Trọng Sinh Ta Làm Thiên Sư Bắt Quỷ - Chương 568

Cập nhật lúc: 18/01/2026 18:33

Trì Thù Nhan cảm thấy nếu vị Vương hiệu trưởng kia chưa c.h.ế.t, phỏng chừng lúc này phải tức c.h.ế.t, nghĩ đến cái c.h.ế.t của mấy chục học sinh kia, Vương hiệu trưởng kia ngược lại c.h.ế.t rất sạch sẽ.

"Vợ Trăn Bách, thật sự lần này may mắn có em, nếu không có em, tối hôm qua còn thật không biết làm sao?" Phong Uyển Lâm bận rộn cả đêm không ngủ, đặc biệt mệt mỏi.

Trì Thù Nhan nhếch khóe môi nói: "Phong ca, lời cảm ơn này anh đều nói vô số lần rồi, chúng ta người một nhà cũng không cần khách sáo!"

"Chuyện này sau khi kết thúc, Phong ca anh nhất định mời em ăn một bữa tiệc lớn! Vợ Trăn Bách, đến lúc đó em muốn ăn gì thì ăn cái đó!" Phong Uyển Lâm nói.

"Được nha!"

Trước khi cúp điện thoại, Phong Uyển Lâm vẫn hỏi chuyện cô gia nhập Cửu Tổ, tuy nói hôm qua anh cùng Cửu Tổ kết chút lương t.ử, nhưng vợ Trăn Bách gia nhập hay không đều là lựa chọn của chính cô.

Kỳ thật, nói thật, những người Cửu Tổ kia cũng không tồi, ít nhất tối hôm qua lúc trường học nguy cấp, đối phương mấy người không chút do dự chạy tới, trong lòng anh vẫn rất cảm kích người của Cửu Tổ.

Trì Thù Nhan nhếch khóe môi ăn ngay nói thật nói: "Phong ca, anh cũng biết tính cách em không quá chịu trói buộc, em không định gia nhập Cửu Tổ, nhưng nếu anh nhìn bọn họ thuận mắt, em có thể hợp tác với bọn họ vài lần, cũng coi như cho cửa hàng Taobao của em thêm vài đơn làm ăn!"

Lời này của Trì Thù Nhan nói làm Phong Uyển Lâm mặt mày hớn hở, đặc biệt là nghe được câu "nếu anh nhìn bọn họ thuận mắt", vợ Trăn Bách sao lại làm người ta thích như vậy? Phong Uyển Lâm hiện giờ là thật lòng coi vợ Trăn Bách như em gái ruột, đột nhiên nghĩ đến cái gì, mở miệng nói: "Vợ Trăn Bách, Trăn Bách đưa em về nhà họ Kỳ rồi chứ?"

Trì Thù Nhan có chút buồn bực đề tài Phong ca sao lại chuyển nhanh như vậy, ừ một tiếng.

"Gặp qua chú nhỏ của Trăn Bách chưa?"

Trì Thù Nhan vẻ mặt nghi hoặc: "Chú nhỏ?"

Xem ra là chưa gặp qua rồi, nói đến, kỳ thật việc nhà họ Kỳ không nên để anh nhắc tới, nhưng anh hiện tại là thật thích vợ Trăn Bách sợ cô chịu thiệt thòi, mở miệng nói: "Vợ Trăn Bách, nghe Phong ca một câu, sau này em đến nhà họ Kỳ, lão Tứ nhà họ Kỳ cũng chính là chú nhỏ của Trăn Bách, em không cần coi ra gì! Cũng đừng vì vậy hiểu lầm Trăn Bách là được!"

Nói xong Phong Uyển Lâm trực tiếp cúp điện thoại, Trì Thù Nhan vẻ mặt ngơ ngác, muốn gọi lại nhưng không tiện quấy rầy Phong ca nữa.

Có điều Tứ thúc nhà họ Kỳ? Kỳ Trăn Bách còn có một người chú thứ tư? Cô sao chưa từng nghe người đàn ông kia nói qua, hơn nữa nghĩ đến lúc trước cô đến nhà họ Kỳ vài lần cũng chưa từng gặp qua vị Tứ thúc này càng chưa từng gặp qua cả nhà vị Tứ thúc này, nhưng không ngại cô vừa rồi từ trong miệng Phong ca biết được một tin tức: Tứ thúc của Kỳ Trăn Bách hẳn không phải là người hiền lành gì a!

Trì Thù Nhan còn chưa nghĩ nhiều, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cô bắt máy, là giọng nói của Chu ca.

Giọng nói Chu Bác Thành lúc này vô cùng hưng phấn nói: "Biểu muội, tối nay rảnh không? Bà ngoại ông ngoại anh còn có cậu út mợ út biết được tối hôm qua em cứu biểu đệ nhà anh, đặc biệt muốn mời em ăn cơm chiều cảm ơn cảm ơn!"

Trì Thù Nhan nghĩ đến lời Kỳ Hạo, mở miệng nói: "Chu ca, tối nay em e rằng còn thật không rảnh!" Nói xong cô đem chuyện ông cụ Kỳ bảo cô buổi tối cùng Kỳ Trăn Bách về nhà ăn cơm nói một lần.

Chu Bác Thành đặc biệt tiếc nuối: "Biểu muội, sao em có thể không rảnh chứ?"

Nói đến tối hôm qua sau khi đưa biểu đệ anh ta trở về, anh ta tiếp tục từ trong miệng biểu đệ mới biết được chuyện xảy ra ở Ngũ Trung tối hôm qua có bao nhiêu kinh tâm động phách và k.h.ủ.n.g b.ố, biểu đệ anh ta là thật may mắn, nếu không có phù lục của Thù Nhan muội t.ử, hoặc là không có Thù Nhan muội t.ử, tối hôm qua anh ta căn bản là không gặp được biểu đệ này của anh ta rồi.

Chuyện này quá lớn, tự nhiên không giấu được cậu út mợ út anh ta còn có bà ngoại ông ngoại anh ta, ngay cả ba mẹ anh ta cũng không giấu được, bà ngoại ông ngoại anh ta cùng với cậu út mợ út bao gồm cả ba mẹ anh ta đều vô cùng cảm kích Thù Nhan muội t.ử, bà ngoại anh ta vẫn luôn nói biểu muội anh ta là quý nhân của nhà họ Chu, nhà họ Chu anh ta.

Chu Bác Thành cảm thấy bà ngoại anh ta nói còn thật không sai, từ khi quen biết Thù Nhan muội t.ử, Thù Nhan muội t.ử trước là cứu anh ta, sau đó cứu bà ngoại anh ta, hiện tại lại cứu biểu đệ anh ta, không phải đại ân nhân nhà anh ta thì là cái gì?

Còn có tối hôm qua thằng nhóc Ứng Bác kia vẫn luôn nói Thù Nhan muội t.ử lợi hại thế nào trâu bò thế nào, vẻ mặt fan cuồng não tàn.

Anh ta chưa từng thấy biểu đệ anh ta sùng bái một người như vậy, nhưng nghĩ đến lúc trước ở bãi tha ma Thù Nhan muội t.ử cứu mấy tên nhóc không đáng tin cậy Kỳ Hạo kia, thân thủ kia của Thù Nhan muội t.ử anh ta chính là ký ức vẫn còn mới mẻ, lúc trước đều khiến anh ta nhìn đến cằm suýt chút nữa rơi xuống đất, càng đừng nói biểu đệ nhỏ của anh ta!

Vừa nghĩ tới biểu đệ nhỏ này của anh ta tối hôm qua trở về liền hoàn toàn thay đổi phong cách, từ khi biết anh ta và Thù Nhan muội t.ử đặc biệt thân, vẫn luôn sán lại trước mặt anh ta, nhớ tới biểu đệ có chút trầm mặc không nói nhiều trước kia, Chu Bác Thành còn thật có chút không thích ứng.

Này không sáng sớm tinh mơ nghe được cậu út mợ út anh ta muốn mời khách, thằng nhóc này sáng sớm tinh mơ giục anh ta gọi điện thoại cho Thù Nhan muội t.ử, vẫn là anh ta cảm thấy tối hôm qua Trăn Bách trở về phỏng chừng phải lăn lộn Thù Nhan muội t.ử một trận, cho nên anh ta lúc này mới đợi đến lúc này mới gọi điện thoại, nào biết vợ Trăn Bách không rảnh.

Trì Thù Nhan nghe ra sự tiếc nuối của Chu ca nói: "Chu ca, tâm ý nhà anh em nhận, không cần cố ý mời khách, đúng rồi, thay em hỏi thăm ông ngoại Chu bà ngoại Chu!"

Chu Bác Thành từ khi biết là ông cụ gọi Thù Nhan muội t.ử về nhà họ Kỳ ăn cơm, biết không có hy vọng, chỉ có thể từ bỏ: "Được, chỉ có thể như vậy, chúng ta qua vài ngày lại hẹn ha, đến lúc đó phải chừa chút thời gian cho Chu ca anh! Thuận tiện anh dẫn theo một fan cuồng nhí của Thù Nhan muội t.ử em qua đó, biểu muội, em không ngại chứ!"

Trì Thù Nhan mím môi cười: "Không ngại!"

Bên kia, Chu Bác Thành đang ở nhà họ Chu vừa cúp điện thoại, Chu Ứng Bác liền xông xuống lầu, vội hỏi: "Anh, vị đại sư kia..." Thấy anh ta nhìn qua, Chu Ứng Bác lập tức đổi giọng: "Vị biểu tỷ kia nói đến nhà chúng ta ăn cơm không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.