một chuyện mừng.
Sau khi những đồng chí của bộ phận quảng cáo đến đông đủ, Chu Bội Du và Đinh Dật liếc nhau, đồng thời đứng lên.
Nhìn kỹ thì còn có thể nhìn thấy trong tay Đinh Dật xách theo một cái túi hồng.
Trong túi là kẹo mừng.
Chu Bội Du tính cách rộng rãi hào phóng, nói chuyện trực tiếp, lúc này nói đến chuyện lớn của mình cũng có chút ngượng ngùng.
Trước tiên cô ta hắng giọng một cái, bên tai nóng lên.
"Khụ, chuyện là, tôi và Đinh Dật muốn xin một phút của mọi người."
Đám người Lâm Đường ngừng việc trong tay, nghiên đầu nhìn qua.
Đỗ Hiểu Quyên đã nghe nói một chút tin tức từ trước, đáy mắt cũng tràn đầy ý cười, lại cũng không nói chuyện.
Đinh Dật cảm nhận được ánh mắt của các đồng nghiệp dừng ở trên người mình, trên khuôn mặt trắng nõn bắt đầu nhiễm lên vài điểm đỏ ửng.
Như cánh hoa mai trắng nhiễm một chút hồng, làm khuôn mặt thanh tú của anh ta có thêm vài phần màu sắc.
Lâm Đường nhìn thấy dáng vẻ của hai người trẻ tuổi này, trong lòng cũng đã đoán được.
