Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 473: Đỗ Trọng
Cập nhật lúc: 14/03/2026 19:13
Tại khu vực trung tâm của hẻm Thâm Tỉnh, có một cửa hàng thực phẩm phụ mới mở.
Nó được cải tạo từ một gian nhà hậu riêng biệt, những ngôi nhà cũ khác vì quá tồi tàn nên đã bị chủ nhà phá bỏ, biến nơi này thành một khoảng sân rộng lớn.
Vì sự tiện lợi, các hộ dân trong hẻm hầu như đều đến cửa hàng thực phẩm phụ này để mua sắm nhu yếu phẩm hàng ngày. Nào là dầu, muối, tương, giấm, kim chỉ... tính ra cũng không ít thứ.
Người qua kẻ lại, hàng xóm láng giềng gặp nhau thường dừng lại tán gẫu vài câu chuyện nhà, dần dần khu vực đó trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Đặc biệt là vào mùa hè, mọi người ăn cơm tối xong đều không hẹn mà cùng cầm quạt lá, mang ghế đẩu nhỏ tụ tập lại nói chuyện phiếm.
Hôm nay con dâu nhà phía Đông bị mẹ chồng mắng, ngày mai ai đó nhà phía Tây lại đi xem mắt, tóm lại là chủ đề không bao giờ thiếu.
An An và Khang Khang dần lớn lên, cộng thêm còn có một chú ch.ó trắng nhỏ, nên Cố Hằng và Lý Hiểu đặc biệt dặn dò không cần quản thúc bọn trẻ quá c.h.ặ.t.
Dù sao thì hoa trong nhà kính cũng không chịu nổi chút gió mưa nào, họ không muốn các con trở thành những người khúm núm, yếu đuối.
Vì vậy, mỗi buổi chiều tối hoặc ngày nghỉ, bọn trẻ đều chạy ra hẻm chơi một vòng, nhờ đó mà kết bạn được với một đám bạn nhỏ.
Hôm nay là chủ nhật, một đám nhóc tì cùng một chú ch.ó chạy nhảy ầm ĩ trong hẻm, các phụ huynh thì tụ tập bên ngoài cửa hàng thực phẩm phụ nói chuyện trên trời dưới biển, tạo nên một khung cảnh sinh hoạt đời thường đầy khói lửa nhân gian.
“An An, anh trốn bên kia, em trốn bên này, Muội Muội mau qua đây...” Khang Khang chỉ huy đâu ra đấy, giống như một vị tướng quân nhỏ trên chiến trường.
An An không nói hai lời, chui tọt vào cái sân trống bên trái. Cái sân này đã bỏ không nhiều năm rồi, gần đây nghe nói chủ nhân sắp trở về, nhưng đến nay vẫn chưa thấy đâu.
Cổng sân đã “không cánh mà bay” từ lâu, nơi đây trở thành một trong những căn cứ bí mật để bọn trẻ chơi trốn tìm. An An quen cửa quen nẻo đi vào, tìm một vị trí tốt nhất rồi trốn kỹ.
Chú ch.ó trắng nhỏ nhìn trái nhìn phải do dự không quyết, cuối cùng quay người chạy về phía Khang Khang. Trong tay Khang Khang còn có thịt mà, nghĩ đến thôi nó đã không kìm được nước miếng.
An An trốn mãi, trốn mãi, đợi rất lâu mà không thấy bạn nào đến tìm, đợi đến mức cậu bé đói bụng luôn.
Lắng tai nghe kỹ cũng không thấy động tĩnh gì, cậu bé mặc kệ tất cả, móc từ trong túi áo ra một miếng thịt khô nhỏ, không nói hai lời bắt đầu gặm.
Món thịt khô này là do Lý Hiểu nghiên cứu làm ra. Kiếp trước khi lướt video thấy người ta làm, cô cảm thấy không khó nên đã thử.
Không ngờ lại được bọn trẻ vô cùng yêu thích, rảnh rỗi là bốc một nắm nhét vào túi áo ăn dần. An An là đứa thích ăn nhất, cậu bé càng nhai càng thấy thơm, hoàn toàn không dừng lại được.
Đột nhiên, một cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ bên trái, tim An An thót lên một cái. Chỗ này sẽ không có, có “cái đó” chứ?
Không sợ không sợ, mẹ nói sau khi lập quốc không cho phép thành tinh, “cái đó” chắc chắn cũng không thể có, An An tự an ủi trong lòng.
Sau khi làm công tác tư tưởng xong, cậu bé mới lấy hết can đảm máy móc quay người lại, đối diện với một đôi mắt đang phát sáng lạnh lẽo, dọa An An sợ đến mức ngồi phịch xuống đất.
“Ông, ông, ông là người hay ma? Tiểu gia không sợ ông đâu, tiểu, tiểu gia có võ công đấy.” An An trừng mắt nhìn đối phương hét lên, nếu không bị lắp bắp thì sẽ có sức thuyết phục hơn một chút.
“Xùy...” Phía đối diện truyền đến tiếng cười khinh khỉnh, người kia dứt khoát nằm xuống nhắm mắt lại không thèm nhìn cậu bé, miếng thịt khô trong tay thằng nhóc c.h.ế.t tiệt này thơm quá.
Chính nhờ tiếng cười khẽ này mà An An ngược lại không còn sợ nữa.
Cậu bé cũng nhìn rõ đối phương chỉ là một ông lão đầu bù tóc rối, hoàn toàn không phải thứ gì hư ảo.
Cậu bé đứng dậy phủi m.ô.n.g, tò mò hỏi: “Ông ơi, sao ông lại ngủ ở đây ạ?”
Vừa nói cậu bé vừa sán lại gần hơn, mùi thơm của thịt khô càng rõ ràng.
Vốn dĩ không muốn để ý đến thằng bé, nhưng... ông lão thở dài trong lòng, mở mắt ra nhìn đứa trẻ đứng cách đó không xa, trong mắt nhanh ch.óng lóe lên một tia “tính toán”.
Ông lão hứng thú mở miệng: “Cháu muốn biết à?”
“Vâng ạ!” An An thành thật gật đầu. Thật ra cậu bé cũng không tò mò đến thế, chỉ là người ta đã hỏi vậy rồi, cậu là bé ngoan thì chắc chắn phải trả lời.
“Muốn biết cũng không phải không được, cho ta nếm thử miếng thịt khô kia của cháu đi.”
Lời vừa thốt ra, ông lão hận không thể tự tát mình hai cái. Đỗ Trọng à Đỗ Trọng, đã từng này tuổi đầu rồi còn đi lừa đồ ăn của một đứa trẻ con, mặt mũi để đâu nữa?
An An nhìn ông lão quần áo rách rưới, lại nhìn miếng thịt khô đã gặm một nửa trong tay, tròng mắt xoay chuyển, cậu bé đã hiểu ra.
Ông lão chắc chắn là đói rồi, nhìn bộ dạng này không biết đã bao lâu chưa được ăn cơm, thật đáng thương, haizz!
Cậu nhóc âm thầm dành ba giây đồng cảm cho Đỗ Trọng trong lòng, bàn tay nhỏ bé thò vào túi áo móc móc, hồi lâu chỉ móc ra được hai miếng thịt khô nhỏ.
Cậu bé ngẩn người, ngượng ngùng đưa qua: “Hì hì, ngại quá ạ! Chỉ còn chừng này thôi, lần sau cháu sẽ mang đồ ngon cho ông.”
Ông lão không hề để ý, đưa tay nhận lấy, hiếm hoi nở nụ cười: “Đa tạ nhóc con!”
“Cháu không gọi là nhóc con, cháu tên là An An...” Lời cậu bé còn chưa nói xong thì bên ngoài đã vang lên tiếng gọi.
“An An, An An, mau ra đây chúng ta về nhà thôi.” Là giọng của Khang Khang. Chú ch.ó trắng nhỏ thì trực tiếp lao vào, vẫy đuôi với An An.
Đột nhiên cảm nhận được hơi thở lạ, tai nó dựng đứng lên, bắt đầu sủa inh ỏi về phía ông lão.
An An vội vàng bế nó lên dỗ dành: “Muội Muội ngoan, ông không phải người xấu, không được sủa, chúng ta về nhà thôi!”
Nói rồi cậu bé ôm chú ch.ó nhỏ chạy lon ton ra ngoài, trong gió còn vọng lại tiếng nói của cậu: “Ông ơi, cháu về nhà trước đây, lần sau lại mang đồ ngon cho ông nhé!”
Khóe miệng Đỗ Trọng giật giật, gọi một con ch.ó là “Muội Muội”, thằng nhóc này cũng là một nhân tài.
Ông cười khẽ hai tiếng, lơ đãng bỏ miếng thịt khô vào miệng. Đột nhiên hai mắt ông sáng rực lên, bắt đầu nhai kỹ nuốt chậm.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, cứ cách ba năm bữa An An lại mang một ít đồ ăn đến cho ông lão, có bánh quy nhỏ, bánh bao trắng to, trứng luộc, còn có cả loại thịt khô lần trước. Tóm lại có gì mang nấy, dù sao ông lão cũng không kén chọn.
Người nhà lúc đầu rất nghi hoặc và lo lắng, phải đến khi Khang Khang đi theo vài lần về kể lại cho mọi người nghe, mọi người mới mắt nhắm mắt mở cho qua, miễn là không gây hại cho An An là được.
Dưới sự ngầm đồng ý của mọi người, An An đi ngày càng thường xuyên hơn, có khi đi một mạch cả một hai tiếng đồng hồ, cho đến khi Khang Khang đi tìm mới lưu luyến về nhà.
Tô lão đã thăm dò vài lần xem cậu bé ở đó lâu như vậy làm gì, An An cũng chỉ nói mập mờ không chịu nói thật.
Mấy người vốn không lo lắng lại bắt đầu hơi lo âu, may mà lúc này Lý Hiểu và Cố Hằng cuối cùng cũng chịu trở về. Có bố mẹ ở đó, những người khác có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
Hai vợ chồng nghe mọi người miêu tả cũng hơi nhíu mày, còn chưa đợi họ gọi An An đến hỏi chuyện, An An đã chủ động đến tìm họ.
“Bố, mẹ, con có thể cầu xin bố mẹ một việc được không ạ?” Khuôn mặt nhỏ nhắn thường ngày hay cười lúc này lại vô cùng nghiêm túc, bàn tay nhỏ bé vô thức vò vò vạt áo mình.
Hai vợ chồng nhìn nhau, xem ra chuyện này không nhỏ đâu...
