
Trọng Sinh: Ta Tự Chọn Duyên Lành
Kiếp trước, An Định Hầu phu nhân cho ta uống chén rượu mận hòa thuốc mê, sai người nhét ta vào xe của thế tử Bùi Hoài Cẩn, rồi lén giắt miếng ngọc bài vua ban vào cạp váy ta.
Khi xe đến cổng thành, quân vệ kéo ta ra trong tình trạng áo xiêm xộc xệch, lại lục thấy ngọc bài trên người ta. Chỉ trong một ngày, khắp kinh thành đã đồn ầm lên rằng đứa cháu gái mồ côi sống nhờ Hầu phủ như ta trộm đồ ngự ban, lại còn leo lên xe thế tử để dùng tấm thân trinh bạch ép hắn thu nhận.
Sau này Bùi Hoài Cẩn tuy giữ ta lại bên mình, nhưng hắn đinh ninh mọi chuyện đều do ta toan tính. Mỗi lần đụng vào ta, hắn lại mang chuyện xú uế năm xưa ra mà mỉa mai, cay nghiệt.
Chẳng những vậy, di mẫu của ta cũng bị phu nhân đẩy ra trang trại chịu khổ.
Mãi đến khi di mẫu qua đời vì bệnh tật, ta mới nghe một bà vú già bị đuổi khỏi phủ kể lại sự thật. Trớ trêu thay, Bùi Hoài Cẩn đã biết rõ nội tình từ trước khi di mẫu trút hơi thở cuối cùng, chỉ là hắn chưa từng chịu nhận mình sai.
Điều cuối cùng ta còn nhớ trước khi nhắm mắt là hình ảnh hắn đứng tựa bên cửa, lạnh nhạt hỏi ta: "Mọi chuyện chẳng phải đều do chính ngươi cầu xin mà có sao?"
Đến khi mở mắt ra lần nữa, bánh xe đang gập gềnh trên con đường đá ngoài cổng thành. Bùi Hoài Cẩn đang mê man nằm bên cạnh, còn miếng ngọc bài vua ban vẫn nằm ngay sát tầm tay ta.
Ta nhét thẳng miếng ngọc bài vào cổ giày của hắn, rồi vén rèm xe, dứt khoát nhảy xuống.












