Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 903
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:13
Xú Đản Lâm Chí Hiên gãi đầu suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng nghĩ đến điểm ' nhất ' của mình, trong lòng thoả mãn.
Giơ cao tay nhỏ: "Con nhỏ nhất, còn biết đái dầm, bọn buôn người sẽ không bắt cóc con!"
Lý Tú Lệ, Chu Mai cùng với Lâm Thanh Sơn vừa bước vào đến cổng: "..." những người như con mới là mục tiêu tốt nhất đó.
Lâm Chí Minh so trắng thì không so qua em gái, so nhỏ cũng không so qua Chí Hiên, vắt hết óc mới tìm được một thứ mà nhóc có thể hơn được.
"Con đen nhất, con khờ nhất, con cũng ngốc nhất."
Hai người Lý Tú Lệ và Chu Mai không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Lâm Thanh Sơn cũng rất buồn cười.
Lâm Chí Thành tức giận che n.g.ự.c lại dạy dỗ em trai: "Em ngốc hả, mấy từ đó là dùng để khen người hả?"...
Nhà họ Lâm bên này ầm ĩ mấy chuyện ấm áp vui vẻ, bên kia Lâm Đường lại nổi lên gợn sóng không nhỏ.
Nhân viên kỹ thuật tham gia hội giao lưu kỹ thuật dệt nghiệp, không chỉ có những người trong nước, mà kỹ thuật viên nước ngoài cũng có không ít.
Hoa quốc phát triển muộn hơn, kỹ thuật lạc hậu, nhưng mà lại nhiều người nhất.
Kỹ thuật viên ở đây chỉ mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn sạch sẽ, người có có điều kiện không tốt cho dù mặc quần áo đẹp nhất của mình, thì cũng có một vài mụn vá.
Dù sao thì cả nước xưởng có lớn có bé, có nơi hiệu quả và lợi ích tốt, cũng có nơi có hiệu quả và lợi ích không tốt, trình độ sinh hoạt của công nhân không đồng đều là việc rất bình thường.
Đối lập là người nước ngoài mặc tây trang giày da đang ngồi, người trong nước từng một lần lập hậu thế giới đỉnh nhìn có vẻ lụi bại hơn rất nhiều.
Hội giao lưu lúc bắt đầu còn cử hành đâu vào đấy, không khí cũng rất thân thiện.
Cho đến một ngày có một đại biểu của nước Nhật dùng ngôn ngữ của mình đột nhiên nói một câu.
"... Đều là một đám con lợn, ngay cả kỹ thuật mười mấy năm của chúng ta trước cũng không đuổi kịp, như vậy mà còn đòi làm cái gì công nghiệp hoá, còn không bằng nuôi heo."
Giọng nói tràn đầy trào phúng.
Nói xong, tạm dừng một vài giây, phát ra một trận tiếng cười càn rỡ.
"Ha ha ha! Tôi nói sai rồi, người Hoa quốc ngay cả heo cũng nuôi không tốt, máy móc phức tạp tinh vi lại càng không hiểu rõ."
Hầu hết những người ở đây không nghe hiểu hắn nói gì.
Nhưng, nụ cười mang theo ba phần châm biếm, ba phần khinh thường, bốn phần khinh thường trên mặt hắn, rất giống cái tìm đ.á.n.h hình quạt đồ.
Nhìn vào khiến cho người ta muốn đập một phát đế giày lên mặt hắn.
Các vị kỹ thuật viên đang ngồi đều có ấn tượng không tốt đối với người nước Nhật.
Đoán được hắn miệng ch.ó phun không ra ngà voi, cho nên không thèm phản ứng hắn.
Jackson không thấy được dáng vẻ lửa giận tận trời của người Hoa quốc, trong lòng không vui.
Trong miệng mắng một câu gì đó.
Sau đó nghiêng người nói với người phiên dịch bên cạnh một câu.
Trên mặt người phiên dịch lộ ra vẻ khó xử, dùng tiếng Nhật nói: "Jackson tiên sinh, như vậy không ổn!
Người trong Hoa quốc luôn luôn đoàn kết yêu nước, khiêu khích ở địa bàn bọn họ, không khác gì khiêu vũ ở bên cạnh vách núi ..."
Đây là tìm đường c.h.ế.t!
Câu khuyên giải còn chưa nói xong, nụ cười trên mặt Jackson lạnh đi.
"Anh chỉ là phiên dịch của tôi thôi, tôi bảo anh làm gì thì làm cái đó đi, anh không có tư cách ra quyết định thay tôi, hiểu không?" Hắn ngạo mạn nói.
Vẻ mặt của người phiên dịch cứng lại.
Nụ cười tươi cũng trở nên miễn cưỡng.
Nhéo nhéo lòng bàn tay, phiên dịch những lời mà Jackson vừa nói ra.
Hội trường trở nên yên lặng.
Có vài thanh niên thiếu kiên nhẫn tức giận đến cái trán nổi lên gân xanh.
Người trẻ tuổi nhìn qua nhã nhặn hiền lành thì đôi mắt lóe ra ánh lửa, cả người vậy mà tản ra khí lạnh lẽo khiến người ghé mắt.
"Mày nói gì?" Anh ta phẫn nộ nói.
Jackson nhìn thấy đàn heo Hoa Quốc trước mắt này nổi giận, cười đến mức bộ râu hình chữ bát bay loạn.
"Thú vị, thú vị quá! Mọi người nhìn thấy mặt bọn họ không, so với bảng màu mà tôi dùng để pha màu vẽ tranh còn phong phú hơn." Hắn nhìn về phía đoàn đội của mình, trên mặt đầy vẻ cười nhạo mà nói.
