Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 929
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:16
Cô thì vẫn còn tốt chán, ngoại trừ lúc đầu bị dọa cho hoảng sợ thì lúc sau đã điều chỉnh lại được ngay rồi. Cô chỉ sợ Khanh Khanh lưu lại di chứng thôi.
Tần Tố Khanh có chút do dự, nghĩ nghĩ một lúc rồi nói: "Mình vẫn nên đi theo chị Lăng Lôi thì hơn. Hiếm lắm mới có cơ hội tới Hải Thị, cậu có thời gian rảnh thì đi ra ngoài hẹn hò và xem phim điện ảnh cùng với Cố đồng chí đi, đừng lãng phí cơ hội."
Lâm Đường thấy Tần Tố Khanh nghiêm trang suy nghĩ cho mình thì mỉm cười nhéo nhéo mặt cô ấy,"Lo xong chuyện của cậu trước đi, nhọc lòng nhiều như vậy làm gì?"
Tần Tố Khanh bất mãn mà bĩu bĩu môi, ôm n.g.ự.c rầm rì nói: "Đồng chí Lâm Đường, bây giờ cậu không nghe mình thì sau này cũng đừng hối hận đấy nhé!"
Tuy Tần Tố Khanh không có kinh nghiệm yêu đương nhưng những kinh nghiệm khác thì có rất nhiều, mỗi lần ra ngoài chơi cô đều hối hận vì đã không đi chơi nhiều hơn một chút. Đường Đường không đi chơi thăm thú nhiều nhiều một chút thì lúc trở về chắc chắn sẽ phải hối hận.
Lâm Đường cười cười lắc đầu, không lên tiếng. Sau khi chuẩn bị xong những đồ vật muốn mang ra ngoài, cô nghiêng người nhìn về phía Tần Tố Khanh,"Cậu đi cùng chị Lăng Lôi cũng được, nhưng phải nhớ chú ý an toàn đấy! Mình đi trước đây." Dặn dò xong xuôi, Lâm Đường ra khỏi phòng.
Mấy ngày kế tiếp không hề xảy ra thêm chuyện xấu nào nữa, ba ngày rất nhanh ch.óng trôi qua.
Chiều hôm nay, Lâm Đường và Tần Tố Khanh đi theo đám người trở lại nhà khách thì bị hai người công an ngăn cản lại. Một người trong đó lên tiếng hỏi: "Là đồng chí Lâm Đường và đồng chí Tần Tố Khanh đúng không?"
Khi người bình thường bị nhân viên chấp pháp ngăn lại thì phản ứng đầu tiên đương nhiên là tự hỏi xem mình phạm phải chuyện gì? Lâm Đường và Tần Tố Khanh cũng không phải ngoại lệ.
Hai cô gái nhỏ hai mặt nhìn nhau, không hẹn mà cùng giơ tay lên, tiếp theo lại không hẹn mà cùng nói:
"Tôi là Lâm Đường..."
"Tôi là Tần Tố Khanh..."
Suy tư một lát, Lâm Đường nghĩ rằng mình và Khanh Khanh cũng không trộm bình nước có ga nên chẳng sao cả, bình tĩnh hỏi lại: "Hai người tìm chúng tôi có chuyện gì vậy?"
Hai vị công an khách khí mà giơ tay chào, một người trông có vẻ dày dạn kinh nghiệm hơn cười nói: "Hai vị đồng chí không cần khẩn trương, hôm nay chúng tôi tới đây là vì có chuyện tốt."
Tần Tố Khanh âm thầm bĩu bĩu môi, trong lòng không hề tin tưởng. Đã bị công an tìm tới tận cửa rồi, sao có thể là chuyện tốt được cơ chứ? Cô đâu phải là đứa nhỏ mới ba tuổi đâu!
Lâm Đường suy đoán hai vị công an tới tìm mình và Khanh Khanh chắc là do có liên quan tới chuyện của mấy ngày trước, sắc mặt hơi hơi hòa hoãn lại. Cô bèn hỏi: "Là do chuyện mấy ngày hôm trước đúng không ạ?"
Đồng chí công an vừa nói chuyện tán thưởng gật gật đầu,"Đúng vậy, chính là chuyện đó."
Trên mặt anh mang theo vẻ hối lỗi,"Mọi chuyện đã được điều tra rõ ràng, chỉ là do phải bảo mật nên không thể nói rõ cho hai người biết được. Chẳng qua hai người cứ yên tâm, những kẻ bắt cóc đó sẽ nhận được hình phạt thích đáng, không được ra ngoài nữa đâu." Nói đến vài phần t.ử phạm tội kia, đáy mắt của đồng chí công an đầy chính nghĩa hiện lên vẻ chán ghét. Làm người t.ử tế thì không làm, lại cứ thích làm súc sinh cơ!
Lâm Đường tỏ vẻ hiểu rõ, gật gật đầu,"Cảm ơn, chúng tôi hiểu, vất vả cho mọi người rồi."
Tần Tố Khanh nghe được lời này của đồng chí công an thì cảm thấy bớt giận hơn rất nhiều. Cô sờ sờ trán mình, hung tợn nói: "Không được ra ngoài thì tốt rồi, đám ác nhân kia nên ở sau song sắt cả đời!"
Hai vị công an bị lời nói của cô chọc cười,"Cô cứ yên tâm đi."
Nói, công an lớn tuổi lấy hai tấm giấy khen và một ít phần thưởng ra, trịnh trọng mà đưa qua cho hai người,"Đây là phần thưởng của các lãnh đạo tặng, cảm ơn sự tin tưởng kiên định và kiên quyết không cùng thông đồng làm bậy với thế lực của hai vị! Hy vọng hai vị đồng chí sẽ không ngừng cố gắng, trung với quốc gia, trung với nhân dân!"
