Trọng Sinh, Ta Cứu Lại Trưởng Tỷ - Chương 10
Cập nhật lúc: 05/09/2026 01:01
“Nàng là ai?”
“Nô tỳ không biết tên, chỉ nghe Thường nương nói đứa trẻ này tương lai sẽ thay phụ thân lấy lại tất cả những gì đã mất.”
“Phụ thân đứa trẻ là ai?”
“Nô tỳ thật sự không biết. Mỗi lần Thường nương nhắc tới chỉ gọi hắn là cố nhân.”
Bệ hạ lập tức hạ lệnh bao vây Phúc Ninh cung.
Ta không đi ngay mà trước tiên trở về thiên điện thăm trưởng tỷ.
Nàng đã tỉnh, đang ôm con gái, trên mặt vẫn còn vẻ kinh nghi:
“Vừa rồi có một cung nữ che mặt tới đây. Nàng nói là muội sai tới đưa bình an phù. Ta thấy giọng nàng hơi quen, định gọi lại thì nàng đã đặt đồ xuống rồi đi.”
“Nàng có làm tỷ bị thương không?”
“Không. Nàng chỉ đứng bên giường nhìn đứa trẻ rất lâu.”
Trưởng tỷ ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Trước khi đi, nàng hỏi ta rằng nếu dùng đứa trẻ này có thể đổi lấy bình an cho toàn bộ Bùi gia, ta có chịu giao nó ra không.”
“Trưởng tỷ trả lời thế nào?”
“Ta nói không.”
Nàng cúi xuống nhìn con gái trong lòng:
“Trước đây ta luôn cho rằng chỉ cần nhẫn nhịn ấm ức là có thể bảo toàn tất cả mọi người. Nhưng sự thật đã cho ta biết, ta càng nhượng bộ, bọn họ càng cảm thấy ta mềm yếu dễ bắt nạt.”
Nàng ngẩng đầu, trong mắt lần đầu tiên không còn do dự:
“Chiêu Hoa, ta muốn hòa ly với Nghiêm Đình Ngọc. Những chứng cứ hắn dùng để uy h.i.ế.p Bùi gia đều được giấu trong lớp kép của hộp gỗ. Ta muốn đích thân tới Tam ty làm chứng.”
Sống mũi ta cay lên, ta lập tức gật đầu:
“Được. Chờ tỷ dưỡng khỏe, ta sẽ đi cùng.”
Quế ma ma từ ngoài cửa bước vào, trên tay nâng chiếc bình an phù:
“Nương nương, đây không phải bùa hộ thân bình thường. Nô tỳ đã tháo ra xem, bên trong giấu một mảnh vải áo cũ.”
Mảnh vải màu xanh sẫm, góc vải thêu mờ một chữ “Bùi”.
Sắc mặt trưởng tỷ lập tức thay đổi:
“Đây là vải quan phục của phụ thân lúc còn trẻ. Trong kho Bùi gia vẫn giữ một bộ, hồi nhỏ ta từng nhìn thấy.”
Ta lập tức sai người mang mảnh vải đi kiểm nghiệm.
Không bao lâu sau, Ngọc Kiều mang danh sách người trực trở về.
Trong thời gian ta rời cung có mười ba người từng tới gần thiên điện. Mười hai người đều có hành tung rõ ràng, chỉ có cung nữ quét dọn tên Sơ Liễu đã mất tích sau khi nhảy giếng nửa canh giờ trước.
Bên giếng chỉ còn một đôi giày cùng một lệnh bài Phúc Ninh cung.
Ta nhìn những thứ ấy rồi lập tức nói:
“Lại là vu oan.”
Dao Hoa đã có thể làm giả mật chỉ, đương nhiên cũng có thể làm giả lệnh bài.
Nàng cố tình dẫn manh mối tới Phúc Ninh cung, rất có thể muốn mượn tay chúng ta ép A Địch lộ diện.
Một cấm quân đúng lúc chạy tới:
“Bệ hạ, Phúc Ninh cung phát hiện mật đạo. Người trong mật đạo đã chạy trước, chỉ để lại một nữ nhân. Nàng tự xưng A Địch, nói muốn gặp Hoàng hậu nương nương.”
Ta vừa định đi, cấm quân lại lấy ra một miếng ngọc bội.
Mặt trước khắc hoa lan, mặt sau là gia huy Bùi gia.
“Vật này tìm thấy trên người nữ nhân ấy. Nàng nói phụ thân đứa trẻ họ Bùi.”
Khi ta bước vào Phúc Ninh cung, Nguyễn Thái phi đang ngồi trong Phật đường tụng kinh.
Ngoài điện đứng đầy cấm quân, vậy mà bà vẫn chẳng buồn ngẩng mắt:
“Hoàng hậu tới hỏi tội sao?”
Ta dừng trước Phật án:
“Thần thiếp chỉ tới tìm một người. A Địch sống trong cung Thái phi suốt sáu năm, Thái phi không thể hoàn toàn không biết.”
Bàn tay lần tràng hạt của bà khựng lại:
“A Địch do Dao Hoa đưa tới, nói không nhà để về, nhờ ai gia cho nàng một nơi dung thân. Ai gia thấy đáng thương nên để nàng làm chút việc vặt ở hậu điện.”
“Nàng hai lần sinh con, Thái phi cũng không biết?”
Nguyễn Thái phi cuối cùng mở mắt:
“Phúc Ninh cung chưa từng có trẻ sơ sinh chào đời. Sáu năm trước nàng chỉ bệnh một trận. Mấy ngày trước bệnh cũ tái phát, Dao Hoa phái người tới đón.”
Ta không tranh cãi, bởi thái y đã kiểm tra hậu điện và quả thật tìm thấy t.h.u.ố.c dành cho nữ nhân sau sinh, niên đại vừa khớp sáu năm trước.
“Thái phi có biết Dao Hoa định đưa hai đứa trẻ ấy vào Định Viễn Hầu phủ không?”
Trong mắt Nguyễn Thái phi thoáng qua kinh ngạc:
“Nàng ta nói đứa trẻ đã c.h.ế.t. Đứa đầu tiên không giữ được, đứa thứ hai lại đang trong tay nàng. Nàng muốn mượn đứa trẻ này tiến vào Phượng Nghi cung, mưu hại bổn cung cùng bệ hạ.”
Chuỗi Phật châu trong tay Nguyễn Thái phi bỗng đứt, từng viên rơi lăn đầy đất.
“Nàng ta lừa ai gia.”
Ta nhìn bà:
“Nếu Thái phi vẫn muốn che giấu giúp nàng, lần sau mất đi sẽ không chỉ là đứa trẻ.”
Nguyễn Thái phi im lặng rất lâu rồi cuối cùng chỉ về bức tường sau tượng Phật:
“Lối vào mật đạo ở đó. A Địch không chạy, nàng bị nhốt ở cuối đường ngầm.”
Cấm quân di chuyển tượng Phật, quả nhiên tìm được một cánh cửa đá hẹp.
Trong mật thất không có đèn. Một nữ nhân gầy gò co mình ở góc tường, cổ tay bị khóa bằng xích nhỏ.
Nghe tiếng bước chân, nàng đột nhiên ngẩng đầu.
Gương mặt ấy trắng bệch, nhưng đường nét lại khiến ta sinh ra một cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Nhất là sống mũi, lại có vài phần giống phụ thân khi còn trẻ.
Ta hỏi:
“Ngươi là A Địch?”
Nàng nhìn ngọc bội bên hông ta:
“Người là nữ nhi Bùi gia?”
“Bổn cung là Bùi Chiêu Hoa.”
Nước mắt A Địch lập tức rơi xuống:
“Cuối cùng cũng chờ được người.”
Nàng lấy từ trong áo sát người ra một bức thư đã ố vàng:
“Đây là thư phụ thân của người viết cho ta.”
Ta không nhận:
“Phụ thân bổn cung không thể có con riêng bên ngoài.”
