Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 256: Thu Hoạch Bất Ngờ, Gặp Gỡ Đại Ngưu
Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:25
Ông lão thấy cô lộ ra vẻ đề phòng liền vội vàng giải thích: “Cô bé, ông họ Đường, không chỉ là hàng xóm nhiều năm với ông ngoại cháu mà còn là bạn làm ăn cũ, gọi là bạn tốt cũng không quá đáng đâu.” Trong mắt ông tràn đầy sự cô đơn và nhung nhớ.
Nghe ông giải thích như vậy, Lý Hiểu liền hiểu ra. Ông ngoại Âu Dương sau khi đến Kinh Thị quả thực vẫn luôn sống ở đây, vừa là hàng xóm vừa là đối tác làm ăn, trở thành bạn tốt cũng là chuyện bình thường.
Đã là bạn tốt của ông ngoại Âu Dương, cô đương nhiên phải chào hỏi lại đàng hoàng. Cô khẽ cúi người, lễ phép chào: “Cháu chào ông Đường ạ! Cháu tên là Lý Hiểu, ông cứ gọi cháu là Hiểu Hiểu là được ạ.”
“Tốt, tốt, đứa trẻ ngoan! Theo lý mà nói cháu không cần phải xuống nông thôn chứ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Chuyện bố con bé hy sinh ông cũng có nghe nói, dù sao hai nhà cách nhau cũng không xa. Sau đó nghe nói căn nhà đã được cho thuê, ông còn tưởng con bé đã đi nương nhờ họ hàng rồi.
“Ông Đường, không có chuyện gì đâu ạ, ông đừng lo. Bố cháu hy vọng cháu về nông thôn rèn luyện nên cháu mới đi, với lại cháu cũng sợ ở lại thành phố nhìn cảnh nhớ người, dễ sinh buồn phiền.” Lý Hiểu nói nửa thật nửa giả.
“Không có chuyện gì là tốt rồi, ông ở ngay bên trái nhà cháu, thời gian này có việc gì cứ ới ông một tiếng.” Ông Đường dặn dò.
“Cháu biết rồi ạ, cháu cảm ơn ông Đường!” Lý Hiểu cười cảm ơn, sau đó mới tiếp tục đi về phía tiệm cơm Quốc doanh. Hôm nay vận may không tệ, có mì nước lèo thịt dê, món này bình thường khó mà ăn được. Bởi vì vùng này người nuôi dê vốn đã ít, tự nhiên cũng chẳng đến lượt tiệm cơm Quốc doanh có hàng.
Giữa mùa đông giá rét, được ăn một bát mì thịt dê nóng hổi, thơm ngon, trơn tuột đúng là một sự hưởng thụ. Ăn xong cảm giác trên trán lấm tấm mồ hôi, cả người ấm áp dễ chịu vô cùng.
Trước khi đến Cung tiêu xã, cô đi tìm phe vé đổi một xấp tem phiếu trước. Trước khi xuống nông thôn cô đã đổi một lần rồi nên cũng coi như quen cửa quen nẻo. Trong tay có phiếu thì mua đồ mới không hoảng, thế là nồi niêu xoong chảo, các loại gia vị, cái gì mua được cô đều mua hết.
Hài lòng nhất vẫn là cái bếp than nhỏ kia, có nó là có thể nấu đồ ăn rồi! Mặc dù trong không gian có rất nhiều đồ, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn muốn ăn chút đồ ăn tự mình nấu.
Đem đồ mua được cất về nhà, cô mới đi đến khu tập thể. Ở nhà bác Lưu một đêm, dùng cả tình cả lý, suýt chút nữa mài mỏng cả da miệng mới khiến họ đồng ý cho cô ở lại ngõ Thâm Tỉnh đến ngày hai mươi sáu tháng Chạp rồi mới về lại khu tập thể, vì bắt đầu từ hôm đó bác gái Lưu được nghỉ phép.
Được sự cho phép, Lý Hiểu giống như chú chim nhỏ được tự do, bước đi cũng vui vẻ hơn vài phần. Nhưng đang đi, cô bỗng nhìn thấy một người không ngờ tới: Đại Ngưu. Gã đàn ông vạm vỡ có sức lực rất lớn kia, cô nhớ lúc đó hình như cô còn đ.â.m bị thương một gã đàn ông khác giỏi dùng ám khí.
Phía Bắc khu này hơi hẻo lánh một chút, Lý Hiểu cũng vì từ khu tập thể quân khu ra quá hưng phấn nên mới đi dạo lung tung đến tận đây, không ngờ lại có thu hoạch bất ngờ. Đại Ngưu rõ ràng không phát hiện ra Lý Hiểu đang đi theo phía sau, gã xách một cái túi lưới đi thẳng vào một con hẻm, bên trong túi là ít sữa bột, sữa mạch nha các loại.
Lý Hiểu nhìn trái nhìn phải, nơi này đa phần đều là nhà tranh thấp bé cũ nát, giống như khu mà đám Tiểu Hoạt Đầu ở, chắc đều là nơi ở của những người dân nghèo khổ dưới đáy xã hội.
Đợi Đại Ngưu rẽ qua một khúc cua, cô mới cẩn thận từng li từng tí bám theo. Gã xuất hiện quá đột ngột, cô căn bản không kịp cải trang, chỉ đành tìm một cái mũ màu đen đội lên đầu, rồi dùng khăn quàng cổ che kín cả khuôn mặt mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Cứ thế đi lòng vòng theo Đại Ngưu đến tận cuối hẻm, thấy gã không gõ cửa mà đi thẳng vào một hộ gia đình. Chẳng lẽ đây là nhà của Đại Ngưu? Lý Hiểu nghi hoặc, nhìn quần áo gã mặc cũng không tệ, sao lại sống trong căn nhà rách nát thế này?
Phải hình dung căn nhà này thế nào nhỉ? Nhà ông Tô ở huyện Tân Bình tuy rách, nhưng đó là do con người phá hoại, chủ thể của nó vẫn tốt. Chỗ đám Tiểu Hoạt Đầu ở cũng rách nát, nhưng ít nhất vẫn có một gian lành lặn.
Còn hộ gia đình này tuy có ba gian nhà, nhưng cỏ tranh trên mái lơ thơ, tường đâu đâu cũng thấy vết nứt, thậm chí còn có mảng đất rơi lả tả. Nói sao nhỉ? Cảm giác chỉ cần gió to một chút là có thể thổi sập nó, dùng từ “lung lay sắp đổ” để hình dung là chính xác nhất.
Đợi Đại Ngưu đi vào một gian trong đó, Lý Hiểu cũng lén lút vòng ra phía sau gian nhà ấy, đó là một con hẻm khác. Tuy nhiên, vì dãy nhà phía sau mở cửa chính về hướng khác, nên chỗ này là cửa sau của họ, lại là ngõ cụt nên bình thường chẳng có ai qua lại.
Lý Hiểu đứng ở góc tường, căn bản sẽ không có ai phát hiện ra cô, cũng không cần cô cố ý nghe lén, giọng nói giận dữ của Đại Ngưu đã từ bên trong truyền ra. Căn nhà này đúng là chẳng cách âm chút nào!
“Đừng uống nữa, Tú Tài, rốt cuộc mày muốn như thế này đến bao giờ?” Đại Ngưu giật phăng chai rượu trong tay người đàn ông đang dựa vào giường đất.
Người đàn ông tên Tú Tài kia cười khà khà: “Khà khà! Muốn uống cũng chẳng uống được nữa rồi, làm gì còn tiền còn phiếu mà mua rượu?”
“Tú Tài, mày phấn chấn lên một chút được không? Chân không cử động được thì mày vẫn còn não mà. Đại thiếu gia đã nói rồi, chỉ cần mày đồng ý, ngài ấy sẽ sắp xếp chỗ ở cho mày. Mày đừng ở đây nữa, cái chỗ rách nát này sập lúc nào không biết đâu.” Đại Ngưu khổ sở khuyên can, sau đó trong phòng rơi vào trầm mặc.
Lý Hiểu ở bên ngoài lại thấy nghi hoặc, Tú Tài là ai? Là gã đàn ông bị thương kia sao? Nghe giọng đúng là có chút quen tai, chân lại bị làm sao? Chẳng lẽ là do cú đ.â.m lúc đó của mình? Nếu thật sự là vậy thì cũng coi như hắn đáng đời, ai bảo bọn họ đến gây sự với cô trước?
Tuy nhiên đây đúng là một điểm đột phá, chỉ cần đi theo hai người này chắc chắn có thể tìm ra kẻ chủ mưu. Vừa rồi bọn họ nói “Đại gia” là lão cả nhà họ Tiêu sao? Vừa nghĩ đến đây thì nghe thấy bên trong lại truyền đến giọng nói của người tên Tú Tài.
“Đại Ngưu, cảm ơn mày! Vậy mày giúp tao nói với Tiên sinh một tiếng, cứ nói cảm ơn Đại gia đã chiếu cố, tao nhất định sẽ dốc hết sức mình.” Tú Tài cuối cùng cũng đồng ý, dù sao c.h.ế.t t.ử tế không bằng sống lay lắt, hắn vẫn chưa muốn nhận mệnh.
“Ấy, ấy, thế mới đúng chứ! Tao ngày mai... không, chiều nay tao đi tìm Đại thiếu gia ngay.” Đại Ngưu rõ ràng rất kích động.
“Mày đừng làm bừa, Tiên sinh không thích người khác tự ý quyết định. Ngày mai là ngày gặp mặt rồi, mày ngày mai cứ đến chỗ cũ đợi là được.” Tú Tài vội vàng ngăn cản, nếu ảnh hưởng đến Tiên sinh thì hắn muôn lần c.h.ế.t cũng không chuộc hết tội, Tiên sinh có ơn tri ngộ với hắn.
“Được, tao biết rồi.” Lời của Tú Tài thì Đại Ngưu nghe nhất, cho nên hai người mới có thể trở thành cộng sự nhiều năm.
Phía sau không còn nói chuyện gì quan trọng nữa, đều là mấy lời an ủi và chuyện Đại Ngưu chăm sóc Tú Tài rửa mặt, đi vệ sinh các thứ.
Tuy nhiên Lý Hiểu vẫn kiên nhẫn chờ đợi, bởi vì cô phải đi theo Đại Ngưu về xem chỗ ở của gã ở đâu, ngày mai mới có thể bám theo gã đi xem cái vị “Tiên sinh” hay “Đại thiếu gia” kia rốt cuộc là ai? Là người nào đó của nhà họ Tiêu chăng?
