Trọng Sinh Sau Ta Trở Thành Hắc Tâm Liên - Chương 95: Bác Sĩ Cố Phiên Phiên: Mạnh Tay Với Bệnh Nhân Ngạo Kiều
Cập nhật lúc: 26/02/2026 04:28
Quả thực cứ như một chú cừu con vậy.
“Anh đừng sợ, tôi sẽ không làm tổn thương anh đâu,” Cố Phiên Phiên luôn có cảm giác mình là sói xám, nói xong lại vội vàng bổ sung một câu, “Tôi vốn dĩ đã chăm sóc ba tôi rất lâu rồi, hơn nữa bây giờ tôi còn đang học y thư ông ngoại để lại, chuẩn bị sau này thi vào trường y khoa đó.
Đừng nói anh chỉ là hai cái chân, sau này nói không chừng còn phải phẫu thuật cho người ta nữa, anh cứ coi như tôi chuẩn bị bài tập trước đi!”
Cục Đá dự cảm thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, hắn rụt cái thân hình cao lớn khổ sở của mình lại phía sau, hắn không muốn ở đây quấy rầy lão đại và tương lai tẩu t.ử ở riêng!
Khóe miệng Cung Kình giật giật, rất là vô ngữ nói: “Muốn phẫu thuật thì đó là thi kiểm tra, cô chuẩn bị bài tập lung tung cái gì?”
Cố Phiên Phiên tay nhỏ chân nhỏ thế này, đừng nói là khiêng, hắn nghi ngờ cô nhìn thấy t.h.i t.h.ể còn sẽ bị dọa nằm liệt.
“Cái này không quan trọng,” Cố Phiên Phiên vẫy vẫy tay, “Chúng ta đã nói tốt rồi, anh phải phối hợp tôi trị liệu, bây giờ bước đầu tiên, thay quần.
Nếu anh không muốn Cục Đá giúp anh thay, vậy tôi tới giúp anh cũng được!”
Cục Đá tâm can run lên một cái: “Lão đại, Phiên Phiên, tôi đói bụng rồi, xuống dưới uống chén chè đậu xanh trước, hai người có việc thì gọi tôi nha.”
Cung Kình: “Không được!”
Cố Phiên Phiên: “Cậu đi đi!”
Hai âm thanh khác nhau, đồng thời phát ra từ miệng Cung Kình và Cố Phiên Phiên.
Cung Kình nhìn về phía Cố Phiên Phiên: “Tôi nói không được!”
“Tôi là bác sĩ, tôi quyết định.” Ai bảo tên nhóc này cố chấp như vậy chứ, món nợ hắn đ.á.n.h cô, lúc này cần phải tính toán thật kỹ.
“Lão đại, Phiên Phiên là bác sĩ, anh cứ nghe cô ấy đi, vậy tôi xuống trước đây, thật sự đói bụng quá rồi.”
Cục Đá như con thỏ nhanh như chớp chạy đi, Cung Kình không dám tin nhìn Cục Đá, đây vẫn là Cục Đá trung thành tận tâm đó sao? Thế mà thật sự bỏ hắn lại cho một người phụ nữ?
Cung Kình tức khắc có một loại cảm giác mình bị phản bội.
Hắn có chút tức giận nhìn chằm chằm Cố Phiên Phiên: “Cô rốt cuộc dùng âm mưu quỷ kế gì?”
Gia gia và mẹ thích cô thì không nói, bây giờ thế mà ngay cả Cục Đá cũng nghe lời cô, cô bé này, thật sự là quá xảo quyệt!
“Muốn biết?” Cố Phiên Phiên cười, đôi mắt cong cong, một hàm răng trắng như tuyết cũng lộ ra, tựa như một tiểu ác ma muốn gây chuyện, “Chờ tôi thay quần cho anh xong rồi nói!”
Cung Kình càng phản kháng, Cố Phiên Phiên liền càng muốn trêu đùa tên nhóc này, tuy rằng cô không thể nào làm gì hắn, nhưng đưa tay ra vẫn rất dễ dàng.
Cung Kình một tay đè lại bàn tay đang vươn tới bên hông, tay Cố Phiên Phiên rất nhỏ, lại mềm mại: “Cô làm cái gì?”
“Đương nhiên là cởi quần cho anh rồi, anh thân hình to lớn như vậy, tôi cũng không thể nào ôm anh di chuyển được, cho nên lát nữa phiền anh phối hợp một chút, tôi giúp anh thay quần.”
“Cố Phiên Phiên!” Cung Kình gầm lên giận dữ, “Cô còn biết xấu hổ hay không?”
Một cô gái nhà người ta, sao có thể nói chuyện cởi quần cho đàn ông mà lại đúng lý hợp tình như vậy?
“Tôi sẽ không để cô chạm vào tôi, cô mà dám chạm vào tôi, hôm nay tôi liền vặn gãy tay cô.”
Trong giọng nói của Cung Kình tràn đầy uy h.i.ế.p: “Cô nếu không tin, cứ việc tới thử xem.”
“Cung Kình,” Cố Phiên Phiên tặc lưỡi hai tiếng, “Tôi chỉ là giúp anh thay quần mà thôi, anh nhìn xem anh kích động cứ như là tôi muốn ăn thịt anh vậy!”
Cố Phiên Phiên cúi người về phía trước, một tay khác lướt qua bên hông Cung Kình, cầm lấy cái kéo ở một bên.
“Tuy rằng con người tôi không thích lãng phí, nhưng anh nếu kiên trì, tôi cũng không có cách nào, chỉ có thể dùng kéo.”
Cung Kình buông tay ra: “Cô là muốn dùng kéo?”
“Bằng không anh nghĩ sao?” Cố Phiên Phiên cầm kéo trong tay khoa tay múa chân hai cái, “Cũng không biết cái kéo này sắc bén không sắc bén, liệu có thể cắt một đường đứt ngay quần anh không, sức tôi nhỏ như vậy, nhưng không muốn cắt lần thứ hai đâu…”
Cung Kình tức khắc có một loại cảm giác hậu môn co c.h.ặ.t, “Cố Phiên Phiên, cô dám dùng kéo cắt thử xem?”
Cung Kình hiện tại có chút không nhìn thấu Cố Phiên Phiên.
Cô bé này, chẳng những có thể gan lớn đến mức nói ra lời kinh người, thậm chí còn rất chấp nhất trong chuyện cởi quần hắn.
“Nói thật đi, cô có phải là đặc vụ nước ngoài trà trộn vào, chuyên môn dịch dung ở lại thành G không?”
Cố Phiên Phiên trợn trắng mắt: “Cung đại thiếu gia, sức tưởng tượng của anh tốt như vậy, anh nên đi viết tiểu thuyết.
Anh đi viết một quyển, bảo đảm sẽ bán chạy hơn cả Thủy Vân Gian!”
Cô mà thật là một đặc vụ, nên trực tiếp dùng kéo đ.â.m thẳng vào trái tim tên nhóc tự cho là đúng này.
Cung Kình hừ lạnh một tiếng, đừng tưởng rằng hắn nghe không hiểu, con nha đầu này chính là đang châm chọc hắn: “Cô tốt nhất cầu nguyện không phải, nếu không một ngày nào đó, tôi sẽ x.é to.ạc bộ mặt thật của cô ra.”
Cố Phiên Phiên rất là vô ngữ: “Cung đại thiếu gia, tôi bây giờ xem như đã biết, người như anh, nên đ.á.n.h cả đời quang côn!”
