Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 934
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:17
Lâm Đường tự tại không chịu được, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt một chút rồi ngồi vào mép giường với Cố Doanh Chu.
Cố Doanh Chu đang ngồi dựa vào chăn, thấy cô trở về thì dịu dàng cầm ấm nước của mình trên bàn nhỏ bên cạnh đưa qua cho cô,"Uống chút nước đi."
Hai người ngay cả hôn cũng đã hôn rồi, Lâm Đường không làm ra vẻ nữa mà nhanh ch.óng nhận lấy uống một ngụm.
Người đàn ông nhìn đôi môi đỏ thắm đang chạm vào miệng bình của bạn gái nhỏ thì bên tai hơi nóng lên, cả người đều không được tự nhiên. Nhận thấy được lực chú ý của mình đang lệch lạc, Cố Doanh Chu thần thóa mạ mình là đồ cầm thú trong lòng rồi tùy tiện tìm một quyển sách để đọc, cố gắng không suy nghĩ đến chuyện kia nữa.
Lâm Đường không hề chú ý đến việc này, sau khi uống xong thì thả ấm nước về chỗ cũ. Sau đó, cô lấy giấy khen do cơ quan công an ở Hải Thị tặng ra cho anh xem,"Anh nhìn cái này nè!"
Cố Doanh Chu duỗi tay cầm lấy giấy khen rồi nhìn thoáng qua, trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng, nghiêm trang mà khen ngợi cô: "Không tệ."
Lâm Đường rất thích nghe lời hay nên sau khi nghe được lời này thì trong lòng vô cùng thoải mái. Tưởng tượng đến phản ứng của người trong nhà khi nhìn thấy giấy khen này, cô cười đến mi mắt cong cong.
"... Em nhớ nhà." Cô bỗng nhiên nói.
Ở Hải Thị bận bận rộn rộn nên chỉ có buổi tối mới có thời gian nhớ nhà, lúc này bỗng nhiên rảnh rỗi nên mới phát hiện mình nhớ nhung không chịu được. Không biết là cha mẹ thế nào rồi? Mấy đứa nhỏ Cẩu Đản đã cao thêm chút nào chưa?
Vốn dĩ Cố Doanh Chu còn tưởng rằng cô vừa rời đi thì sẽ nhớ nhà ngay, ai ngờ bạn gái nhỏ nhịn tới tận bây giờ mới bẹp bẹp miệng than thở. Anh cảm thấy buồn cười không thôi, mở miệng an ủi: "Nhịn một chút nữa thôi, mấy ngày nữa là về đến nhà rồi."
Lâm Đường cũng chỉ tùy tiện nói chứ không đến nỗi cần người khác an ủi, chẳng qua khi nghe thấy giọng điệu quan tâm của Cố Doanh Chu thì trong lòng cô vẫn rất vui vẻ. Cô khẽ đáp lại một tiếng rồi giương mắt nhìn về phía những người khác trong khoang tàu.
Lúc đang đi thì động cơ luôn kêu ríu rít, ầm ĩ đến gần nửa đêm mới dừng lại. Hiện tại đang là buổi trưa, ngoại trừ ngẫu nhiên vang lên một hai tiếng người thì cả khoang tàu chỉ còn vài tiếng ' loảng xoảng loảng xoảng '. Cũng không biết mọi người có thấy nhàm chán không nhỉ?
Cố Doanh Chu thấy ánh mắt của Lâm Đường không có tiêu cự, rõ ràng là đang thất thần nên buồn cười hỏi: "Em có muốn đọc sách không?"
Lâm Đường hoàn hồn, lắc đầu,"Không ạ." Cô ngồi tàu hỏa không bị say, nhưng một khi đọc sách thì sẽ choáng váng buồn nôn ngay. Dứt lời, cô không nhịn được mà ngáp một cái.
Cố Doanh Chu bất đắc dĩ cười hỏi: "Mệt à? Hay là em đi lên ngủ một lát đi?"
Lâm Đường lại lần nữa lắc lắc đầu. Bên trong tàu hỏa chán thật sự, đặc biệt đang là ban ngày nên bên ngoài có ánh mặt trời, ngay cả gió cũng rất nóng.
Cho dù có miếng dán mát lạnh công nghệ đen thần kỳ nhưng dán sát người vào đệm trên giường nằm cũng không tránh được ra mồ hôi. Nếu ngủ thì sẽ ướt ướt nóng nóng, tạm thời cứ ngồi thế này vậy.
Cố Doanh Chu có thể nhìn ra ngay cảm xúc nơi đáy mắt của bạn gái nhỏ, anh bất đắc dĩ cười cười rời vị trí, vỗ vỗ lên trên giường ngủ,"Không ngủ thì nằm trong chốc lát đi."
Nói xong, anh thuận miệng phun ra mấy chữ: "Ngoan, nghe lời anh." Giọng nói vừa trầm thấp lại vừa ôn nhu, ai cũng không thể kháng cự nổi.
Mặt Lâm Đường lập tức đỏ ửng như quả táo, hào phóng giữ mặt mũi cho anh, thuận thế nằm xuống giường. Trong lòng cô thầm nghĩ, nói thật thì nằm đúng là thoải mái ghê cơ. Đứng không bằng ngồi, ngồi không bằng nằm, lời này đúng thật là không sai chút nào hết!
Cố Doanh Chu đột nhiên đứng lên, nói: "Em nằm trước đi, anh sẽ quay lại ngay."
Lời còn chưa dứt thì Cố Doanh Chu đã đứng dậy rời đi. Chỉ trong chốc lát sau anh đã quay về, khi trở về thì trong tay còn cầm một cái quạt hương bồ.
Lâm Đường kinh ngạc hỏi: "Anh lấy cây quạt này ở đâu ra vậy?"
"Kinh Vĩ mua đấy."
Cố Doanh Chu vừa miệng nói vừa ngồi vào mép giường phe phẩy cây quạt để quạt gió cho cô.
