Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 250: Chiếc Chăn Mang Mùi Nắng
Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:24
Cơm nước hòm hòm thì những người đi làm cũng lục tục trở về, người về đầu tiên là bác gái Hứa. Bà vừa đến việc đầu tiên là ôm c.h.ặ.t lấy Lý Hiểu nói cô gầy rồi khổ cho cô rồi.
Lý Hiểu dở khóc dở cười có phải tất cả trẻ con đi xa một chuyến về trưởng bối trong nhà đều nói như vậy không? Cô vội vàng tuyên bố lần nữa: “Bác gái Hứa, cháu không gầy đâu, ngược lại béo lên hai cân đấy!”
Bác gái Hứa lại một phen nhìn trái nhìn phải kiểm tra tỉ mỉ thấy sắc mặt cô quả thực không tồi mới yên tâm. Lúc này mới rảnh rỗi nói chuyện khác với cô, đương nhiên tay chân cũng không nhàn rỗi việc bếp núc đối với họ đã quá quen thuộc rồi.
Lại qua mười phút một giọng nói non nớt ngọt ngào vọng từ ngoài vào: “Chị Hiểu Hiểu, chị Hiểu Hiểu...” Vừa gọi vừa lao thẳng vào bếp, vì chỉ có ở đây có ánh sáng.
Lý Hiểu nghe thấy giọng nói này cũng lập tức đứng dậy khỏi cái ghế nhỏ đang ngồi nhóm lửa, hơn một năm nay cô đã dung hợp rất tốt với cơ thể này, tất cả ký ức cũng đã thông suốt, cho nên người thân thiết với nguyên chủ cô cũng cảm thấy thân thiết.
“Tinh Tinh, Tiểu Tinh Tinh!” Lý Hiểu dang hai tay bế bổng thằng nhóc đang lao vào lòng cô lên, đây là con trai của chú Tiêu thím Tiêu tên là Tiêu Hạo Nhiên, tên ở nhà là Tinh Tinh.
Tiểu Tinh Tinh một thằng nhóc sáu tuổi bị Lý Hiểu bế lên còn ngại ngùng, cậu bé uốn éo nói: “Chị Hiểu Hiểu mau thả em xuống, em đã lớn rồi chị là con gái không thể bế em nữa.” Dáng vẻ nghiêm túc đàng hoàng của cậu bé chọc cho ba người trong bếp cười ha hả!
Thím Tiêu đi vào sau cậu bé lườm con trai mình một cái: “Lông còn chưa mọc đủ đã bắt đầu con trai con gái rồi, có bản lĩnh thì đừng để mẹ tắm cho nhé!”
Tinh Tinh bị mẹ bóc mẽ thẹn quá hóa giận lại không nói được lời phản bác, chỉ đành ấm ức nói một câu: “Mẹ là đồ xấu xa.” Rồi rúc vào hõm cổ Lý Hiểu không thèm để ý đến ai nữa.
Bốn người nhìn nhau không cười thành tiếng, chọc giận thằng nhóc này thật lại phải tốn thời gian dỗ dành không đáng. Đợi đến khi cơm nước lên bàn thì nghe thấy giọng oang oang của bác Lưu từ bên ngoài truyền đến: “Tôi không tán gẫu với ông nữa, cháu gái lớn của tôi về rồi tôi phải mau về nhà đây.”
Lý Hiểu bật cười, bày hai chai Ngũ Lương Dịch lấy từ trong phòng ra lên bàn ăn rồi ra cửa đón bác Lưu. Quả nhiên Lưu Bá Khiêm vừa hay đẩy cửa bước vào, Lý Hiểu cười chào hỏi: “Bác Lưu về rồi ạ!”
Lưu Bá Khiêm chỉ chỉ trán Lý Hiểu vừa định phê bình cô vài câu, Hứa Quốc Đống và Tiêu Chính Bình kẻ trước người sau vào sân. Nhìn thấy hai bác cháu đứng trong sân Tiêu Chính Bình tò mò hỏi: “Trời lạnh thế này hai người không vào nhà đứng đây làm gì thế?”
“Bác Hứa, chú Tiêu.” Lý Hiểu lén thở phào một hơi vội vàng cười chào hỏi, bác Hứa và chú Tiêu đến đúng lúc quá.
“Tốt, tốt, thế nào? Xuống nông thôn có thích ứng được không?” Bác Hứa quan tâm hỏi, thuận tiện dẫn cô vào nhà chính. Lý Hiểu đương nhiên là đi theo ông chuồn mất, kẻ ngốc mới đứng đó chịu mắng nhé!
Lưu Bá Khiêm nhìn tình hình này là không mắng được rồi, tưởng ai không nhìn ra lão Hứa cố ý chắc? Nhưng không sao con ranh con ở ngay nhà mình còn sợ không có cơ hội sao? Nghĩ vậy ông cũng không nhắc đến chuyện này nữa cùng Tiêu Chính Bình đi vào nhà chính.
Đợi người đến đông đủ cả một bàn lớn bắt đầu náo nhiệt ăn cơm tối, mấy ông chú ông bác nhìn thấy rượu Lý Hiểu chuẩn bị đều rất vui vẻ. Một tấm lòng hiếu thảo của con trẻ hơn nữa bọn họ cũng quả thực khá lâu không được uống một bữa sảng khoái, cũng liền vui vẻ nhận lấy, cho con bé thêm chút tiền tiêu vặt là được.
Trên bàn cơm mọi người anh một câu tôi một câu đều là quan tâm cuộc sống sau khi xuống nông thôn của Lý Hiểu, cô cũng chọn những chuyện vụn vặt không khiến họ lo lắng kể cho họ nghe.
Mọi người đều nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn đưa ra một số thắc mắc, Lý Hiểu đều giải đáp từng cái một cho họ. Đợi cô kể xong một chuyện muốn và một miếng cơm, phát hiện thức ăn trong bát mình không biết từ lúc nào đã chất cao như núi.
Biết làm sao được? Đây đều là tình yêu thương tràn đầy, cô chỉ có thể xắn tay áo ra sức và cơm. Một bữa cơm ăn hơn một tiếng đồng hồ, nếu không phải nhận ra đêm đã khuya bọn họ còn không nỡ giải tán.
Các chú các bác đã từ chuyện cô xuống nông thôn nói sang chuyện đại sự cả đời của cô cuối cùng thăng hoa đến đại sự quốc gia, đương nhiên một số bí mật không thể nói bọn họ tự nhiên sẽ không để lộ ra dù chỉ một ly một lai, đây là tín ngưỡng và kỷ luật quân đội khắc sâu trong xương tủy họ.
Nhân lúc họ đều ở đây Lý Hiểu xách một bọc đồ lớn từ trong phòng ra, Tiểu Tinh Tinh mắt nhìn ngây dại cậu bé sùng bái nói: “Chị Hiểu Hiểu lợi hại quá!”
Lý Hiểu kiêu ngạo ngẩng đầu: “Đương nhiên rồi, cũng không xem chị Lý Hiểu là ai? Chị chính là Lý nữ hiệp, ha ha ha...”
Tiểu Tinh Tinh cũng ha ha cười theo, cậu bé nhỏ xíu trong lòng có một suy nghĩ, cậu bé cảm thấy chị Hiểu Hiểu thay đổi rồi, trở nên hay cười hơn đáng yêu hơn cậu bé càng thích hơn. Người lớn bên cạnh nhìn một lớn một nhỏ này cười ha hả đùa giỡn.
Họ lại không biết rằng họ đều không hẹn mà cùng nhớ đến một người, một người từng cùng họ gan ruột chiếu rọi cũng cùng họ ăn miếng thịt to, uống bát rượu lớn. Cười cười, mấy người đàn ông sắt đá đều lần lượt đỏ hoe mắt, nhưng nhìn Lý Hiểu nói nói cười cười, nhảy nhót lung tung trước mắt họ lại cảm thấy rất an ủi!
Đùa giỡn một lúc Lý Hiểu mới lấy quà từ trong bọc ra, quà cho các chú là mỗi người một chiếc áo len lông cừu. Cho các bác gái, thím là mỗi người một chiếc áo khoác dạ, kiểu dáng giống nhau chỉ khác màu thôi. Đừng nói Lý Hiểu thấy cũng khá đẹp, nên cô cũng mua cho mình một chiếc màu đen.
Cho Tiểu Tinh Tinh là một bộ áo bông quần bông kiểu quân phục, còn có một chiếc xe đồ chơi. Tiểu Tinh Tinh không hứng thú với quần áo, vô cùng thích chiếc xe đồ chơi cứ mân mê không buông tay. Cũng bình thường, thời buổi này đồ chơi thực sự không nhiều, có thể có một chiếc xe đồ chơi trong đám bạn nhỏ tuyệt đối có thể trở thành bánh bao thơm (được săn đón).
Mọi người nhìn từng món quà Lý Hiểu lấy ra là vừa vui vẻ vừa xót xa, cái này phải tốn bao nhiêu tiền a?
Bác gái Lưu là người đầu tiên không tán thành nói: “Hiểu Hiểu à! Cháu một lúc mua cho bọn bác nhiều đồ thế này tốn bao nhiêu tiền chứ? Không cần mua đồ cho bọn bác đâu, tiền giữ lại cháu từ từ tiêu, sau này chỗ cần dùng tiền còn nhiều lắm!”
“Bác gái Lưu, cháu có tiền bác đừng lo, đây là cháu hiếu kính mọi người, cùng lắm thì sau này cháu không mua nữa là được chứ gì.” Lý Hiểu cười khuyên, còn chuyện sau này có mua hay không đó là chuyện của sau này.
Mọi người nghe cô nói vậy cũng không nói gì nữa, hơn nữa mua cũng mua rồi nói nhiều vô ích. Chi bằng vui vẻ nhận quà, như vậy con bé cũng vui!
Mãi đến hơn chín giờ tối, hai nhà bác Hứa chú Tiêu mới về, trước khi về còn dặn đi dặn lại Lý Hiểu phải đến nhà họ ở mấy ngày. Đặc biệt là Tiểu Tinh Tinh kéo Lý Hiểu không nỡ buông tay, mãi đến khi Lý Hiểu cắt đất bồi thường đồng ý hai hôm nữa đưa cậu bé đi chơi mới thỏa mãn rời đi.
Đợi họ đi rồi, Lý Hiểu cũng rửa mặt nằm xuống, nằm trên chiếc giường đất ấm áp đắp chiếc chăn mang mùi nắng, trong lòng Lý Hiểu cũng ấm áp, giấc ngủ này cô ngủ rất ngon rất ngọt!
