Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 797
Cập nhật lúc: 30/01/2026 16:19
"Vẫn như thế thôi, người nhà kia em biết mà. Con bé không nghe chị và cha nó, một hai phải gả qua đó, chịu khổ chịu nhọc cũng phải tự c.ắ.n răng nhịn, chị cũng không thể gánh thay cho chon bé được..."
Tìm đối tượng mà xem mặt thôi thì có lợi ích gì? Một là không đáng tin cậy, hai là cuộc sống không được tốt lắm. Lại còn đụng phải lão chủ chứa cực phẩm kia, ngày tháng phải chịu khổ còn dài.
Lý Tú Lệ nhớ tới năm đó vì gả cho tên thư sinh tuấn tú ở huyện bên cạnh mà Thải Hà và người trong nhà căng thẳng, bất đắc dĩ lắc đầu. Nhiều con gái con trai đều là của nợ!
Cũng may Đường Đường nhà bà ngoan ngoãn hiểu chuyện, là tới để báo ân. Bằng không với cái tính tình nóng nảy này của bà, sợ là tức tới hộc m.á.u!
"Cuộc sống thành cái dạng gì đều do chính bản thân mình chọn, người là cha mẹ như chúng ta cũng không thể quản cả đời của con cái mà phải không?"
Cao Bình thầm nói chẳng phải là thế hay sao. Cuộc đời đều do tự mình chọn. Kia có con đường rộng thênh thang không đi, một hai phải đi con đường lầy lội, bà cũng không thể trói c.h.ặ.t người rồi ấn đầu bắt đi con đường rộng kia đúng không.
"Không nói tới con bé nữa, chị tiếp tục chọn đi."
Cao Bình không muốn nhắc tới cô con gái làm người ta sốt ruột kia, nhắc tới n.g.ự.c bắt đầu đau.
Lý Tú Lệ: "Được, nơi này có đồ hộp..."
Hai mươi phút sau Cao Bình chọn xong đồ vật.
"Rồi, những thứ này đi, Thanh Mộc, con tính giá cho bác, vẫn là câu nói kia, đừng có bớt, bao nhiêu tiền thì tính bấy nhiêu.
Lâm Thanh Mộc cười nói: "... Không có bớt."
Nói rồi thì tính giá. Dù sao cũng là người trong nhà, anh cũng không thu nhiều lắm, toàn bộ dựa theo chi phí hư hao.
"Tổng cộng mười tám."
Biểu tình Cao Bình nháy mắt trở nên nghiêm túc, ánh mắt tràn ngập hoài nghi.
"Con tính sai rồi, những thứ này ít nhất cũng phải tới 28 đi. Đôi giày vải miên kia vài khối, còn có những đồ vật linh tinh đó, không có khả năng là 18."
Mười tám khối đối với người nông thôn mà nói, có thể lấy ra được đều tính là người nhà giàu. Nhà bác cả sống cũng không kém, tuy cũng không phải thoải mái, nhưng tốt xấu gì cũng lấy ra được.
Lâm Thanh Mộc bất đắc dĩ lấy biên lai ra, nhìn bác gái cả,"Đúng là mười tám, đây là biên lai, không tin bác cứ xem xem."
Đồ ở bên kia đúng thật là rẻ hơn so với bên này rất nhiều. Cao Bình vừa thấy, đúng thật là giá cả rất xấp xỉ. Nhưng mà Lâm Thanh Mộc lại không thu phí công của cá nhân.
Hai mắt bà trợn trừng, nói: "Sao không thu nhiều thêm một mao tiền nào, con phải chạy đi chạy lại, sau đó về còn phải dọn, sao có thể không thu một chút phí vận chuyển, bác cho con thêm hai khối coi như phí vận chuyển..."
Lâm Thanh Mộc há mồm: "Này không..."
Nói còn chưa dứt lời đã bị Cao Bình nghiêm túc đ.á.n.h gãy: "Không nói nữa, con không nhận thì bác không mua nữa."
Đường đi xa như vậy mang mấy thứ này về không dễ dàng chút nào đâu. Hàng lại tốt mà còn không cần phải dùng phiếu, cần thiết phải thu chút phí vận chuyển.
Lâm Thanh Mộc lộ vẻ mặt bất đắc dĩ.
Cuối cùng vẫn là Lý Tú Lệ lên tiếng nói: "Lão tam, con nghe bác gái đi."
Như vậy càng dễ nói với những người trong thôn khác tới đổi. Dù sao tới bác gái cả của anh cũng phải thu phí vận chuyển, không có quan hệ thân thích gì cũng không thể chiếm tiện nghi không của nhau được.
"Vậy được, con nghe bác gái." Lâm Thanh Mộc vẻ mặt thỏa hiệp mà đáp.
-
Rất nhanh đã tới ngày Chu Bội Du kết hôn. Lâm Đường may mắn được chứng kiến hôn lễ của niên đại này.
Nhà họ Đinh vì tổ chức hôn lễ cho con trai mà đã sớm bố trí phòng tân hôn.
Lễ đạc khách khứa đủ khoản phí ít nhất cũng tốn một ngàn, không phải là gia đình cán bộ, rất ít nhà có thể chuẩn bị đầy đủ hết.
Thành ý nhà họ Đinh không tồi, sính lễ chuẩn bị xe đạp và đồng hồ, còn có các thứ đồ linh tinh như tủ quần áo, tủ đầu giường, chậu rửa mặt.
