Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 920
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:15
Lâm Đường thấy khóe miệng cô ấy có hơi nứt ra, cho cô ấy một hộp t.h.u.ố.c mỡ.
"... Chị Quách, vất vả cho chị rồi, hộp t.h.u.ố.c này cho chị."
Chị Quách tiếp nhận, trên khuôn mặt tái nhợt hiện rõ nghĩ mà sợ cùng với hân hoan của sống sót sau tai nạn.
"Cảm ơn."
Nói xong câu, đi về phía đồng chí công an đang đứng ngoài cửa.
"Đồng chí công an, tôi có việc muốn báo cáo."
Công an gật gật đầu, đưa cô ấy sang bên cạnh.
Cố Doanh Chu thấy cô gái nhỏ đang vội vàng giúp Tần Tố Khanh xử lý miệng vết thương ở trên trán, múc cho cô chén nước,"Đường Đường, em uống miếng nước trước đi rồi lại tiếp tục xử lý."
Cổ họng của Lâm Đường cũng đã sắp bốc khói đến nơi rồi, ngoan ngoãn uống nước xong, tươi cười ngọt ngào với người đàn ông một cái.
Cố Doanh Chu xoa xoa đầu cô,"Anh ra bên ngoài xem thử một chút."
"Được."
Vừa xoay người, ánh mắt thấm đẫm ánh sáng nhu hòa trong một giây ngập tràn băng sương.
Trần Phong đứng ở cửa trơ mắt nhìn sự biến hóa nhanh ch.óng này, biểu tình thực 囧.
Có người sắp gặp xui xẻo.
Suy nghĩ này rất nhanh sau đó được chứng thực.
Cố Doanh Chu đi xuống lầu một.
Tìm được người đúng đầu nhóm công an, ôn hòa lễ phép mà gật đầu,"Chú Trần, cháu có chuyện muốn hỏi người kia một chút."
Trong lúc nói chuyện đồng thời dùng ngón tay thon dài chỉ chỉ Con Bò Cạp đang bị còng tay lại.
Người đứng đầu công an là chú ruột của Trần Phong.
Trần Phong lo lắng chú anh đầu óc cứng nhắc, không hiểu được phong tình, cự tuyệt thỉnh cầu nho nhỏ này của Doanh Chu.
Liền đi vào , ở trước mặt chú anh chơi xấu,"Chú, chú sẽ không cự tuyệt chút chuyện này đâu đúng không? Không thể nào không thể nào?"
Chú của Trần Phong có khuôn mặt chữ điền, chính khí mười phần, vừa nhìn đã thấy ổn trọng đáng tin cậy.
Vừa thấy gương mặt này của Trần Phong, ông liền nhớ tới bộ dáng diễn tinh của cháu trai ban nãy, sau đó cảm thấy đôi mắt có chút đau, trong thời gian ngắn không thể tiêu tan nổi.
Giống như đôi mắt bị làm nhục, chú của Trần Phong thực mau thu hồi tầm mắt.
Nhìn về phía Cố Doanh Chu, nói: "Đi đi."
Thông qua hai người bị bắt trước đó, bọn họ đã tra ra b.o.m bị bọn tội phạm đặt trong khách sạn.
Nếu không phải do mục tiêu thật sự của bọn chúng vì có việc phải trì hoãn nên chưa trở về, thì có lẽ nơi này đã sớm trở thành một bãi phế tích.
Cố Doanh Chu là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường, cứu được tất cả mọi người.
Chút yêu cầu nhỏ này, chú của Trần Phong đương nhiên sẽ không cự tuyệt.
Cố Doanh Chu nói cảm tạ,"Cảm ơn."
Vừa dứt lời, liền đi về phía một kẻ bắt cóc đang bị một vị công an trông coi.
Đi đến liền giẫm gãy đùi phải của kẻ bắt cóc tuổi trung niên, dùng mũi chân nghiền qua nghiền lại.
Kẻ hôn mê nằm trên mặt đất đau đến run cả người.
Công an bên cạnh: "??!"
Đang định ngăn Cố Doanh Chu lại, Trần Phong đã tiến lên ngăn bờ vai của anh ấy lại, một bộ dáng như thể anh em tốt với nhau, đưa người sang bên cạnh.
Cố Doanh Chu nhìn người yếu ớt nằm vật ra trên mặt đất.
"Chậc..." Ánh mắt anh trầm xuống, không rõ ý vị mà chậc một tiếng.
Lo lắng người này sẽ nhớ lầm người đã đ.á.n.h hắn, Cố Doanh Chu có lòng hảo tâm móc ra một đồ vật, ở trước mặt hắn quơ quơ.
Con Bò Cạp chậm rì rì mở mắt ra.
Sau đó đột nhiên lấy lại tinh thần.
"Tỉnh rồi?" Cố Doanh Chu chậm rì rì nói.
Con Bò Cạp nhớ lại một màn diễn ra trước khi hôn mê, trong lòng cả kinh.
Giương mắt lên nhìn lại, lại đối diện với đôi mắt tăm tối kia của Cố Doanh Chu.
Sợ tới mức cả người run lên.
Như là phản xạ có điều kiện mà dịch về phía sau một chút, đụng phải chân mình, nháy mắt đau đớn ập đến làm hắn ra một thân mồ hôi lạnh.
"... Tê!" Con Bò Cạp luôn luôn tự xưng chính mình là người đàn ông đích thực đau đến mức hít hà một hơi.
Cố Doanh Chu nhàn nhạt cong môi, độ cung nơi khóe miệng lạnh lẽo như băng,"Đau?"
"Đau là được rồi."
Cô gái nhỏ của anh cũng đau lắm đấy.
Nghĩ đến việc Đường Đường bị bẻ xuống một cánh tay, đáy mắt Cố Doanh Chu lập tức càng thêm đen tối thâm trầm.
