Trọng Sinh Phản Kích, Đại Tiểu Thư Đến Từ Vực Sâu - Chương 408+409: Vvvip không Có Tên Cô - Mất Mặt Không Chỗ Chui
Cập nhật lúc: 02/01/2026 07:50
Thời Cẩm cũng không khách sáo, gắp một cái càng cua, chậm rãi tách thịt, thong thả ăn.
Trong khi đó, Giang Nhuế và Thẩm Mộng Lê lại ăn trong tâm trạng chẳng còn thấy mùi vị gì.
Hai người nhìn mấy đĩa hải sản đắt đỏ trên bàn, lòng đau như cắt.
Đây đâu phải ăn cơm, rõ ràng là đang ăn tiền!
Thời Cẩm liếc nhìn hai người kia, gắp một miếng thịt cua bỏ vào bát của Giang Nhuế, dịu giọng nói:
“Đừng nghĩ nhiều, ăn đi. Đã bỏ tiền ra rồi, không ăn thì thiệt thòi thôi.”
Nghe vậy, Giang Nhuế và Thẩm Mộng Lê như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Thời Cẩm nói không sai, tiền này chắc chắn đã mất rồi, lẽ nào lại để phí thức ăn.
Hai người vùi đầu vào thức ăn, nhét thức ăn vào miệng như muốn ăn cho đủ tiền đã bỏ ra.
Nhìn dáng vẻ của họ, lông mày Thi Phi Phi hơi cau lại, trong mắt tràn ngập vẻ chán ghét.
Nếu không phải vì muốn cô lập Thời Cẩm, khiến cô mất mặt, cô ta đã không thèm dây dưa với hai kẻ “nhà quê” này.
Khi tráng miệng được mang lên, Thi Phi Phi không hề động đến.
Giang Nhuế và Thẩm Mộng Lê đã no căng bụng, cho dù có cố cũng không ăn thêm nổi, còn vài món vẫn nguyên vẹn trên bàn.
“Đều ăn no rồi chứ?”
Thi Phi Phi cười hỏi, lòng không kìm được kích động.
“Phục vụ, tính tiền!”
Nhân viên phục vụ bước đến, mỉm cười nói:
“Bữa này được miễn phí, không cần thanh toán.”
Mọi người đều sững lại.
Giang Nhuế và Thẩm Mộng Lê thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng nhìn về phía Thi Phi Phi.
“Phi Phi, thẻ VVVIP của cậu lợi hại quá, còn có thể miễn phí à?”
Giang Nhuế ngây ngô hỏi.
Thi Phi Phi cũng tưởng là vậy, liền đắc ý đáp:
“Tất nhiên rồi, đó là VVVIP cơ mà!”
Cô ta kiêu ngạo nói với nhân viên phục vụ:
“Dù không cần chúng tôi trả tiền, nhưng vẫn mang hóa đơn đến đây.
Tôi muốn xem một bàn này hết bao nhiêu.”
Nghe vậy, Thẩm Mộng Lê lập tức hiểu ra dụng ý của cô ta.
Cô ta muốn làm khó Thời Cẩm.
Nhưng Thẩm Mộng Lê không dám xen vào, sợ đắc tội Thi Phi Phi, nếu bị bắt phải góp tiền chung thì tiêu đời.
Chỉ có Giang Nhuế ngây ngô vẫn chưa nhận ra.
Không lâu sau, nhân viên phục vụ mang hóa đơn đến:
“Tổng chi phí hôm nay là bảy vạn tám nghìn năm trăm sáu mươi lăm tệ.”
Giang Nhuế kinh hãi đến mức suýt rớt cả cằm.
Thẩm Mộng Lê chỉ cảm thấy may mắn vì đã không dại dột mở miệng nói giúp Thời Cẩm.
Thi Phi Phi nhìn con số kia, vô cùng hài lòng, mỉm cười quay sang Thời Cẩm:
“Bảy vạn tám, chia đều cho bốn người, mỗi người một vạn chín nghìn sáu trăm bốn mươi mốt tệ.
Tiền của Mộng Lê và Giang Nhuế thì không cần, tôi trả giúp họ. Còn của cậu, tự trả đi.”
Cô ta lại còn ra vẻ hào phóng:
“Tôi bớt cho cậu một chút, chỉ cần đưa tôi một vạn chín nghìn sáu trăm thôi.
Thế nào, có phải tôi đối xử với bạn học như cậu rất rộng rãi không?”
Ánh mắt đầy khiêu khích của cô ta nhìn chằm chằm vào Thời Cẩm.
Thời Cẩm chẳng thèm để mắt đến cô ta, chỉ quay sang nhân viên phục vụ:
“Gọi quản lý của các người ra đây.”
Nhân viên lập tức rời đi, chẳng bao lâu sau, quản lý nhà hàng đã cung kính bước đến bên Thời Cẩm:
“Thời tiểu thư, cô có gì dặn dò?”
“Bữa này không cần miễn phí, chúng tôi sẽ thanh toán.”
“Vâng, không thành vấn đề.”
Ba người Giang Nhuế đều sửng sốt, nhìn nhau bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.
Lại nghe Thời Cẩm thong thả nói:
“Tổng cộng bảy vạn tám nghìn năm trăm sáu mươi lăm. Tôi trả một vạn chín nghìn sáu trăm.
Còn lại năm vạn tám nghìn chín trăm sáu mươi lăm, sẽ do vị tiểu thư này chi trả.
Ông cứ tìm cô ấy lấy tiền.”
Ngón tay Thời Cẩm thản nhiên chỉ về phía Thi Phi Phi đang ngây người.
Quản lý quay sang nhìn cô ta.
Thi Phi Phi bật thốt:
“Tôi là khách VVVIP của các người, tại sao lại nghe lời cô ta?
Miễn phí là dành cho tôi, không phải cho cô ta!”
Quản lý mỉm cười:
“Thưa tiểu thư, rất xin lỗi.
Thời tiểu thư là khách hàng chí tôn Vip của khách sạn chúng tôi, quyền miễn phí thuộc về cô ấy.
Còn cô… thật đáng tiếc, tôi mắt kém, khônh nhận ra cô.
Nhưng tôi chắc chắn trong danh sách khách hàng VVVIP của chúng tôi hoàn toàn không có tên cô.”
Bầu không khí trên bàn ăn thoáng chốc trở nên vô cùng lúng túng.
“Làm… làm sao có thể! Nhất định là ông nhớ nhầm rồi.”
Thi Phi Phi cứng đầu nói.
“Khách sạn chúng tôi chỉ phát ra mười thẻ VVVIP.
Xin hỏi tiểu thư đang giữ bao nhiêu thẻ, và là loại thẻ gì?”
Quản lý mỉm cười hỏi.
Bị ép hỏi, sắc mặt Thi Phi Phi đỏ bừng.
Cô ta chưa từng thấy qua cái gọi là thẻ VVVIP, không thể trả lời câu hỏi này.
Giang Nhuế và Thẩm Mộng Lê liếc nhìn nhau, trong lòng đã hiểu rõ.
Hóa ra người này chẳng phải VVVIP gì cả, chỉ là đang giả vờ giàu có trước mặt họ.
Giờ bị lột trần ngay tại chỗ, xấu hổ không để đâu cho hết.
Ngay cả họ còn cảm thấy mất mặt thay, huống chi là bản thân cô ta.
Những vị khách xung quanh đã sớm chú ý đến động tĩnh bên này, ánh mắt đồng loạt dồn sang, như đang xem một màn kịch.
Lúc này đây, dưới ánh nhìn khinh bỉ tứ phía, Thi Phi Phi hận không thể tìm cái lỗ chui xuống đất.
Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ cô ta mất mặt như hôm nay.
Ánh mắt cô ta chuyển sang Thời Cẩm, nghiến răng nói:
“Là cô cố ý đúng không? Cố tình muốn nhìn tôi mất mặt đúng không?
Cô thật đáng ghét! Chỉ vì tôi không tặng quà cho cô, mà cô bày mưu tính kế hãm hại tôi.”
Cái trò “gắp lửa bỏ tay người” này khiến Giang Nhuế và Thẩm Mộng Lê kinh hãi.
Rõ ràng là Thi Phi Phi đưa họ đến cái khách sạn đắt đỏ này, rõ ràng là cô ta gọi một bàn toàn món mắc tiền, rõ ràng là cô ta khoe khoang mình là khách VVVIP, khoe mình giàu có.
Giờ bị vạch trần, lại còn biến thành Thời Cẩm cố ý hãm hại cô ta.
Bốn người trong bàn đều rõ nguyên nhân, nhưng người ngoài không biết, ánh mắt lập tức dồn về phía Thời Cẩm.
Thời Cẩm chống cằm, thản nhiên nhìn Thi Phi Phi đang tức giận đến phát run.
“Cô nói đúng. Tôi có đặc quyền, có thể ép cô dẫn chúng tôi đến đây, ép cô gọi cả bàn toàn món ăn mắc tiền, ép cô tự xưng mình là khách VVVIP của khách sạn này.”
Lời vừa dứt, xung quanh liền vang lên từng tràng cười khinh miệt.
Thẩm Mộng Lê nhịn không được, cũng bật cười theo.
Những tiếng cười đó rơi vào tai Thi Phi Phi chẳng khác nào từng cái bạt tai vô hình, quất thẳng vào mặt cô ta, khiến cô ta mất hết thể diện.
Không chịu nổi sự sỉ nhục này, Thi Phi Phi che mặt, xoay người bỏ đi.
Nhưng vừa quay người, một cánh tay đã chặn ngay trước mặt.
“Khoan đã!”
“Đừng vội đi, trả tiền đã.”
Thời Cẩm chậm rãi nói.
“Cô…”
Thi Phi Phi tức đến mức ngũ tạng đều đau, nghiến răng nói:
“Tôi chỉ trả phần của mình, hai người họ không liên quan gì đến tôi.
Quẹt thẻ đi.”
Cô ta lấy thẻ ra, đưa cho nhân viên phục vụ.
Giang Nhuế và Thẩm Mộng Lê lập tức phát hoảng, ánh mắt vô thức hướng sang Thời Cẩm.
Nếu Thi Phi Phi không trả, mà Thời Cẩm cũng không chịu trả, gần hai vạn tệ tiền ăn kia sẽ đổ lên đầu họ.
Đó là con số hoàn toàn vượt quá khả năng của gia đình họ.
“Cứ tưởng Thi tiểu thư đây rộng rãi thế nào, hóa ra chỉ là ‘giả vờ hào phóng’.
Đã không đủ tiền thì đừng mở miệng mời khách.
Nhìn xem, giờ khó xử chưa.”
Thời Cẩm cầm ly trà mới được dọn lên, khẽ nhấp một ngụm, ung dung châm chọc, như thể chẳng hề thấy cảnh ai đó đang xấu hổ muốn c.h.ế.t.
Đối mặt với ngày càng nhiều cái nhìn chằm chằm từ những người xung quanh...
“Tôi trả!”
Thi Phi Phi nghiến răng phun ra hai chữ.
Thời Cẩm liếc nhìn nhân viên phục vụ, nhàn nhạt dặn dò:
“Đừng quẹt nhầm, là ba suất đấy.”
Phục vụ mỉm cười:
“Xin cô yên tâm, tuyệt đối không sai sót.”
Sau khi quẹt thẻ, Thi Phi Phi chẳng dám nán lại thêm một phút, lập tức bỏ đi.
Cô ta vừa rời đi, màn kịch náo nhiệt cũng khép lại.
Quản lý đưa một tấm thẻ đến trước mặt Thời Cẩm:
“Thời tiểu thư, đây là thẻ của cô, xin nhận lấy.
Sau này cầm thẻ này, cô có thể ăn ở miễn phí tại khách sạn chúng tôi.”
Giang Nhuế và Thẩm Mộng Lê nghe xong, không khỏi hít một hơi lạnh.
