Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị - Chương 238: Vỡ Nước Ối Rồi!
Cập nhật lúc: 06/05/2026 19:01
Ngày hôm nay tuyết rơi rả rích suốt cả ngày, nhưng cũng coi như trôi qua trong yên bình.
Tuyết rơi không lớn lắm, nhưng cũng không có dấu hiệu ngừng lại.
Dù có tạnh thì cũng chỉ tạnh một lúc, sau đó lại tiếp tục rơi.
Vì trời lạnh, buổi tối trước khi Ôn Dư Anh lên giường, Vân Sam đã đun mấy bình nước nóng đặt lên giường cho cô, để giường ấm lên thì lúc cô lên giường sẽ không bị lạnh buốt nữa.
Ôn Dư Anh lúc này bụng đã to vượt mặt, khi ngủ không thể nằm ngửa được nữa, toàn phải nằm nghiêng.
Sau khi nằm lên giường, em bé trong bụng lại bắt đầu đạp cô.
"Có phải muốn ra ngoài rồi không? Muốn ra thì ra đi, nhưng lúc này trời lạnh lắm. Nhưng yên tâm, mẹ đã chuẩn bị sẵn quần áo nhỏ ấm áp cho các con rồi." Ôn Dư Anh mỉm cười xoa xoa bụng mình, phát hiện t.h.a.i máy lại ngày càng thường xuyên hơn.
Ôn Dư Anh cuối cùng cũng cảm thấy có điều không ổn, cô không phải là sắp sinh rồi chứ?
Trước đây t.h.a.i máy dữ dội, Ôn Dư Anh dỗ dành vài câu là em bé trong bụng sẽ không quậy mạnh như vậy nữa, nhưng hôm nay lại chẳng có tác dụng gì.
Ôn Dư Anh định đứng dậy, đi xem quần lót của mình có bị ướt không, đột nhiên cảm thấy một dòng nước ấm từ bên dưới chảy ra.
Đây là... vỡ nước ối rồi!
Ôn Dư Anh hít sâu một hơi, tự nhủ bản thân không được hoảng hốt.
Sau khi vỡ nước ối, tốt nhất là nằm yên trên giường không cử động, để tránh nước ối chảy ra nhiều hơn.
Nếu nước ối trong bụng không đủ, đến lúc đó em bé trong bụng sẽ không thở được dễ xảy ra chuyện.
Cô ngoan ngoãn nằm trên giường, hít sâu một hơi, sau đó nhìn ra ngoài cửa gọi:"Mẹ, mẹ ơi, mẹ có nghe thấy không?"
Bên ngoài không có động tĩnh gì, Ôn Dư Anh cũng không hoảng, tiếp tục gọi:"Mẹ..."
Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
"Ơi, mẹ đến đây mẹ đến đây." Vân Sam vừa đi về phía phòng Ôn Dư Anh vừa nói.
"Anh Anh, sao thế con? Mẹ vào được không?" Vân Sam hỏi vọng từ ngoài cửa.
Thấy Ôn Dư Anh sắp sinh, trước đó Vân Sam đã bàn bạc với cô bảo cô tối ngủ đừng đóng cửa nữa, sợ nhỡ xảy ra chuyện gì cũng tiện hơn.
Ôn Dư Anh không phải là người không biết điều, mặc dù không quen ngủ không khóa cửa, nhưng cô biết mẹ chồng là muốn tốt cho mình, nên cũng đồng ý.
"Vào được ạ, mẹ vào đi." Ôn Dư Anh gọi vọng ra ngoài.
Một lát sau, cửa mở.
"Anh Anh, sao rồi con?" Vân Sam mở cửa xong liền bước nhanh vào phòng, dáng vẻ vô cùng lo lắng.
"Mẹ, con cảm thấy... hình như con vỡ nước ối rồi, không biết có phải không." Ôn Dư Anh chưa từng trải qua, cũng không biết là vỡ nước ối hay là ra m.á.u báo.
Nhưng ra m.á.u báo sẽ không có nhiều chất lỏng chảy ra như vậy, chắc là vỡ nước ối rồi.
"Chắc là vỡ nước ối rồi, lúc này bụng con có đau không?" Vân Sam hỏi.
Mặc dù giọng nói của bà không nghe ra vẻ căng thẳng, nhưng chỉ có bản thân Vân Sam biết, bà sắp lo sốt vó lên rồi.
"Không đau ạ, chỉ cảm thấy bên dưới có thứ gì đó chảy ra." Ôn Dư Anh đáp.
"Con nằm ngửa ra, chống chân lên, mẹ kê cho con một chiếc gối ở bên dưới, đừng để nước ối chảy ra quá nhiều."
Vân Sam vừa nói vừa đi đến bên giường, sau đó cầm chiếc gối còn lại trên giường kê xuống dưới cho Ôn Dư Anh.
Không còn cảm thấy bên dưới có thứ gì chảy ra nữa, Ôn Dư Anh mới yên tâm hơn phần nào.
"Anh Anh, mẹ đi gọi quân y của quân đội đến khám cho con, con nằm trên giường đừng cử động. Bây giờ bụng con cũng chưa đau, mẹ đoán là chưa sinh nhanh thế đâu." Rõ ràng cũng chẳng làm gì, chỉ là giúp Ôn Dư Anh kê một chiếc gối, vậy mà trán Vân Sam lúc này đã lấm tấm mồ hôi.
"Vâng, mẹ đi đi, không cần lo cho con đâu." Ôn Dư Anh mỉm cười nói với Vân Sam.
Nhìn thấy cô vẫn còn cười được, Vân Sam khẽ thở dài, sau đó lại nói:"Hôm nay con sẽ rất vất vả, nhưng qua hôm nay là tốt rồi, đừng lo lắng."
"Vâng, con biết rồi mẹ. Sắp được gặp con của con và A Nghiên rồi, con rất vui, mẹ đừng lo cho con."
Lời này của Ôn Dư Anh là thật lòng, hai đời rồi, cuối cùng cũng sắp được gặp sinh linh bé nhỏ trong bụng, sao có thể không phấn khích chứ?
"Được, mẹ đi gọi quân y đến đây, con đợi nhé."
"Vâng, mẹ đi đi ạ."
Vân Sam bước ra khỏi phòng Ôn Dư Anh, gọi Thẩm Triều Dương đến, nói với cậu bé:"Dương Dương, thím con sắp sinh rồi, con sang nhà cô út gọi cô út và dượng út qua đây."
Nước ối sắp vỡ rồi, cũng không còn xa lúc đứa trẻ chào đời nữa, đương nhiên là phải thông báo cho người nhà ở gần nhất là Thẩm Mộng Giai và Tiêu Mặc, xem hai người có thể giúp được gì không.
"Vâng ạ bà nội, cháu đi ngay đây." Thẩm Triều Dương nói rồi liền chạy ra ngoài.
"Đợi đã, cầm đèn pin đi." Vân Sam vội vàng nhét đèn pin vào tay Thẩm Triều Dương, đối phương nhận lấy rồi mới tiếp tục chạy ra cửa.
Bên ngoài lúc này gió tuyết bão bùng, Vân Sam mặc dù cũng hơi không yên tâm về Thẩm Triều Dương, nhưng từ đây đến nhà Thẩm Mộng Giai cũng chỉ cách vài hộ, mấy trăm mét mà thôi.
Bây giờ bà phải đi gọi quân y đến giúp đỡ đỡ đẻ, không có thời gian chạy sang bên Thẩm Mộng Giai nữa.
"Tiểu Bác, giao cho cháu một nhiệm vụ, cháu có hoàn thành được không?" Vân Sam nhìn sang Thẩm Triều Bác vẫn luôn ngoan ngoãn đứng im một bên không nói gì hỏi.
Thẩm Triều Bác mặc dù còn nhỏ, nhưng cậu bé biết trong nhà lúc này đang xảy ra chuyện, thế nên không ồn ào không quấy khóc vô cùng hiểu chuyện, cũng không đòi đi theo anh trai ra ngoài.
Nghe thấy Vân Sam muốn giao cho mình một nhiệm vụ, Thẩm Triều Bác vội nói:"Bà nội, cháu chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ."
"Cháu ngoan, nhiệm vụ của cháu là ở nhà trông chừng thím, đừng chạy lung tung, đợi cô út dượng út họ qua đây." Vân Sam xoa đầu cháu trai, dặn dò xong câu này không dám chậm trễ nữa, cầm đèn pin đi ra ngoài.
Lúc này gió tuyết đan xen, tuyết vậy mà lại rơi dày hơn lúc trước một chút.
Thẩm Triều Bác rất nghe lời Vân Sam, ngoan ngoãn bước vào phòng Ôn Dư Anh, sau đó lại đi đến bên giường Ôn Dư Anh.
"Tiểu Bác, cháu ở một mình à?" Ôn Dư Anh nhìn Thẩm Triều Bác, vô cùng ôn hòa hỏi.
"Vâng, anh trai đi gọi cô út và dượng út rồi, bà nội cũng ra ngoài rồi. Bà nội nói, nhiệm vụ của cháu là chăm sóc tốt cho thím." Lúc Tiểu Bác nói lời này, trông có vẻ hơi giống ông cụ non, thành công chọc cười Ôn Dư Anh.
"Được, cảm ơn cháu nhé Tiểu Bác."
"Thím ơi, thím sắp sinh em trai rồi ạ?" Thẩm Triều Bác đột nhiên lại mang vẻ mặt đầy tò mò hỏi.
"Đúng vậy, nhưng không biết là em trai hay em gái, đợi em ra đời thím nói cho cháu biết được không?"
Ôn Dư Anh cảm thấy tối nay mình chắc chắn chưa sinh được, nghe nói cơn gò t.ử cung sẽ rất đau, cô lúc này chẳng có cảm giác gì cả.
"Vâng ạ, sau này cháu chắc chắn sẽ dẫn các em đi chơi." Thẩm Triều Bác đứng bên giường Ôn Dư Anh, nói vô cùng nghiêm túc.
"Được, vậy sau này đành phiền Tiểu Bác dẫn em đi chơi rồi, sau này thím làm đồ ăn ngon cho các cháu nhé." Ôn Dư Anh vươn tay xoa đầu Thẩm Triều Bác, cười vô cùng dịu dàng.
Đứa trẻ ngoan thực sự giống như thiên thần vậy, nhưng muốn trẻ con ngoan thì đều phải uốn nắn mới được.
"Vâng ạ, cảm ơn thím, Tiểu Bác thích thím, không thích mẹ." Thẩm Triều Bác nhìn Ôn Dư Anh, đột nhiên có cảm giác giá như mình là con của thím thì tốt biết mấy.
Chung sống với thím lâu ngày, bất kể là Thẩm Triều Dương hay Thẩm Triều Bác, đều nhận ra mẹ của mình không dịu dàng, không quan tâm đến chúng.
Nếu có thể có một người mẹ quan tâm đến chúng, tốt bụng như thím thì tốt biết mấy.
