Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 358: Dã Tràng Xe Cát Biển Đông
Cập nhật lúc: 13/03/2026 19:02
Trần Phương nhận được lời đảm bảo cũng không giãy giụa nữa, lạnh lùng đi theo sau đại đội trưởng bọn họ đến đại đội bộ.
Lâm Nguyệt Nga còn muốn sán lại gần Lưu Đức Phát, sự trong sạch của cô ta đều đã mất hết rồi mà không nhận được chút lợi lộc nào, đương nhiên cô ta không cam lòng bỏ qua.
Lưu Đức Phát lại sợ hết hồn, tránh xa như tránh tà thần, tay vẫn còn túm c.h.ặ.t lấy cạp quần.
Một đoàn người đi về phía đại đội bộ, mấy người dân làng nhiều chuyện muốn đi theo xem náo nhiệt đều bị nhân viên ghi điểm và bí thư quát đuổi về.
Đương nhiên vẫn có những kẻ không sợ c.h.ế.t lén lút chạy đi nghe trộm, nhóm Lý Hiểu thì lại chẳng vội vàng gì, bởi vì bọn họ có nội gián.
Lâm Nguyệt Nga dù sao cũng là thanh niên trí thức, Triệu Bân là người phụ trách điểm thanh niên đương nhiên phải đi dự thính, đến lúc đó chẳng phải sẽ rõ ràng mười mươi sao?
Thế là bọn họ thong thả quay về đầu bờ ruộng nhà mình bắt đầu làm việc cầm chừng, bạn nhỏ Triệu Khải cũng đang nỗ lực chơi bùn.
Đợi sau khi tan làm, bọn họ thậm chí còn chưa kịp rửa mặt thay quần áo chứ đừng nói là ăn cơm, tất cả đều tụ tập ở nhà Chu Tuyết. Tại sao lại là nhà Chu Tuyết?
Bởi vì lúc tan làm Chu Viễn về nhà nhắc đến một câu, cô ấy liền nóng lòng muốn chạy ra nghe hóng chuyện, bất đắc dĩ mọi người đành phải chiều theo cô nàng đang ở cữ đáng thương này.
Mã Đông Mai ném con trai mình lên giường lò nhà Chu Tuyết, bảo thằng bé đi tìm vợ nhỏ tương lai mà chơi, quay người liền giục Triệu Bân: “Mau kể đi xem rốt cuộc là chuyện gì? Lâm thanh niên trí thức rốt cuộc ham cái gì ở tên Lưu Đức Phát đó? Vừa không có tiền lại xấu trai, ham hắn ta không tắm rửa à?”
“Phụt...” Lý Hiểu vừa uống một ngụm trà liền phun hết ra ngoài, chị Đông Mai đúng là cái gì cũng dám nói.
Triệu Bân bất đắc dĩ nhìn vợ mình: “Nói linh tinh cái gì thế? Lâm thanh niên trí thức không biết nghe ngóng ở đâu được tin năm nay có hai danh ngạch đại học công nông binh, cô ta cũng biết thanh niên trí thức mới như bọn họ không có ưu thế, cho nên mới nảy sinh ý đồ.”
“Nhưng mà tìm Lưu Đức Phát cũng vô dụng mà, cô ta nghĩ cái gì thế?” Lý Hiểu thắc mắc, đừng nói là Lưu Đức Phát, ngay cả kế toán Lưu cũng không có quyền hạn đó.
“Ai mà biết được? Cán bộ thôn chúng ta đều không phải loại người đó, có thể cô ta ch.ó cùng rứt giậu rồi chăng?” Chu Tuyết đoán mò.
“Đúng vậy, cô ta chính là nghĩ như thế, buổi chiều ở đại đội bộ cô ta còn bám riết lấy chuyện này không buông, yêu cầu đại đội đưa danh ngạch cho cô ta, nếu không cô ta sẽ đi tố cáo Lưu Đức Phát tội cưỡng h.i.ế.p.”
Lúc đó Triệu Bân cũng kinh ngạc đến ngây người, sợ trong thôn vơ đũa cả nắm nghĩ thanh niên trí thức bọn họ đều là loại người như Lâm Nguyệt Nga, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.
“Kết quả thế nào? Trong thôn xử lý ra sao? Không phải là đồng ý với cô ta rồi chứ?” Mã Đông Mai vô cùng tò mò, tuy rằng cô ấy không quan tâm đến cái danh ngạch đại học công nông binh gì đó, nhưng cũng không muốn cho loại người như vậy.
“Sao có thể chứ? Đại đội trưởng lúc đó đã từ chối ngay, hơn nữa lúc Trần Phương bắt gian không chỉ có một mình cô ấy mà còn có hai bác gái trong thôn đi cùng, bọn họ đều có thể làm chứng Lâm Nguyệt Nga là tự nguyện.
Đại đội trưởng nói muốn tố cáo thì cứ việc đi, ông ấy cũng sẽ đi phản ánh thanh niên trí thức xuống nông thôn không chịu khó làm việc mà còn phá hoại gia đình người khác, tác phong bất chính các kiểu.
Lâm thanh niên trí thức lúc đó sợ đến mức không dám ho he gì, cuối cùng thương lượng điều cô ta đến thôn khác, chuyện này coi như chưa từng xảy ra.” Triệu Bân kể lại.
“Hả, còn có thể như vậy sao? Chú trưởng thôn cũng có bản lĩnh đấy chứ! Con dâu kế toán Lưu cũng đồng ý à?” Lý Hiểu thích thú nói, không ngờ quan hệ của chú trưởng thôn cũng rộng thật!
Nghĩ lại thì Lâm thanh niên trí thức cũng không dám phản đối, dù sao thóp cũng nằm trong tay người ta.
Điều đến một thôn xa lạ không ai biết chuyện này, có lẽ đối với cô ta mà nói lại là chuyện tốt. Chỉ có điều dã tràng xe cát biển đông, trong lòng chắc là khó chịu lắm nhỉ?
Triệu Bân nhún vai: “Cái đó thì không biết, dù sao cô ta cũng không làm loạn.”
“Còn tưởng là sẽ làm ầm ĩ lên chứ, haizz! Đầu voi đuôi chuột tiếc thật.” Mã Đông Mai thở dài nói.
“Cán bộ thôn sẽ không để bọn họ làm ầm lên đâu, vì lợi ích của cả thôn cũng sẽ ém xuống, nếu không được chia phân bón hóa học thì râu của đại đội trưởng và bí thư chắc bạc trắng mất.” Lý Hiểu phân tích.
Mọi người ngẫm nghĩ cũng đúng, hai năm trước cứ chuyện nọ xọ chuyện kia, đừng nói là máy cày, ngay cả phân bón hóa học đại đội Thắng Lợi bọn họ cũng được chia ít nhất, cán bộ thôn sắp sốt ruột c.h.ế.t rồi.
“Chính là có người phí hết tâm tư còn tự hại mình, làm cuộc buôn bán lỗ vốn rồi!” Chu Viễn xoa đầu con gái mình hả hê nói.
“Đáng đời, ai bảo cô ta tâm địa bất chính.” Mã Đông Mai là người ghét nhất loại người này.
Bọn họ bàn tán vài câu rồi cũng giải tán, cơm tối còn chưa nấu, đâu có thời gian quan tâm chuyện người khác?
Nhà kế toán Lưu lúc này lại vô cùng náo nhiệt, bố mẹ và anh trai chị dâu của Trần Phương đều đến, không nói hai lời liền tóm lấy Lưu Đức Phát đ.á.n.h cho một trận, cuối cùng vẫn là kế toán Lưu bỏ cái mặt già ra nói khó mới chịu dừng tay.
Nhà họ Trần tuy rằng không quá để ý đến đứa con gái này, nhưng mồm mép cô ấy lợi hại, biết vẽ bánh vẽ! Có lợi ích treo ở phía trước tự nhiên là chỉ đâu đ.á.n.h đó rồi.
Cuối cùng kế toán Lưu đồng ý điều kiện gì không ai biết, nhưng người nhà họ Trần là cười híp mắt đi ra.
Trần Phương tiễn người nhà mẹ đẻ đi rồi, quay người trở về làm lơ ánh mắt của bố chồng, hung hăng tát Lưu Đức Phát một cái, Lưu Đức Phát nhìn ông bố đang im lặng không nói gì, không dám ho he, lẳng lặng chịu trận.
Cơm tối hôm nay là do hai bố con nhà họ Lưu nấu, Trần Phương ăn xong cầm năm mươi đồng bố chồng đưa quay người về phòng, rầm một tiếng đóng cửa lại rồi khóa trái.
Lưu Đức Phát tủi thân nhìn bố mình: “Bố, con...”
Kế toán Lưu trừng mắt nhìn đứa con trai không có tiền đồ: “Thứ không có não, hai ngày nay mày cứ chịu đựng đi, qua hai ngày nữa mẹ mày về rồi.”
Lưu Đức Phát ủ rũ cụp đuôi, nghĩ đến Lâm thanh niên trí thức sắp bị điều đi lại thấy đau lòng.
Gã còn chưa hưởng thụ đủ đâu, trắng trẻo non nớt lại xinh đẹp, đâu giống con hổ cái trong nhà, chẳng dịu dàng chút nào lại còn xấu xí.
“Thu lại mấy cái tâm tư vớ vẩn của mày đi, ông đây còn chưa muốn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh đâu.” Kế toán Lưu liếc mắt một cái là nhìn thấu ruột gan gã, lên tiếng quát mắng.
Lưu Đức Phát bị vạch trần tâm tư thì mặt đỏ tía tai, co rụt cổ lại cẩn thận từng li từng tí thu dọn bát đũa.
Cố Hằng xách nước nóng vào phòng tắm dựng tạm để Lý Hiểu tắm rửa, anh thì nhanh nhẹn chuẩn bị cơm tối.
Hai hôm trước câu được hai con cá diếc to bằng bàn tay ở con sông đầu thôn phía đông, dùng để hầm canh là vừa đẹp.
Đợi Lý Hiểu tắm xong rồi thuận tay giặt quần áo xong xuôi thì cơm tối của Cố Hằng cũng đã làm xong. Khoai tây xào, thịt xông khói xào tỏi tây, canh cá diếc, hai người ăn vừa đủ.
Bây giờ trời nóng rồi, bọn họ bưng cơm ra bàn đá ngoài sân, vừa ăn cơm tối vừa có thể ngắm cảnh bên ngoài sân, thỉnh thoảng còn có từng cơn gió mát thổi tới, khoan khoái biết bao.
Đợi Lý Hiểu ngồi xuống bàn, Cố Hằng múc cho cô một bát canh cá diếc: “Nếm thử xem, hôm nay anh cho thêm chút củ cải thái sợi, cảm giác cũng không tệ.”
“Được.” Lý Hiểu nhận lấy vừa định đưa lên miệng, đột nhiên trong dạ dày cuộn trào dữ dội.
“Ọe... Ọe...” Thực sự không nhịn được, Lý Hiểu chạy sang một bên nôn khan một trận.
“Hiểu Hiểu, sao thế? Hiểu Hiểu...” Cố Hằng vỗ nhẹ lưng cô, ánh mắt đầy lo lắng, đang yên đang lành sao lại muốn nôn? Không phải là ăn bậy cái gì đau bụng rồi chứ?
