Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 914
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:14
Người đàn ông trong phòng áp tai vào cửa và lắng nghe.
Sau khi xác nhận không có âm thanh, anh ta ném Lâm Đường, ngồi lại chỗ cũ.
Trái tim Lân Đường đập thình thịch.
Cô thầm cầu nguyện trong lòng, nhân viên công tác vừa đến hãy truyền lại với Cố Doanh Chu nguyên văn lời nói của cô.
Chỉ cần nhân viên công tác truyền lời nói, lấy tính tình cẩn trọng và đáng tin cậy của Chu Chu, bọn họ nhất định sẽ được cứu.
-
Cố Doanh Chu vốn là định đưa cho Đường Đường một bức ảnh vào trưa mai theo thời gian đã đã hẹn.
Ai ngờ trên đường lấy được ảnh chụp lại gặp phải bạn tốt Trần Phong.
Sau khi hai người ăn bữa cơm, anh tính toán đi gặp Lâm Đường, nhưng lại bị Trần Phong năn nỉ ỉ ôi đi đến nhà khách.
Lúc này, Cố Doanh Chu và Trần Phong đang đợi ở khu vực nghỉ ngơi ở tầng một của nhà khách.
Trần Phong nhón chân mong chờ mà nhìn chỗ nhân viên công tác dần biến mất.
Rất tò mò đối tượng của Cố Doanh Chu.
"Hiếm khi đối tượng của cậu đến Hải Thị, sao cậu không mang cô ấy ra ngoài đi dạo?" Anh ấy hỏi.
"Sân băng, rạp chiếu phim, cung văn hóa? Cậu chưa từng đi đến chỗ nào trong số này sao?" Trần Phong không kiềm chế được muốn than thở,"Làm sao cậu lại tìm được đối tượng khi bản thân có tính tình nhàm chán như vậy chứ?
Hiện tại mới hơn 6 giờ.
Ở Hải Thị, cuộc sống về đêm mới bắt đầu.
Sao có thể ngủ sớm được?!
Ta Cố Doanh Chu bị đau do tiếng ồn ào của bạn mình nói lảm nhảm trên đường đi.
Nghe được Trần Phong lại bắt đầu, đơn giản tựa vào lưng ghế, cắt đứt mọi tiếng ồn, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trần Phong đã quen với tính khí lầm lì của Cố Doanh Chu, anh ấy cũng không bận tâm, cứ tiếp tục nói một mình.
Cho đến khi nhân viên công tác đi đến.
Cố Doanh Chu nghe thấy tiếng bước chân từ xa, liền mở mắt ra.
Anh sững sờ khi thấy nhân viên công tác đến một mình.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn qua.
Nữ nhân viên rùng mình khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng như muốn ăn người của anh.
"... Cái kia, đối tượng của anh ngủ rồi, còn nói ngày mai đi xem phim, anh hãy đưa ảnh cho cô ấy." Nhân viên công tác nhanh ch.óng nói.
Cô ta không làm gì sai trái nhưng khi nhìn vào đôi mắt này, cô ta cảm thấy vô cùng bối rối và hoảng hốt!
Vẻ mặt của Trần Phong rất kỳ quái, đối tượng của Doanh Chu đi ngủ sớm như vậy? !
Đồng t.ử của Cố Doanh Chu đột nhiên co rút lại.
Đột nhiên đứng lên.
"... Đây là nguyên văn lời nói của cô ấy?" Ánh mắt của anh như lửa đốt nhìn chằm chằm nhân viên, vẻ mặt khó coi không nói nên lời.
Trần Phong là anh em tốt với anh, liếc mắt một cái liền nhìn ra Cố Doanh Chu đang khẩn trương.
Có chuyện gì đó không đúng!
Nghĩ đến đây, cả người cũng chấn động theo.
Anh ấy chạm vào con d.a.o găm tự vệ đang ghim vào eo mình.
Nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt.
Nữ nhân viên bị hai người đàn ông cao lớn nhìn chằm chằm, tim đập loạn nhịp.
Trong lòng gào khóc, muốn kêu chị Quách cứu mạng.
Nhưng ngoài mặt vẫn thành thật nói:
"Nguyên văn lời nói là như thế này, ' tôi đã ngủ mất rồi, phiền cô mang ảnh chụp về, nói với anh ấy ngày mai đi xem phim cùng nhau rồi đưa nó cho tôi, cảm ơn."... Tôi cũng chưa thêm cũng không sửa lại một chữ."
Mong muốn tồn tại là vô cùng mạnh mẽ.
Những ngón tay buông thõng bên cạnh Cố Doanh Chu không khỏi siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Anh hơi cau mày và đột nhiên hỏi một câu không liên quan:
"Còn nhân viên họ Quách ở quầy lễ tân đi đâu rồi?"
Anh nhớ rằng Đường Đường có nói những ngày qua nhân viên họ Quách sẽ ở nhà khách, nhưng lúc anh vừa tới lại là không gặp.
Nhân viên nữ khó hiểu nói: "Ý anh là chị Quách, đúng không?"
Không đợi câu trả lời, cô ta cay đắng nói: "Tôi cũng không biết nữa. Tôi không thấy chị ấy từ 5 giờ 30 phút. Tôi đã tìm khắp nhà khách nhưng không tìm thấy chị ấy."
Nếu không này bản thân cô ta cũng không cần tiếp đón hai người này.
Linh cảm không tốt trong lòng Cố Doanh Chu càng lúc càng mạnh.
Chắc hẳn điều gì đó đã xảy ra với Đường Đường!
Ánh mắt anh buồn bã, vẻ mặt âm trầm.
Khí lạnh cả người gần như có thể khiến người khác đông cứng.
Trần Phong xua tay đuổi đi nữ nhân viên đang co rụt người lại.
