Trọng Sinh Phản Kích, Đại Tiểu Thư Đến Từ Vực Sâu - Chương 5+6: Món Nợ Kiếp Trước, Kiếp Sẽ Đòi Lại Tất Cả - Người Xa Lạ Cùng Huyết Thống
Cập nhật lúc: 02/01/2026 06:01
Tiểu Vương quay đầu hỏi:
"Cô Thời Cẩm, cô không sao chứ?"
Thời Cẩm khẽ lắc đầu.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên con đường núi ngoằn ngoèo.
Nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, vô số ký ức lần lượt ùa về trong tâm trí cô.
Nơi này… chính là điểm khởi đầu cho bi kịch cả đời cô.
Kiếp trước, cô không có được tình thân.
Kiếp này, cô không còn mong cầu điều đó nữa.
Nhưng những món nợ mà kiếp trước bọn họ thiếu cô, thì bắt đầu từ nơi này, từng món một… cô sẽ đòi lại hết.
Thời Cẩm đứng trước cổng biệt thự, ánh mắt sâu thẳm nhìn tòa biệt thự rộng lớn, sang trọng trước mặt.
Khóe môi hồng nhạt khẽ cong lên.
Lâm Uyển Nhi, tôi đã quay lại rồi.
Má Vương nghe thấy động tĩnh thì bước ra từ trong biệt thự.
Nhìn thấy cô gái thân hình gầy gò đang lẻ loi đứng trước cửa, trong mắt bà thoáng hiện lên vẻ thương xót.
Bà mỉm cười bước tới:
"Cô Thời Cẩm, mau vào đi."
Bà niềm nở nhận lấy hành lý trong tay cô, rồi đi trước dẫn đường.
Lần đầu tiên cô bước lên bậc thềm này, trong lòng là thấp thỏm, là bất an, là mong đợi, là niềm vui.
Nhưng giờ đây, khi một lần nữa đặt chân lên những bậc thềm này, trong lòng cô chỉ còn lại hận thù.
Nỗi hận bị đè nén sâu trong tim ấy, từ lâu đã khoét tim cô thành trăm ngàn lỗ thủng, m.á.u me đầm đìa.
Phòng khách rộng lớn, nền nhà lát đá cẩm thạch sáng bóng soi gương, đèn chùm pha lê trị giá cả triệu tệ.
Tất cả đều toát lên sự giàu có tột cùng của chủ nhân nơi đây.
Má Vương tươi cười nói với vị phu nhân đang cắm hoa trong phòng khách:
"Phu nhân, cô Thời Cẩm đến rồi."
Người phụ nữ quý phái kia như không nghe thấy, tay vẫn tiếp tục cắm hoa, không chút phản ứng.
Má Vương lúng túng, nghiêng đầu nói nhỏ với Thời Cẩm:
"Có thể là phu nhân không nghe thấy."
Bà tiến thêm hai bước, giọng lớn hơn một chút:
"Phu nhân, cô Thời Cẩm đã đến rồi ạ."
Lúc này, Tần Quân Uyển mới nhẹ nhàng cắm nốt đóa hồng cuối cùng, rồi từ tốn cầm khăn lụa trên bàn lên, thong thả lau đầu ngón tay.
Mỗi động tác đều vô cùng chậm rãi và tao nhã.
Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua má Vương rồi rơi xuống người Thời Cẩm.
Khi nhìn thấy bộ quần áo cô đang mặc, bà hơi nhíu mày, khóe mắt liếc sang chiếc túi vải cũ kỹ trong tay má Vương.
"Má Vương, bà nhặt đống rác này ở đâu thế?
Mau vứt đi cho tôi.
Nhìn bẩn thỉu quá, ai biết đã dính bao nhiêu vi khuẩn?
Nếu Uyển Nhi mà chạm vào sẽ bị dị ứng mất."
Giọng bà nhẹ nhàng như gió xuân thoảng qua tai.
Má Vương đứng ngẩn người, lúng túng không biết nên phản ứng thế nào.
Bà lo lắng liếc nhìn Thời Cẩm, sợ đứa trẻ này sẽ thấy tủi thân.
Nhưng Thời Cẩm vẫn bình tĩnh, không chút d.a.o động.
Sự nhục nhã như thế này, cô đã trải qua từ tám năm trước.
Giờ trải qua lại, cũng chẳng khác gì nước chạm cánh chuồn, chẳng đáng nhắc đến.
"Phu nhân, chuyện này… đây là…"
Má Vương ấp úng không biết mở lời ra sao.
Đúng lúc bà đang lúng túng, một giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Đây là đồ của tôi.
Phu nhân cho rằng toàn thân tôi đều là vi khuẩn sao?
Đúng là, nếu xét từ góc độ y học thì cơ thể tôi có rất nhiều vi khuẩn.
Nhưng, trên người phu nhân cũng không hề ít hơn đâu."
Giọng nói cô không nhanh không chậm, khiến người ta không thể đoán được tâm trạng thực sự là vui hay giận.
Tần Quân Uyển sững người.
Má Vương thì kinh ngạc nhìn cô.
Ánh mắt Tần Quân Uyển lộ rõ vẻ tổn thương, nhìn cô đầy uất ức như thể chính bà mới là người bị xúc phạm.
Má Vương vội đứng ra giảng hòa:
"Cô Thời Cẩm, đừng giận nhé.
Phu nhân chỉ là tính tình thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy, không có ý gì khác đâu."
Đúng lúc này, từ phía cầu thang vọng xuống một giọng nói trong trẻo, ngọt ngào:
"Là em gái đến rồi sao?"
Một bóng dáng xinh đẹp bước xuống với những bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển.
Cô gái ấy mặc một chiếc váy công chúa trắng phồng lộng lẫy, đi giày da được làm thủ công, trên tai đeo đôi hoa tai kim cương, cổ đeo dây chuyền sáng lấp lánh.
Tất cả đều là hàng đắt tiền.
Từ đầu đến chân, cô được trang điểm và ăn mặc như một búp bê sứ tinh xảo trong tủ kính.
Phía sau cô thiếu nữ là một người đàn ông trung niên phong độ nho nhã, giữa đôi mày toát lên vẻ lạnh lùng, khuôn mặt nghiêm nghị.
Ánh mắt của Thời Cẩm dừng chặt trên người Lâm Uyển Nhi, mười ngón tay dần siết chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Vậy mà cô không hề thấy đau, bởi vì mối hận ngút trời ấy đã sớm lấn át mọi cảm giác đau đớn.
Lâm Uyển Nhi vui vẻ bước tới gần cô.
Một người tinh xảo như công chúa.
Một người trên dưới toàn thân mặc quần áo cũ sờn, bạc màu vì giặt quá nhiều.
Hai người bọn họ giống như thiên nga trắng và vịt con xấu xí trong truyện cổ tích, khiến ai nhìn vào cũng phải tự ti.
Lâm Uyển Nhi quan sát cô gái trước mặt, làn da trắng ngần như phát sáng, ngũ quan tinh tế.
Dù có mặc bộ đồ rách nát, vẻ đẹp ấy vẫn không hề bị che khuất.
Diện mạo này, là đẹp nhất trong số những người bạn mà cô từng gặp, điều này khiến trong lòng Lâm Uyển Nhi hơi khó chịu.
Cô mỉm cười tiến lên khoác tay cô gái kia, vui vẻ nói:
"Tiểu Cẩm, chị gọi em như vậy được không?"
"Gọi tôi là Thời Cẩm."
Nét mặt Lâm Uyển Nhi lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh lại nở một nụ cười ngọt ngào:
"Em gái Thời Cẩm, để chị giới thiệu một chút, đây là cha, đây là mẹ.
Sau này chúng ta sẽ sống cùng nhau."
Thời Cẩm nhìn cặp vợ chồng trung niên trước mặt, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Từ lúc Lâm Uyển Nhi bước xuống lầu, nụ cười trên mặt Tần Quân Uyển chưa từng tắt.
Còn người đàn ông kia, vẫn lạnh lùng và nghiêm nghị như trước.
Dù đối mặt với đứa con gái ruột đã thất lạc nhiều năm, trên mặt ông cũng chẳng có chút niềm vui nào.
Đây chính là ấn tượng đầu tiên của cô về cha mẹ ruột.
Trong mắt họ, cô dường như chỉ là một người xa lạ có chung huyết thống.
Chứ không phải đứa con gái họ đã tìm kiếm suốt nhiều năm.
Ngược lại, Lâm Uyển Nhi, người chẳng có chút quan hệ huyết thống nào, mới thật sự giống người một nhà với họ.
Mười tám năm bị bỏ lỡ, không chỉ là một cuộc sống tốt hơn, giáo d.ụ.c tốt hơn, điều quan trọng hơn cả, là tình thân.
Ngay khoảnh khắc này, cô hoàn toàn nhận ra rõ ràng vị trí khó xử của mình trong ngôi nhà này.
Kiếp trước, cô còn ngây ngô nghĩ rằng:
Mình là con gái của cha mẹ, họ nhất định yêu thương mình.
Mãi đến tám năm sau, cô mới nhận ra suy nghĩ ấy nực cười và đáng thương đến mức nào.
Tần Quân Uyển nhẹ nhàng nói:
"Thời Cẩm, sau này con phải sống hòa thuận với chị Uyển Nhi nhé.
Dù Uyển Nhi không phải con ruột của cha mẹ, nhưng chúng ta đã quyết định nhận nuôi con bé.
Sau này nó sẽ là chị con, con phải chăm sóc chị mình, biết không?"
Câu nói này thật nực cười biết bao.
"Tôi chỉ từng nghe nói chị chăm em, chưa từng nghe em phải chăm chị."
Nụ cười bên khóe miệng của Tần Quân Uyển lập tức đông cứng lại.
Lâm Uyển Nhi vội khoác tay cô, làm nũng nói:
"Mẹ ơi, con lớn rồi, không cần ai chăm sóc hết.
Thời Cẩm mới về nhà, đáng lý ra con phải chăm sóc em ấy mới đúng.
Hừ, mẹ nghĩ con yếu đuối quá rồi đó."
Tần Quân Uyển lập tức bị chọc cười, yêu chiều véo nhẹ mũi cô.
Người cha - Lâm Gia Thành, từ đầu đến giờ vẫn chưa nói lời nào, cuối cùng cũng mở miệng:
"Hiểu chuyện."
Sau đó, ông quay sang Thời Cẩm nói:
"Từ nay đây chính là nhà của con.
Nếu muốn gì, thiếu gì, cứ nói với mẹ con.
Bà ấy sẽ lo liệu cho con."
"Giới thiệu xong rồi, vậy con dẫn em gái về phòng đây."
Nói xong, Lâm Uyển Nhi không hề hỏi ý kiến Thời Cẩm, trực tiếp kéo tay cô lên tầng hai.
Tần Quân Uyển nhìn dáng vẻ vội vàng hấp tấp của con gái, vừa cười vừa trách yêu:
"Xem kìa, cái đứa nhỏ này."
Giọng nói đầy ắp sự cưng chiều.
Thế nhưng khi nhìn sang Thời Cẩm, giọng bà lại trở nên lạnh nhạt lạ thường:
"Nếu không thích thứ gì, thì nói với chúng ta, đổi là được."
