Trọng Sinh, Ta Nhường Phu Quân Cho Muội Muội - Chương 5
Cập nhật lúc: 06/08/2026 09:02
"Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ không để nàng ta sống tốt. Đợi con tiện nhân đó rơi vào tay chúng ta, nàng muốn xử lý thế nào cũng tùy nàng."
Ta dường như có chút cảm động, dùng khăn che mặt như thể nhớ lại chuyện đau lòng.
"Tuyết Lang, chàng nhất định phải báo thù cho thiếp đấy."
Mùa đông vốn chẳng có mấy yến tiệc, tiệc đầu tiên là tiệc thưởng mai của phủ quốc công.
Trời lạnh để góp vui nên họ mời tất cả gia quyến của các quan viên lớn nhỏ có thể lên triều.
Kế mẫu nghe lời cha cũng nói sẽ đưa ta đi cùng, nhưng bà ta lại sắm sửa hết bộ y phục này đến bộ y phục khác cho Vương Như Âm.
Màu cam đỏ thì chê già dặn ném sang chỗ ta, màu phấn hồng thì chê lẳng lơ, màu xanh thiên thủy lại chê nhạt nhẽo.
Ta nhìn đống quần áo lòe loẹt hoa hòe hoa sói chất thành đống mà không khỏi tặc lưỡi, lại tự nhủ không biết mùa này bà ta may cho ta bao nhiêu quần áo, nhưng ta đều không vừa mắt đây mà.
Triệu bà bà hỏi ta muốn mặc gì.
Ta nhìn vào gương đồng, nhớ lại một lần gặp gỡ tình cờ với thái t.ử ở kiếp trước.
Khi đó chuyện Tuyết Hành Chu sỉ nhục hành hạ ta cả kinh thành đều biết, thậm chí có kẻ còn vẽ lại tranh xuân cung đầy sống động.
Đúng dịp hầu phu nhân mở tiệc, ta bị hai bà t.ử giám sát bắt làm việc nặng nhọc trong hoa viên.
Thái t.ử đi ngang qua lúc đó, Tuyết Hành Chu đi cùng hộ tống, dọc đường chỉ trỏ những danh hoa đang đua nhau khoe sắc trong vườn.
Khi đi ngang qua ta, thái t.ử hơi khựng lại.
"Tiết thế t.ử, có vợ chồng không qua một cái gật đầu, nàng ta cũng là kẻ đáng thương."
Tuyết Hành Chu nhìn ta bằng ánh mắt âm hiểm, rồi nặn ra một nợ cười, thưa vâng.
"Thưở nhỏ từng nghe một vị tiên sinh giảng, nhiều nữ t.ử ở Tái Bắc vì cưỡi ngựa làm việc nặng nên ngày đại hôn cũng không có lạc hồng."
Triệu bà bà hỏi lại một lần nữa, tôi mới sực tỉnh khỏi dòng ký ức.
"Năm ngoái có phải có may một bộ y phục màu vàng nhạt không? Lấy ra đi, phối thêm chiếc áo choàng màu trắng trăng nhé."
Màu vàng tươi sáng, dễ thu hút ánh nhìn nhất.
Thái t.ử vốn mắc chứng viêm mũi dị ứng, không ngửi được các loại hương liệu thông thường, tôi liền tháo túi thơm ra nhét vào một nắm vỏ cam quýt.
Kiểu tóc và châm cài trang nhã không chút sai sót, nhưng sau tai tôi lại cài thêm hai đóa hoa nhung nhỏ bằng ngón tay.
Triệu bà bà nhìn tôi đầy ý cười, đôi bàn tay thắt dải lụa nâng niu vô cùng.
"Cô nương lớn thật rồi, dung mạo và phẩm hạnh thế này, thật phí hoài cho tiểu thế t.ử nhà họ Tiết."
Nụ cười trong mắt tôi bỗng chốc đông cứng lại.
Đến cửa phủ, kế mẫu và Vương Như Âm vẫn chưa tới, ta chỉ có thể lê cái chân đau đứng trong gió lạnh chờ đợi.
"Sao nào? Tỷ tỷ cũng muốn ngồi chung xe với chúng ta à?"
Vương Như Âm xưa nay tính tình trương dương rực rỡ, có lời gì khó nghe đều nói huỵch toẹt ra trước mặt.
Ta lùi lại một bước:
“Bữa tiệc hôm nay náo nhiệt, nếu đi riêng xe thì không được thể diện cho lắm, mẫu thân thấy sao?”
Kế mẫu đương nhiên hiểu ý trong lời nói của ta, liền kéo Vương Như Âm lên xe.
Khi ta vén rèm bước vào, hai mẹ con họ đã thân thiết tựa vào nhau.
Vương Như Âm nhìn ta đầy khiêu khích, đắc ý nói, "Tiếc là mẹ ruột của tỷ tỷ mất sớm, nếu không hôm nay cũng không đến mức cô độc một mình."
Theo tính cách trước đây của ta, bên trong dù có đau lòng đến đâu thì ngoài mặt vẫn phải giả vờ như không quan tâm, giống như làm vậy thì cảnh tượng gai mắt này sẽ không thể làm tổn thương ta.
Ta mỉm cười, giơ tay tát thẳng vào mặt nàng ta một cái.
"Ai cho phép ngươi bàn luận về mẫu thân ta?"
Vương Như Âm ôm mặt hét lên một tiếng, định lao vào ta, ta giơ tay tát thêm một cái nữa.
"Không sao đâu, cùng lắm thì bữa tiệc của phủ quốc công này, chẳng ai trong chúng ta đi nữa là xong."
Kế mẫu lúc này mới sực tỉnh, vội vàng giữ Vương Như Âm lại.
"Như Nhi ngồi xuống, đợi mẫu thân về sẽ hỏi tội nó."
Suốt cả quãng đường, hai mẹ con họ đều nghiến răng nghiến lợi nhìn ta chằm chằm, tâm trạng ta vô cùng thoải mái.
Tiệc lớn ở phủ quốc công, xe ngựa tấp nập, hơn hai mươi bà t.ử trông cửa dẫn khách ở bên ngoài.
Xe này kéo vào bãi trống ngõ sau, ngựa kia dắt vào rừng cây, bái thiếp các nhà còn chưa đưa ra thì đã có nha hoàn quản sự hành lễ theo đúng quy cách.
Kế mẫu mỉm cười đầy vẻ vinh dự:
"Mấy quy tắc sắp xếp này con cứ nhìn cho kỹ, sau này đều dùng tới cả, không được lơ là đâu đấy."
Vương Như Âm cũng bẽn lẽn vâng lời, đi sâu vào trong qua hành lang hoa viên, không biết qua bao nhiêu vòng mới tới Giáng Tuyết Viên hôm nay.
Khách nam một bên, khách nữ một bên, ngăn cách bởi một hồ cảnh quan nhỏ, hai bên hồ mỗi bên có một đình nghỉ chân gọi là Đối Mã Đình.
Đó là nơi các công t.ử tiểu thư trong các thi xã tụ họp để ngâm thơ đối chữ.
Gió hồ thổi đưa tiếng nói hai bên đều có thể nghe thấy, tài hoa khuê các cũng từ đó mà vang ra.
Kiếp trước mỗi khi đến những dịp thế này, Tuyết Hành Chu luôn là người bận rộn nhất.
Bận cùng ta cân nhắc từng chữ, sửa đổi vần luật, tìm những người bạn trong các gia đình danh giá để tạo thanh thế cho ta.
Hắn giúp ta tạo dựng danh tiếng trong cái vòng tròn vốn không thuộc về ta này.
Và cũng chính hắn, vào ngày thứ hai sau đại hôn đã lôi ta đến cửa nhà họ Vương mắng c.h.ử.i ta là kẻ bất trinh.
Hắn trói chân tay ta, không cho ta tự sát, hắn uy h.i.ế.p Vương gia, bắt ta phải làm việc của kẻ hạ nhân với thân phận tiện thiếp.
Để nhìn ta đau khổ, hắn cưới Vương Như Âm vào cửa, ép ta phải hầu hạ bọn họ.
