Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 10
Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:58
CHƯƠNG 10.
Ánh đèn pha lê rực rỡ từ trần cao của khách sạn Grand S tỏa xuống, phản chiếu trên những ly rượu vang đỏ thẫm và những bộ trang sức kim cương đắt giá. Bản nhạc giao hưởng êm ái vang lên, bao trùm lấy sảnh tiệc thượng lưu – nơi hội tụ của những nhân vật nắm giữ huyết mạch kinh tế và chính trị của thành phố S. Giữa những nụ cười giả tạo và những lời xã giao sáo rỗng, ít ai biết rằng dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy là những dòng chảy ngầm của âm mưu và tội ác.
Diệp Chiêu Minh đứng ở một góc khuất gần ban công, dáng vẻ cao lớn trong bộ vest đen cắt may thủ công tinh xảo khiến anh trông giống một vị thần chiến tranh đang tạm nghỉ ngơi hơn là một vị khách mời. Đôi mắt sắc lẹm của anh không rời khỏi đám đông, nhưng thực chất, tâm trí anh đang đặt lên người phụ nữ đứng cạnh mình.
Tần Nghiêm Khuê hôm nay không mặc cảnh phục. Cô khoác lên mình một chiếc váy dạ hội lụa màu đen tuyền, đơn giản nhưng thanh tao thoát tục. Mái tóc đen được b.úi cao, để lộ chiếc cổ kiêu sa với vết hằn tím nhẹ đã mờ đi nhưng vẫn đủ để nhắc nhở về sự tái sinh của cô. Sự hiện diện của cô khiến không ít công t.ử thượng lưu phải ngoái nhìn, nhưng khí thế lạnh lùng, xa cách tỏa ra từ cô lại khiến họ không dám tiến lại gần.
"Cô chắc chắn kẻ đó sẽ xuất hiện ở đây chứ?" Chiêu Minh hạ thấp giọng, bàn tay anh cầm ly rượu vang nhưng tuyệt nhiên không nhấp một ngụm nào.
Nghiêm Khuê khẽ nhấp một ngụm nước khoáng, đôi mắt cô lướt qua những gương mặt quyền quý đang cười nói hỉ hả.
"Hung thủ mà tôi phác họa là kẻ tự cao và thích kiểm soát. Hắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội được nhìn ngắm sự hỗn loạn mà hắn sắp gây ra." Cô thản nhiên đáp, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sức nặng của một vị phán quan. "Vương Kiến Quốc đã c.h.ế.t, nhưng dự án cảng X vẫn còn đó. Hắn cần một vật tế thần mới để răn đe những kẻ đang muốn nhúng tay vào miếng bánh này."
Chiêu Minh nheo mắt, luồng sát khí tỏa ra từ người anh khiến một vài vị khách vô tình đi ngang qua phải rùng mình né tránh. "Tiểu thư nhà họ Lâm – Lâm Giai Kỳ – chính là mục tiêu sao?"
"Cha cô ta, Lâm Nghị, là người đang nắm quyền phê duyệt cuối cùng về quy hoạch ngầm bến cảng. G.i.ế.c Vương Kiến Quốc là để bịt đầu mối, còn tấn công Lâm Giai Kỳ là để gửi một lời cảnh cáo tàn nhẫn nhất đến Lâm Nghị."
Nghiêm Khuê dừng lại, ánh mắt cô dừng lại ở một cô gái trẻ mặc váy hồng phấn, đang tươi cười rạng rỡ giữa vòng vây của đám đông. Đó chính là Lâm Giai Kỳ – đóa hoa hồng của giới thượng lưu thành phố S, hoàn toàn ngây thơ trước t.ử thần đang lẩn khuất.
"Cô ta sắp đi vào 'vùng c.h.ế.t' rồi." Nghiêm Khuê thì thầm.
Lâm Giai Kỳ cầm ly sâm panh, khẽ cáo lỗi với bạn bè để đi về phía khu vực phòng nghỉ dành cho khách quý ở cuối hành lang phía Tây. Hành lang này khá vắng vẻ, ánh đèn được điều chỉnh dịu nhẹ để tạo sự riêng tư.
Nghiêm Khuê không nói một lời, cô đặt ly nước xuống bàn và bắt đầu di chuyển. Bước chân cô trên t.h.ả.m đỏ nhẹ như hơi thở, uyển chuyển và dứt khoát. Chiêu Minh lập tức sải bước đi theo, tay anh đã bí mật đặt lên vị trí khẩu s.ú.n.g giấu dưới lớp áo vest.
Hành lang phía Tây yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên tường. Lâm Giai Kỳ bước đi thong thả, hoàn toàn không nhận ra bóng đen đang tách ra khỏi tấm rèm nhung dày nặng phía sau cô.
Kẻ đó di chuyển một cách hoàn hảo. Hắn mặc bộ đồ bồi phòng lịch sự, đôi bàn tay đeo găng tay trắng muốt – đúng như những gì Nghiêm Khuê đã phác họa. Trên tay hắn là một khay trà, nhưng giấu dưới lớp khăn phủ là một ống tiêm chứa chất độc thần kinh loại cực mạnh.
Hắn tiến lại gần Lâm Giai Kỳ, gương mặt nhã nhặn với nụ cười chuẩn mực: "Thưa tiểu thư, đây là trà thảo mộc đặc biệt mà ông Lâm đã dặn chúng tôi chuẩn bị cho cô."
Lâm Giai Kỳ ngây thơ dừng lại, cô định đưa tay lấy tách trà: "Ồ, cảm ơn anh..."
Ngay khoảnh khắc ống tiêm định đ.â.m vào cổ cô gái trẻ, một lực kéo mạnh mẽ đột ngột lôi Lâm Giai Kỳ lùi về phía sau.
"Cẩn thận!"
Giọng nói sắc lạnh của Nghiêm Khuê vang lên. Trước khi tên sát thủ kịp phản ứng, cô đã tung một cú đá sấm sét vào khay trà trên tay hắn. Chiếc khay bay v.út đi, tách trà vỡ tan tành trên nền t.h.ả.m, để lộ ra chiếc ống tiêm sắc nhọn đang rung lên bần bật.
Tên sát thủ khựng lại trong tích tắc. Đôi mắt hắn lộ ra sự kinh ngạc tột độ khi thấy một cô gái mảnh khảnh lại có thể ngăn chặn đòn tấn công hoàn mỹ của mình. Hắn không hề hoảng loạn, mà ngay lập tức rút ra một con d.a.o phẫu thuật sáng loáng giấu trong tay áo, đ.â.m thẳng về phía tim của Nghiêm Khuê.
"Tìm c.h.ế.t!"
Diệp Chiêu Minh gầm lên một tiếng như sấm nổ. Anh lao tới như một cơn lốc đen, một tay đẩy Lâm Giai Kỳ vào góc tường an toàn, tay kia tung một cú đ.ấ.m ngàn cân vào mặt tên sát thủ.
Nhưng kẻ này thực sự là một cao thủ. Hắn nghiêng đầu né tránh một cách ngoạn mục, con d.a.o phẫu thuật trong tay hắn xoay tròn, tạo ra những đường cắt sắc lẹm trong không khí. Hắn không chọn đối đầu trực diện với Chiêu Minh, mà mục tiêu của hắn vẫn là Nghiêm Khuê – kẻ đã phá hỏng kịch bản của hắn.
Nghiêm Khuê khẽ nhếch môi, nụ cười của cô rực rỡ và tàn nhẫn. Cô không lùi bước mà chủ động tiến lên. Những chiêu thức võ thuật của tương lai – tinh gọn, hiểm hóc và đầy sát tính – được cô thi triển một cách hoàn hảo. Cô lách người qua nhát d.a.o của hắn, ngón tay điểm mạnh vào huyệt đạo ở cổ tay đối phương khiến con d.a.o phẫu thuật rơi xuống đất.
"Anh không sạch sẽ như tôi tưởng." Nghiêm Khuê thản nhiên nói, giọng nói đầy vẻ mỉa mai. "Trên người anh... có mùi của t.ử khí từ biệt thự họ Vương."
Tên sát thủ tái mặt. Hắn nhận ra mình đã gặp phải đối thủ thực sự. Hắn tung ra một làn khói trắng từ quả cầu nhỏ dưới chân rồi lợi dụng bóng tối biến mất vào lối thoát hiểm bên cạnh.
"Đứng lại!" Chiêu Minh định đuổi theo nhưng Nghiêm Khuê đã giữ tay anh lại.
"Đừng đuổi theo. Hắn có đồng bọn và bẫy đã giăng sẵn ở lối đó." Cô bình thản nói, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc ống tiêm dưới sàn. "Quan trọng là chúng ta đã có bằng chứng vật chất mà anh cần."
Lúc này, Lâm Giai Kỳ mới bừng tỉnh khỏi cơn kinh hoàng. Cô ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy. Đám đông từ sảnh chính nghe thấy tiếng động cũng bắt đầu đổ về phía hành lang.
Lâm Nghị – cha của cô gái, một người đàn ông trung niên đầy quyền lực – lao tới ôm chầm lấy con gái mình, gương mặt tái mét: "Giai Kỳ! Con có sao không?"
Lâm Giai Kỳ chỉ tay về phía Nghiêm Khuê, giọng run rẩy: "Cha... là chị ấy... chị ấy đã cứu con..."
Lâm Nghị ngước lên, nhìn vào Nghiêm Khuê với ánh mắt đầy biết ơn xen lẫn kính nể. Ông cũng nhìn thấy Diệp Chiêu Minh đang đứng đó với sát khí chưa tan.
"Diệp đội trưởng, cô gái này là..."
Chiêu Minh thu lại khẩu s.ú.n.g, anh đứng chắn trước mặt Nghiêm Khuê, bàn tay vô thức đặt lên vai cô như một sự bảo hộ tuyệt đối.
"Đây là Tần Nghiêm Khuê – cố vấn đặc biệt của Đội trọng án." Chiêu Minh dõng dạc tuyên bố trước sự chứng kiến của toàn bộ giới thượng lưu thành phố S. "Hôm nay, cô ấy không chỉ cứu tiểu thư Lâm, mà còn cứu cả danh dự của ngành cảnh sát chúng tôi."
Tiếng xì xào vang lên khắp hành lang. Những quan chức cấp cao từng coi thường "bình hoa" Nghiêm Khuê giờ đây đều nhìn cô bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Một cô gái mảnh khảnh, xinh đẹp, nhưng lại có thể đối đầu với sát thủ chuyên nghiệp một cách thản nhiên và dứt khoát – đây chính là ngôi sao Khuê đang thực sự tỏa sáng.
Nghiêm Khuê không quan tâm đến những lời tán dương hay ánh mắt ngưỡng mộ. Cô cúi xuống, dùng khăn tay nhặt chiếc ống tiêm lên, đưa cho Chiêu Minh.
"24 giờ của tôi vẫn chưa kết thúc, Đội trưởng Diệp. Đây là bằng chứng vật chất chứng minh Vương Kiến Quốc bị đầu độc bằng cùng một loại chất độc này. Anh thấy sao? Tôi có phải rời ngành không?"
Chiêu Minh nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của cô, một nụ cười hiếm hoi hiện trên đôi môi mỏng của anh. Anh không trả lời, nhưng bàn tay anh siết nhẹ bả vai cô, sức nặng của sự công nhận và một thứ tình cảm mơ hồ nào đó đang dần nảy nở.
"Cô thắng rồi, Tần Nghiêm Khuê." Chiêu Minh thì thầm bên tai cô. "Từ giờ trở đi, thành phố S này... sẽ thuộc về cuộc chơi của chúng ta."
Tiệc tối thượng lưu vẫn tiếp tục, nhưng chân tướng về vụ án biệt thự họ Vương đã bước sang một trang mới đầy rẫy rẫy m.á.u và sự thật. Nghiêm Khuê đứng đó, giữa vầng hào quang của sự ngưỡng mộ, nhưng trong lòng cô biết rõ: Kẻ giấu mặt thực sự – con Quạ đầu đàn của tổ chức Hắc Nha – vẫn đang đứng trong bóng tối, dõi theo cô với đôi mắt đầy hận thù. Trận chiến sinh t.ử giữa Ánh sáng của Minh và Ngôi sao của Khuê, bây giờ mới thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn t.h.ả.m khốc nhất.
