Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 932
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:17
Hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn đồng thời lộ ra biểu tình cười khổ, Nguyễn lão phu nhân lắc đầu: "Hóa ra là vì lý do này." Thảo nào hai đứa nó lại đi dứt khoát như vậy...
Tuy Nguyễn lão gia t.ử không thiếu gì chút tiền và phiếu ấy, nhưng khi đối diện với tâm ý của bọn nhỏ thì vừa bất đắc dĩ lại vừa ấm áp, nói: "Nếu đây là tâm ý của Doanh Chu và Đường Đường thì cứ nhận đi, chờ đến khi hai vợ chồng son kết hôn thì chúng ta sẽ tặng chúng một cái máy giặt." Ông nghe nói thứ đồ mới sản xuất này có thể thay con người giặt quần áo, rất là tiện lợi.
Nguyễn lão phu nhân cũng biết về máy giặt, cười nói: "Ý định này không tệ!" Trông Đường Đường rất nhỏ xinh nên nếu để cô bé giặt quần áo thì sẽ rất mệt mỏi, mua cái máy giặt tương đối tốt.
Sau khi tính toán lại phiếu mua hàng nhập khẩu trong nhà, bà nói: "Vậy chúng ta tích cóp phiếu mua hàng nhập khẩu trước đi, tranh thủ mua máy giặt về trước khi hai vợ chồng son kết hôn."
Hiện giờ ở trong nước thì máy giặt vẫn chưa thịnh hành, là một đồ vật vô cùng quý giá và khó mua. Mua hàng nhập khẩu thì vừa chất lượng vừa rẻ hơn, thế nhưng lại cần không ít phiếu mua hàng nhập khẩu.
Vẻ mặt của Nguyễn lão gia t.ử bình tĩnh như trong lòng có vẻ đã có tính toán riêng,"Trong tay mấy đứa nhóc nhà mình có phiếu hàng nhập khẩu, tôi đi tìm những người khác đổi thêm một ít nữa thì chắc là sẽ đủ thôi."
Mấy người con trai con gái nhà họ Nguyễn: "..." Bọn con có phải con ruột của cha không vậy hả?
Nguyễn lão phu nhân gật đầu tán đồng,"Cũng đúng." Sinh nhiều con trai con gái như vậy để làm gì? Còn không phải là để giúp đỡ lẫn nhau khi có việc hay sao?
-
Ngày hôm sau, khi đoàn người huyện An Bình đang ngồi trên tàu hỏa thì cuối cùng Uông Mạn Châu cũng được ra khỏi cái nơi ' không thấy ánh sáng mặt trời ' kia. Vừa nhìn thấy ánh mặt trời bên ngoài, cô ta vô cùng chật vật mà khóc to.
Uông Mạn Trinh bị người trong nhà tống cổ tới đón cô em họ phiền phức này, vốn dĩ trong lòng đã tràn đầy bực bội rồi, khi nhìn thấy dáng vẻ nước mắt nước mũi tùm lum của Uông Mạn Châu thì trong lòng chị trào ra vẻ phức tạp, nói: "Về nhà thôi."
Uông Mạn Châu nhìn dáng vẻ ngăn nắp của chị họ rồi nhìn dáng vẻ cực kỳ chật vật của mình, cảm thấy vừa thẹn lại vừa giận tra hỏi: "Tại sao bây giờ chị mới đến thế hả? Cậu của em đâu?" Nghĩ đến việc người trong nhà không bảo lãnh mình ra ngoài mà bắt ả ta ở bên trong tận một tuần, đáy mắt Uông Mạn Châu tràn ra vẻ phẫn hận.
Uông Mạn Trinh lười không muốn dung túng cho tật xấu của Uông Mạn Châu, thấy xung quanh không có ai thì bất nhã mà chậc một tiếng đầy xem thường, khinh bỉ nói: "Chị có thể tới đón em đã rất không tệ rồi, đừng có mà không biết tốt xấu!" Nói xong, chị quay người đi mất.
Uông Mạn Châu sửng sốt, vội vàng đuổi theo sau,"Chị từ từ đã, em còn có chuyện muốn hỏi chị..."
Uông Mạn Trinh dừng chân lại, mặt không biểu tình nói: "Nếu em muốn hỏi về chuyện cháu ngoại của bà nội Nguyễn thì chị khuyên em nên hết hy vọng đi. Cố đồng chí đã dẫn bạn gái về nhà ra mắt gia đình, ngay cả hàng xóm láng giềng cũng đều biết Cố đồng chí đã có chủ hết rồi. Nói thật, chị khuyên em nên tìm một công việc mới rồi chăm chỉ đi làm đi, nếu không thì em chỉ chịu thiệt mà thôi." Cứ thế này thì dăm ba bữa lại bị bắt vào nhà giam một lần đấy, phiền lắm!
Mặt Uông Mạn Châu trắng bệch, chưa từ bỏ ý định mà hỏi: "Cậu của em đâu? Mọi người trong nhà không đi tìm cậu đúng không? Nếu không thì sao em lại bị bắt nhiều ngày như vậy được?" Cậu là người quyền cao chức trọng, nếu biết chuyện này thì sẽ không bao giờ mặc kệ ả ta.
Nghe vậy, đáy mắt Uông Mạn Trinh toát ra đồng tình. Nghĩ đến việc cậu của Mạn Châu liên tục mắng nó là phế vật với giọng điệu đầy bất lực và ghét bỏ thì chị hơi lắc lắc đầu.
