Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 813
Cập nhật lúc: 30/01/2026 16:22
Cô vội vàng vọt đến một bên.
Hai người này chính là anh hùng thật đ.á.n.h thật bảo Vệ Quốc gia nha, còn mình thì chỉ là dân đen thôi, làm sao có thể không biết xấu hổ mà nhận lễ này chứ?
Lâm Lộc cũng nghĩ như vậy.
Đứng dậy đỡ Tiêu Hoà Bình ngồi xuống.
"Hoà Bình à, sao chú lại khách khí như vậy, không được đâu..."
Nói còn chưa dứt lời, Tiêu Hoà Bình nói: "Được, Thuốc mà đồng chí Lâm đưa đi đã cứu mạng của em, con bé quyên góp những vật tư kia khiến cho các chiến sĩ không phải chịu đói..."
Nói tới đây, cảm xúc của ông ấy trở nên kích động vô cùng.
Lúc ấy ông ấy đã cảm giác được rõ ràng sinh mạng mình đang trôi đi.
Nếu không phải dùng t.h.u.ố.c mà Lâm Đường đưa đến, sợ là ông ấy đã vĩnh viễn ở lại bên kia.
Vật tư?!
Lâm Đường biểu tình kinh ngạc.
"Vật tư gì cơ? Chú Hoà Bình cháu không quyên góp vật tư.
Nói ra thật xấu hổ, cháu chỉ gửi đồ vật cho anh Vệ Quốc của cháu thôi, không..."
Không phải công lao của mình, cô cũng không tính mạo nhận.
Tiêu Hoà Bình cười một tiếng, đ.á.n.h gãy câu nói của cô.
"Đúng là cháu không trực tiếp quyên vật tư, nhưng cháu đã bỏ ra ba phần lợi nhuận của t.h.u.ố.c phòng muỗi để quyên góp cho các chiến sĩ biên phòng, nhà máy hóa chất bên kia đã đổi trực tiếp lợi nhuận thành vật tư rồi đưa qua..."
"Cái gì?" Trên mặt Tống Dực tràn đầy vẻ khiếp sợ: "Chẳng lẽ cô chính là Nhị Thanh?"
Nhị Thanh hàng tháng đều quyên góp vật tư cho các anh em, việc này đã truyền khắp ở quân đội.
Lâm Đường: "?!"
Nhị Thanh là cái quỷ gì?
"Tôi không phải." Khóe miệng Lâm Đường cứng đờ.
Cái tên khó nghe như vậy, vừa nghe thấy đã biết không phải cô rồi.
Tiêu Hoà Bình không biết trong lòng Lâm Đường tràn đầy ghét bỏ với cái tên kia, gật đầu khẳng định.
"Đường Đường không cần nói dối nữa đâu, chúng tôi đã biết hết rồi."
Lâm Đường: Không, cháu không nói dối mà, mọi người đã biết nhưng cháu thì không biết mà!
"Chú Hoà Bình có phải chú nhầm lẫn gì hay không?"
Tiêu Hoà Bình lắc đầu: "Không nhầm."
Lần này ông ấy trở về là có mang theo nhiệm vụ.
Nhiệm vụ nói chuyện trực tiếp với Lâm Đường.
Trước khi về đây, tổ tông mười tám đời của cô đều đã bị điều tra mấy lần.
Việc nhà máy hóa chất lấy danh nghĩa của cô mà quyên vật tư đương nhiên cũng đã bị điều tra ra.
Lâm Lộc và Lý Tú Lệ cũng chưa từng nghe nói Lâm Đường làm chuyện tốt, đột nhiên nghe Tiêu Hoà Bình nói đến việc này cũng vừa cảm thấy bất ngờ lại khiếp sợ.
Vẻ mặt hai vợ chồng đều rất kiêu ngạo.
Chuyện tốt như vậy, lại còn là Đường Đường nhà mình làm nữa.
Lâm Lộc làm trò trước mặt Tiêu Hoà Bình, vẻ mặt ' cha có thể bắt con làm sao bây giờ ' liếc nhìn Lâm Đường một cái.
Nhìn về phía Tiêu Hoà Bình, nói: "... ây da, nếu không phải có chú nói, tôi với mẹ con bé cũng không biết việc này đâu.
Việc này là việc tốt, chúng tôi cũng không phải không đồng ý, làm sao còn gạt chúng tôi chứ..."
Lý Tú Lệ cảm thấy ông chồng mình quá khoe khoang, bắt lấy cánh tay Lâm Lộc.
Trừng ông một cái.
Khóe miệng lại không tự giác nhếch cao lên.
"Ông cũng không phải không biết Đường Đường, con bé cũng không phải loại người hay khoe khoang, con bé làm chuyện tốt lần nào không phải lặng lẽ làm?"
Lâm Đường nghe cha mẹ nói rõ ràng như thế, quả thật rất muốn che mặt.
Khoe khoang quá rõ ràng.
Hai người Tiêu Hoà Bình và Tống Dực cũng giật mình, buồn cười.
Tốt xấu gì thì trong lòng Lâm Lộc và Lý Tú Lệ cũng hiểu rõ, nói vài câu cũng dừng.
Tiêu Hoà Bình vô cùng kiên nhẫn, nghe có tư có vị, ấn tượng đối với Lâm Đường càng tốt hơn.
Cô bé hiểu chuyện thiện tâm năm đó không thay đổi một chút nào.
Vẻ mặt của Tiêu Hoà Bình càng thêm ôn hòa.
Nhìn về phía Lâm Đường, nói: "Đường Đường, có lẽ cháu cũng đã biết mục đích chú tới lần này rồi, có cái ý tưởng gì không?"
Cô nhóc này khi nhìn thấy ông ấy tới cũng không có một chút vẻ bất ngờ nào, chỉ có một giải thích, đó chính là Vệ Quốc đã nói chuyện này từ trước rồi.
Hắn ấy cũng không có gì không vui cả.
Dù sao thì cũng không phải bí mật quân sự không thể nói.
