Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 153: Anh Họ Của Cố Hằng
Cập nhật lúc: 11/03/2026 19:06
Lý Hiểu không thèm để ý đến Hứa Tường nữa đi theo nhóm bạn về phía cửa phòng nhỏ, hẹn nhau ăn cơm xong thì vây lò nấu trà, nói khó nghe chút chính là tám chuyện.
Đang định ai về phòng nấy, kết quả lại nghe thấy có người gọi. Nhưng lần này không phải gọi Lý Hiểu, mà là gọi Cố Hằng.
Nghe giọng nói này là biết ngay là chàng trai tỏa nắng Chu Viễn kia, vừa nãy ở nhà chính Lý Hiểu đã rất tò mò chuyện giữa hai người họ rồi.
Lần này người ta tìm tới tận nơi tự nhiên càng tò mò hơn, cô quay người nhìn hai người họ lại phát hiện bên cạnh mình không biết từ lúc nào đã đứng bốn người, ăn ý đứng thành một hàng với cô.
Lý Hiểu: Lý Hiểu muốn đỡ trán! Sự ăn ý kiểu này thật sự không cần thiết lắm đâu.
Bên kia chàng trai tỏa nắng trên mặt treo nụ cười hòa nhã mở miệng: “Tiểu Hằng, nhìn thấy anh mà không chào một tiếng sao?”
Tiểu Hằng, cậu ta gọi một gã đàn ông thô kệch là Tiểu Hằng? “Phụt!” Đám bạn vô lương tâm của Cố Hằng trực tiếp không nhịn được cười ra tiếng.
Cố Hằng nghiến răng nghiến lợi: “Đừng gọi tôi như thế, buồn nôn. Còn nữa, tôi với nhà họ Cố đã đoạn tuyệt quan hệ rồi không phải em họ anh.”
Kiếp trước anh vẫn luôn chưa từng gặp người cô lấy chồng xa và người anh họ được gọi là này, kiếp này cần gì phải dây dưa? Tình thân đối với anh mà nói chính là châm biếm.
Nhận ra người này đều là vì cậu ta có vài phần giống lão già họ Cố cộng thêm cái tên.
“Cậu đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Cố chứ đâu phải đoạn tuyệt với bọn anh, anh vẫn là anh cậu.” Cậu ta cười cợt nhả nói.
Cố Hằng lười để ý đến cậu ta, quay người định vào phòng. Chu Viễn lúc này mới cuống lên, cậu ta thu lại vẻ mặt cà lơ phất phơ nghiêm túc nói: “Cố Hằng, tìm chỗ nào chúng ta nói chuyện đi, nói xong cậu vẫn không muốn nhận anh thì anh tuyệt đối không làm phiền cậu.”
Cố Hằng trầm ngâm giây lát, vẫn gật đầu đồng ý. Nhưng anh không đưa cậu ta về phòng, mà dẫn cậu ta đi ra ngoài.
Lý Hiểu bọn họ phía sau tuy tò mò rốt cuộc là chuyện gì, nhưng chừng mực thì nắm rất rõ.
Họ ai về phòng nấy nấu cơm, Triệu Bân còn hét với ra ngoài một câu: “Cố Hằng, tôi nấu cả phần cậu nhé! Tôi sẽ nấu nhiều một chút lỡ có thêm một người nữa cũng không sao.”
Ý là nói chuyện ổn thỏa thì dẫn về ăn cơm, Cố Hằng vẫy tay với anh tỏ ý đã biết.
Bên nhà tập thể nam, lúc này trong phòng chỉ có Lý Dũng và Tiền Trình, Từ Minh đi xuống bếp nấu cơm rồi.
Tiền Trình nhìn chân của Lý Dũng ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, thân thủ của Lý Dũng cũng coi như được mà?
Sao ngay cả một con nhóc cũng không đối phó được còn bị thương nặng thế này? Tuy phu nhân Hàn đã nói qua tình hình bên này một lần rồi, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Hắn hạ giọng hỏi: “Thật sự là do vị kia làm?” Vẫn không tin lắm, con nhóc đó nhìn trói gà không c.h.ặ.t.
Lý Dũng bị hỏi có chút bực bội, gã cũng hạ giọng, nhưng vẫn có thể nghe ra sự không cam lòng và căm hận của gã: “Anh đừng có coi thường nó, đây chính là hậu quả của việc coi thường đấy.”
Gã chỉ chỉ cái chân bị thương của mình, tuy đã có thể đi lại chậm chạp, nhưng vẫn không dùng sức được.
“Lợi hại thế thật à?” Tiền Trình bán tín bán nghi.
“Cụ thể tôi cũng không rõ lắm, nhưng sức lực chắc chắn không nhỏ.” Ai bảo gã ngay từ đầu đã khinh địch, về sau thì càng không có cơ hội nữa.
Tiền Trình đăm chiêu gật đầu, thật ra trong lòng hắn vẫn có chút không cho là đúng. Một con nhóc sức lực có lớn thì lớn đến đâu?
Có thể so với người đã từng luyện tập như hắn sao? Nhưng hắn cũng biết không thể hành động thiếu suy nghĩ, trước khi đi phu nhân Hàn đã dặn dò chỉ được thành công không được thất bại.
Lại nói bên phía Cố Hằng, anh dẫn thẳng Chu Viễn đến ruộng ngô rộng lớn đối diện cổng khu thanh niên trí thức.
Lúc này nhìn ra xa trọc lốc một mảnh, chỗ đủ rộng lại không thể giấu người không sợ bị nghe lén. Họ đứng sóng vai ở nơi đủ xa khu thanh niên trí thức.
Nhìn những dãy núi trùng điệp phía xa, trong lòng Cố Hằng một mảnh an yên, không hề vì sự xuất hiện của Chu Viễn mà nổi lên bất kỳ gợn sóng nào. Anh nhàn nhạt mở miệng: “Muốn nói gì thì nói đi!”
Thấy anh bình tĩnh như vậy Chu Viễn cười khẽ: “Đúng là giống như mẹ anh nói, bảo cậu trở nên lạnh lùng khó gần.”
Cố Hằng nheo mắt, ý gì? Chẳng lẽ có người giám sát anh? Nhưng không đến mức mình không phát hiện ra chứ? Anh nhìn chằm chằm Chu Viễn: “Có chuyện nói thẳng.”
Chu Viễn từ từ thu lại nụ cười, cũng quay người nhìn về phía xa. Mãi một lúc lâu sau cậu ta mới bình tĩnh mở miệng: “Mẹ ruột của anh cô ruột của cậu, đã qua đời nửa năm trước rồi.” Giọng nói mang theo sự bi thương và nhớ nhung.
Cố Hằng quay đầu nhìn cậu ta vô cùng chấn động, cho nên đây chính là nguyên nhân kiếp trước vẫn luôn không gặp cô sao?
Thấy cảm xúc anh d.a.o động tâm trạng Chu Viễn ngược lại tốt hơn nhiều.
Cậu ta cân nhắc đi cân nhắc lại, vẫn quyết định nói toạc ra. Bởi vì mẹ cậu ta trước khi lâm chung đã nói, người em họ này của cậu ta đã không muốn tin tưởng bất kỳ ai nữa rồi, đặc biệt là những người liên quan đến nhà họ Cố.
Chu Viễn sắp xếp lại ngôn từ nói: “Tiếp theo những lời anh nói tuyệt đối là sự thật trăm phần trăm, anh có thể lấy tính mạng của mình ra đảm bảo.” Nghe cậu ta nói thận trọng như vậy, vẻ mặt Cố Hằng cũng ngưng trọng thêm vài phần.
Quả nhiên Chu Viễn vừa mở miệng lại là lời nói kinh thiên động địa: “Anh biết bí mật của cậu, cuộc đời cậu đã làm lại một lần.”
Lời này vừa thốt ra Cố Hằng nhanh ch.óng ra tay dùng tay bóp c.h.ặ.t cổ họng Chu Viễn, chỉ cần dùng chút sức là có thể lấy mạng cậu ta.
Chu Viễn không hề phản kháng mặc cho anh bóp lấy chỗ yếu hại nhất của mình, cậu ta chỉ khó khăn nói: “Cậu nghe anh nói hết đã, nói xong tùy cậu xử lý.” Bởi vì bị bóp cổ nên họng rất khó chịu.
Cố Hằng do dự hồi lâu vẫn buông cậu ta ra, lượng cậu ta cũng không chạy thoát được.
Chu Viễn dùng tay xoa xoa cổ mình rồi hắng giọng một cái mới từ từ kể lại: “Bố anh mười năm trước đã qua đời rồi, còn lại anh và mẹ nương tựa vào nhau mà sống.
Cuộc sống tuy thanh bần nhưng cũng coi như yên ổn. Cho đến một năm rưỡi trước, mẹ anh đột nhiên bị bệnh, bệnh rất kỳ lạ bệnh viện cũng không tra ra được.”
Nói đến đây dừng lại một chút, cậu ta bình ổn lại tâm trạng mới tiếp tục mở miệng.
Cậu ta nói: “Bà bệnh đến mức không dậy nổi, mãi đến nửa tháng sau mới có chuyển biến tốt.
Sau đó lại bắt đầu liên tục nằm mơ, trong mơ đều là những hình ảnh về nhà họ Cố mà bà không nhìn thấy sau khi rời khỏi nhà họ Cố.
Bà nhìn thấy nhiều nhất chính là sự đối xử bất công mà cậu phải chịu đựng, cậu bị mẹ cậu dỗ dành làm cái này cái kia, bà thường xuyên nửa đêm giật mình tỉnh giấc.
Miệng gọi: Tiểu Hằng, đừng, đừng tin bọn họ, đừng nghe bọn họ.”
Cố Hằng càng nghe càng kinh hãi, chuyện, chuyện này sao có thể? Không, không thể là thật được, nhưng nếu không phải thật thì sao bọn họ lại biết những chuyện này?
Chẳng lẽ bọn họ đang nhìn ở gần đây? Anh dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm Chu Viễn.
Chu Viễn lại chẳng hề để ý, cậu ta tiếp tục nói: “Bà nói còn mơ thấy cậu vì nhà họ Cố làm trâu làm ngựa cả đời, thậm chí còn không kết hôn.
Cuối cùng bị bọn họ chọc tức đến mức bệnh tình trở nặng, mới hơn năm mươi tuổi sinh mệnh đã đi đến hồi kết.
Lại nhìn thấy cậu quay trở lại năm mười bảy tuổi, lần này cậu không tiếp tục phạm ngốc nữa, từng bước từng bước thoát ly khỏi nhà họ Cố, đến đây xuống nông thôn sống cuộc sống an nhàn. Bà rất yên tâm!”
Lần này ngay cả đồng t.ử Cố Hằng cũng giãn ra, chuyện này, trên đời lại có chuyện thần kỳ như vậy sao?
Bản thân anh trọng sinh đã đủ chấn động rồi, cô anh vậy mà còn có thể mơ thấy tất cả những chuyện này, quá khó tin!
