Trọng Sinh Ta Làm Thiên Sư Bắt Quỷ - Chương 173
Cập nhật lúc: 16/01/2026 16:38
Trì Thù Nhan thầm khen ánh mắt Chu Bác Thành, dưa muối chỗ cô còn là thứ yếu, gạo đều là dùng linh khí từng tầng cọ rửa qua, coi như là một món đồ tốt vô cùng hiếm có, người bình thường ăn kéo dài tuổi thọ không thành vấn đề, nếu đối phương đã hỏi, cô cũng không định từ chối, mở miệng nói: "Được, anh Chu, đến lúc đó tôi gửi cho anh một bao!"
Chu Bác Thành cho dù không biết chỗ tốt của linh mễ này, nhưng nghe Thù Nhan muội t.ử đồng ý gửi cho anh ta một bao, anh ta cười ha hả vô cùng cao hứng nói: "Không cần một bao, nửa bao là được, anh Chu nếm thử mùi vị, đúng, nếm thử mùi vị, đúng rồi, còn mấy thứ dưa muối kia?"
Trì Thù Nhan cười nói: "Cũng gửi cho anh một ít, nhưng tôi không muối bao nhiêu, bây giờ chỉ có thể cho anh mấy hũ!"
Chu Bác Thành hưng phấn nói: "Tốt quá rồi, Thù Nhan muội t.ử, anh liền biết em không phải thằng nhóc Trăn Bách có khác giới không có nhân tính kia, thằng nhóc đó yêu đương một cái, anh em gì cũng quên sau đầu, vẫn là Thù Nhan muội t.ử em tốt, yêu đương với Trăn Bách cũng không quên người làm mối là anh!"
Trì Thù Nhan bị lời Chu Bác Thành làm cho dở khóc dở cười, nghĩ đến người đàn ông Kỳ Trăn Bách kia, sắc mặt cô còn có chút không tự nhiên, luôn cảm thấy hai người mạc danh kỳ diệu đột nhiên ở bên nhau, lúc trước cô cũng đâu có đồng ý cái gì? Sao đảo mắt đã bị người đàn ông kia ngầm thừa nhận quan hệ hai người rồi?
Việc riêng này cô không muốn nói nhiều, lại hàn huyên với Chu Bác Thành một lát, mới cúp điện thoại.
Chu Bác Thành cúp cuộc điện thoại này chưa qua hai ngày, đã nhận được một bao gạo.
Là cha Chu mẹ Chu nhận, mẹ Chu biết thằng nhóc này mồm miệng điêu, thích đi vùng quê tìm gạo, trước đó còn nấu cho bọn họ nếm thử, hương vị không tồi.
Mẹ Chu tưởng bao gạo này lại là thằng nhóc này đi vùng quê chỗ nào mua, mở bao ra, thấy hạt gạo bên trong vô cùng trắng nõn mượt mà trong suốt xinh đẹp, lớn như vậy rồi, bà chưa từng thấy hạt gạo nào xinh đẹp như vậy, nếu lớn hơn chút nữa, giống như trân châu trắng nõn từng hạt từng hạt, còn phiếm ánh sáng đồng thời bay ra một mùi thơm gạo trắng.
Mẹ Chu đột nhiên nghĩ đến mẹ bà từ sau khi chẩn đoán chính xác là u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối một chút khẩu vị cũng không có, trong lòng vô cùng lo lắng.
Hơn nữa người già từ sau khi bị u.n.g t.h.ư dạ dày biết là giai đoạn cuối không cứu được, cũng không muốn nằm viện, nói cái gì thuận theo tự nhiên c.h.ế.t, đều là mệnh, cho nên những ngày này mẹ bà đều ở nhà. Để ba bà trông người.
Nhưng nghĩ đến trước đó ba bà nói với bà mẹ bà những ngày này mấy hạt cơm cháo cũng không nuốt trôi, vừa uống xong liền lập tức nôn ra, cả người tiều tụy gầy đi mấy vòng còn thỉnh thoảng hộc m.á.u, làm bà gấp không chịu được.
Hiện giờ nhìn thấy hạt gạo thơm lúa mạch này, mẹ Chu không chút nghĩ ngợi chia làm hai bao, một nửa trực tiếp gửi cho nhà mẹ đẻ bà nửa bao, thuận tiện gọi điện thoại dặn dò ba bà gần đây dùng hạt gạo này nấu cháo cho mẹ bà ăn.
Cha Chu nhận được lời mẹ Chu, tuy rằng không ôm hy vọng, nhưng vẫn đồng ý.
Chu Bác Thành vẫn luôn không nhận được chuyển phát nhanh Thù Nhan muội t.ử gửi cho anh ta còn tưởng rằng cô quên rồi, nhưng chuyện này cũng không tiện nói, anh ta tuy rằng thèm ăn nhưng qua một thời gian cũng quên chuyện này.
Mãi đến nửa tháng sau, mẹ anh ta nói với anh ta chuyện này, trên thực tế, mẹ Chu gửi nửa bao gạo chưa qua hai ngày nhận được tin tức ba bà nói mẹ bà gần đây khẩu vị tốt hơn một chút, tâm tư vốn định nấu cháo cho thằng nhóc Chu Bác Thành này cũng nhạt đi, ngày hôm sau lại gửi nốt nửa bao gạo còn lại cho nhà mẹ đẻ bà.
Sau đó sự việc bận rộn, chuyện gửi gạo bà cũng suýt chút nữa quên mất.
Mãi đến một tháng sau, cha Chu lần nữa gọi điện thoại cho mẹ Chu, vẻ mặt kích động không dám tin nói cho mẹ Chu biết gần đây ông đi cùng bà nhà đi kiểm tra thân thể, vốn còn tưởng rằng phải cùng bà nhà chờ c.h.ế.t, nào biết vào bệnh viện kiểm tra xong phong hồi lộ chuyển, bệnh u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối của mẹ Chu thế mà không t.h.u.ố.c mà khỏi.
Chuyện này tạo thành chấn động vô cùng lớn ở bệnh viện kia, sau khi xác nhận trước đó không có chẩn đoán sai, không chỉ bác sĩ điều trị chính của mẹ Chu trợn mắt há hốc mồm cùng với mấy bác sĩ điều trị chính cấp cao khác xác nhận sự thật này xong tâm tình vừa kích động vừa không dám tin, cuối cùng ngay cả viện trưởng cũng kinh động.
Những ngày này, mấy ngày nay, bác sĩ điều trị chính của bệnh viện ngày ngày đến thăm chỉ muốn biết cha Chu mẹ Chu rốt cuộc là dùng phương t.h.u.ố.c dân gian gì chữa khỏi bệnh u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối không t.h.u.ố.c nào chữa được này?
Phải biết rằng đây chính là u.n.g t.h.ư dạ dày, còn là u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối, cũng không phải cảm mạo đơn giản bình thường có thể uống t.h.u.ố.c là khỏi, mà là bệnh nan y.
Nhưng mẹ Chu bị u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối này, cứ thế không biết sao đột nhiên khỏi hẳn.
Mẹ Chu lúc này biết được tin mẹ bà khỏi bệnh cũng vô cùng kích động, hỏi tới hỏi lui, nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy mấu chốt đều ở bao gạo kia, cho nên lúc này mới có cuộc đối thoại này của mẹ Chu và Chu Bác Thành.
Mẹ Chu nén sự cuồng hỉ kích động thật cẩn thận hỏi: "Thành Thành à, trước đó bao gạo kia của con là mua ở đâu? Có thể mua thêm mấy bao nữa không, không, mấy chục bao?"
Mẹ Chu ngược lại muốn nhiều hơn, hận không thể táng gia bại sản đập tất cả tiền mua những hạt gạo kia, vừa nghĩ tới mẹ bà bị u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối ăn những hạt gạo kia thế mà không t.h.u.ố.c mà khỏi, đây quả thực là một kỳ tích động trời.
Có thể tưởng tượng những hạt gạo kia trân quý bao nhiêu, con trai bảo bối này của bà rốt cuộc là kiếm được bảo bối từ đâu?
Mẹ Chu càng nghĩ càng xác nhận, bà vừa định tiếp tục nói chuyện với con trai nhà mình, cha Chu lại gọi điện thoại tới, mẹ Chu vội vàng nghe điện thoại, bảo con trai Chu Bác Thành này ở yên đó đừng động đậy: "Thành Thành, ông ngoại con gọi điện thoại tới, mẹ nghe một chút đã!"
Lúc này mới đứng dậy nghe điện thoại: "Ba!"
Tâm tình kích động của cha Chu lúc này cũng không ít hơn mẹ Chu chút nào, thậm chí còn nhiều hơn, cha Chu hiện tại xác nhận chính là vấn đề ở những hạt gạo con gái ông gửi, từ sau khi con gái ông gửi những hạt gạo này tới, khẩu vị mẹ Chu liền chuyển biến tốt đẹp.
