Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 830
Cập nhật lúc: 31/01/2026 13:02
Bà là một bà cụ nông thôn, không có bản lĩnh gì cả, chưa từng được người ngoài đối xử khách khí như vậy, vốn đang cho rằng đại đội Song Sơn giàu lên, đôi mắt của các xã viên sẽ hướng lên đỉnh đầu. Không nghĩ tới người ta ai cũng khách khí, khiến trong lòng bà cụ như bà vô cùng thoải mái.
Lâm Đường hiểu rất rõ tố chất của người trong thôn, đều là người kính trên nhường dưới. Nghe thấy bà cụ nói như vậy, trong lòng cũng kiêu ngạo.
"Đều nên làm, nếu bọn họ biết bà là mẹ anh hùng thì sẽ càng khách khí."
Cha mẹ đều nói qua với cô, từ khi chú Hòa Bình về trong thôn, xã viên đại đội vô cùng ủng hộ chuyện tình cảm với quân.
Bà cụ và Hồng Anh nghe Lâm Đường nói họ là người nhà của anh hùng, trong lòng cứ phải gọi là vô cùng vui vẻ. Còn chưa từng có người nào nói như vậy đâu. Cô gái này rất biết nói chuyện!
Bà cụ cười ha ha,"Cái gì mà anh hùng hay không anh hùng, đều vậy thôi."
Thấy bọn họ đã quấy rầy Lâm Đường một hồi lâu, bà cụ nói: "Quấy rầy cháu rồi con gái, chúng ta cũng nên đi rồi. Nếu có cơ hội thì con đến đại đội chúng ta, bác làm cho con món cơm mạch hoa hòe sở trưởng của bác."
Có đi hay không thì không biết, nhưng Lâm Đường khách khí đồng ý trước."Vâng, sẽ có cơ hội thôi ạ."
Mẹ chồng con dâu ba người vẫy vẫy tay rời đi. Chu Mai nhìn bóng dáng bọn họ, đột nhiên nói: "Em nói cũng quái nhỉ, chị cũng không có hảo cảm gì với đại đội Đông Phong. Nhìn thấy ba mẹ chồng con dâu nhà này, đột nhiên cảm thấy đại đội này cũng không tệ lắm."
"Không có trách hay không trách." Lâm Đường cười nói.
"Nước giống nhau nhưng nuôi ra một trăm dạng người, người tốt người xấu trước nay đều không phải lấy địa vị để nói. Chị dâu cảm thấy đại đội chúng ta nhiều người xấu không?"
Chu Mai: "Trước kia thật đúng là không ít, nhưng hiện tại lại không thấy mấy người."
Không thấy trong thôn ít đi mấy người làm biếng và mấy tên du thủ du thực rất nhiều sao?
"Cho nên mới nói người dẫn đường rất quan trọng, còn có thể làm người ta nhìn thấy hi vọng, như vậy mới không đi vào lối rẽ." Lâm Đường đưa ra kết luận.
Trừ bỏ người sinh ra đã biến thái, ai không muốn ngửa đầu hướng về phía mặt trời, sống một cuộc sống tốt chứ?!
Chu Mai tán đồng với lời này: "Em nói có lý."
Ai cũng sẽ có ngày lành mà thôi, làm bậy làm cái gì? Nói chuyện, chị dâu em chồng hai người đi vào trong xưởng. Bên trong bận rộn đâu vào đấy, trên mặt người nào cũng tràn đầy tươi cười. Rực rỡ, tinh thần tỏa sáng!
Lâm Đường dạo qua một vòng, thấy xưởng tương rành mạch có trật tự, mọi người nhiệt tình mười phần, không ở lại lâu mà đi về nhà.
Đường Giai Thụy có nhiều việc nên không nói chuyện được với Lâm Đường mấy câu. Thấy cô rời đi rất nhanh trên mặt hiện lên chút mất mát không rõ ràng lắm.
Trong xưởng tương có chút phụ nữ đưa đẩy ánh mắt bỡn cợt với nhau, nhưng cũng chưa nói gì. Thanh danh lớn hơn trời, trong lòng hiểu rõ là được chữ không nên nói nhiều lời ra bên ngoài. Ai biết truyền đi sẽ thành cái dạng gì?
Nhưng mà, muốn các bà nói thì thằng nhóc nhà họ Đường này rất xứng đôi với Đường Đường. Nam tuấn nữ đẹp, một đôi đứng bên nhau là cảnh đẹp ý vui. Chỉ là có thể thành đôi hay không còn phải xem người hai nhà nữa.
Nhà họ Lâm có điều kiện tốt, không nhất định Tú Lệ đồng ý kết thân với nhà họ Đường. Từ Tuyết coi thường con gái ở nông thôn, cũng không biết có xem trọng Đường Đường hay không...
Mấy chuyện như thế này, về sau thế nào vẫn còn chưa nhất định đâu.
Lâm Đường rời khỏi xưởng tương không biết các thím bên trong vừa bận rộn còn có tư tâm cân nhắc chuyện của chính mình và Đường Giai Thụy.
Nếu như cô biết thì nhất định sẽ dở khóc dở cười.
Cô và Đường Giai Thụy?! Hoàn toàn không có khả năng! Bọn họ là bạn học, cũng được coi là bạn thân của nhau. Nói đến làm người yêu, ngẫm lại không thể vừa vặn.
