Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 863
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:01
Cố Doanh Chu nghe vậy lúc này sắc mặt mới có một tia hòa hoãn.
"Vâng."
Ở trên quan hệ nam nữ, anh phải chú ý từng giây từng phút đó.
Nguyễn lão phu nhân thấy bộ dáng nghiêm trang của anh, cảm thấy rất buồn cười.
Trên điểm này, Doanh Chu rất giống ông ngoại anh.
Nguyễn lão gia khẽ nâng cằm kiêu ngạo.
"Thấy chưa, điểm này của Doanh Chu giống tôi đó."
Giọng nói kiêu ngạo, biểu tình khoe khoang.
Cố lão đầu ơi Cố lão đầu, điểm này thì ông phải thừa nhận không so được với tôi rồi.
Nguyễn lão phu nhân nào không nhìn ra ông ấy đang suy nghĩ chuyện gì, cười nói: "Cũng chỉ có điểm này của ông mới có thể so sánh hơn được anh Luật, sao ông lại không so những chỗ khác đi?"
Anh Luật trong miệng của bà là Cố lão đầu trong miệng Nguyễn lão gia, là người mà ông ấy từng giây từng phút muốn so sánh, ghét bỏ, cũng chính là ông nội của Doanh Chu.
Anh Luật, anh luật...
Hừ.
Trong lòng Nguyễn lão gia cảm thấy chua chua.
Cố Luật không phải chỉ dính ánh sáng thanh mai trúc mã của vợ ông thôi sao, nếu không thì ai thèm quen biết với ông ấy chứ.
Cố Doanh Chu đã sớm quen với việc ông ngoại luôn muốn so sánh với ông nội mình rồi.
Nghe thấy cuộc nói chuyện của hai vợ chồng già, vẻ mặt cũng không thay đổi một chút nào.
"Con đi rửa mặt trước đã."
Dứt lời, anh đi về phía phòng vệ sinh.
Bóng lưng Cố Doanh Chu vừa biến mất ở chỗ ngoặt trên lầu hai, Uông Mạn Châu vừa cổ vũ thêm can đảm cho mình ngượng ngùng xoắn xít mà vào đến nơi.
"Ông Nguyễn, Bà Nguyễn." Ả đỏ mặt nói.
Bây giờ Ả ta sớm đã không phải cô gái nhỏ đơn thuần ngây thơ không hiểu chuyện kia nữa.
Ả ta cũng biết việc mà mình làm năm đó rất ngốc.
Cho nên khi đối mặt với người nhà họ Nguyễn, vẫn luôn cảm giác tao đến hoảng.
Duỗi tay không đ.á.n.h người mặt cười, Nguyễn lão phu nhân khách khí mà cười cười.
Biết rõ còn cố hỏi nói: "Sao Mạn Châu lại tới đây?"
Chỉ cần người ta không nói rõ, thì bọn họ cũng vẫn cứ giả ngu.
Uông Mạn Châu coi như không nhận ra vẻ không chào đón của chủ nhà, trên mặt mang theo nụ cười vui sướng.
"Cháu đến thăm anh Doanh Chu."
Ả ta nhìn về phía căn phòng ở tần một mà trước đây Cố Doanh Chu ở.
Ánh mắt nhẹ lóe lên, trong mắt mang theo chờ đợi.
"Bà Nguyễn ơi, anh Doanh Chu đâu rồi ạ, cháu có lời nói với anh ấy."
Anh Doanh Chu đã không nhớ rõ ả, ả không nên thừa dịp anh Doanh Chu tới Hải Thị, mà cố gắng bồi dưỡng bồi dưỡng cảm tình với anh ấy sao.
Từ nhỏ ả đã hạ quyết tâm phải gả cho anh Doanh Chu rồi.
Nguyễn lão phu nhân nghe vậy thì hơi nhíu mày lại.
Trong mắt hiện lên vẻ không hiểu.
Chuyện gièm pha bò giường kia khiến cho người hai nhà mới đầu đang hài hòa ở chung chỉ còn lại tình cảm trên mặt, mà bây giờ Mạn Châu vẫn còn chưa c.h.ế.t tâm sao?
Trong lòng có muôn vàn suy nghĩ, Nguyễn lão phu nhân cười nói: "Doanh Chu dẫn người yêu thằng bé đi ra ngoài chơi một buổi sáng đã mệt, cho nên về phòng nghỉ ngơi."
Trên mặt Lão thái thái tràn đầy ý cười không ngăn được.
"Chờ thằng bé dậy còn phải đưa cơm trưa cho người yêu thằng bé nữa đó, sợ là không có thời gian gặp cháu rồi."
Có thời gian cũng sẽ không gặp cô.
Cô hết hy vọng đi.
Tôi và ông lão nhà tôi sẽ không để cô phá hư quan hệ của Doanh Chu và Đường Đường.
Tươi cười trên mặt Uông Mạn Châu cứng đờ trong một giây.
Không phản ứng kịp.
Qua một hồi lâu, ả mới ngơ ngác hỏi: "Anh Doanh Chu có người yêu rồi ạ?"
Nguyễn lão phu nhân nghe thấy xưng hô như vậy, đột nhiên cảm giác không dễ chịu.
Khi còn nhỏ thì cũng thôi đi.
Nhưng bây giờ đều đã lớn hết rồi, lại anh em gái, không phải sẽ khiến cho người ta cảm thấy ngột ngạt sao.
Đặt mình vào vị trí ấy, trong lòng Nguyễn lão phu nhân tràn đầy bài xích.
Không trả lời câu hỏi của Uông Mạn Châu vội, đầu tiên bà sửa đúng xưng hô của con bé này.
"Cháu và Doanh Chu cũng không còn bé nữa rồi, cứ xưng anh như vậy cũng không thích hợp.
Về sau cháu cứ gọi Doanh Chu là đồng chí Cố đi." Giọng nói của bà vô cùng nghiêm túc.
Nếu con bé Uông Mạn Châu này thật lòng coi Doanh Chu là anh ruột thì cũng thôi đi, nhưng mấu chốt là ả không coi như vậy nha!
Nguyễn lão gia cảm thấy vợ mình nói rất có lý.
Giống như Cố lão đầu.
