Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 107
Cập nhật lúc: 24/04/2026 13:01
CHƯƠNG 107: SỰ ĐỐI ĐẦU KÍN ĐÁO
Không gian trong phòng thẩm vấn đặc biệt của Sở Cảnh sát thành phố S ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích nổ bầu không khí đặc quánh mùi ozone và sự căng thẳng. Ánh đèn LED trắng muốt phía trên trần nhà rọi xuống mặt bàn kim loại bóng loáng, tạo ra những phản chiếu lạnh lẽo, soi rõ gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định của Tần Nghiêm Khuê.
Đối diện cô, Cục trưởng Hàn Thiên ngồi lặng lẽ trong bóng tối ngoài rìa quầng sáng của chiếc đèn. Lão không mặc quân phục, chỉ diện một chiếc sơ mi đen bằng lụa cao cấp, tay mân mê chiếc bật lửa Zippo mạ vàng, thỉnh thoảng lại bật lên rồi dập tắt bằng một tiếng cạch khô khốc. Sau cơn thịnh nộ ngoài hiện trường kho vận phía Tây, lão dường như đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng đó là thứ điềm tĩnh của một hồ nước sâu chứa đầy vực thẳm.
"Cô Tần," Hàn Thiên phá vỡ sự im lặng bằng một giọng trầm thấp, không chút cảm xúc. "Hành động của cô và Chiêu Minh đêm qua không chỉ là làm loạn. Nó là một sự hủy hoại. Cô có biết mình đã giẫm đạp lên bao nhiêu quy trình an ninh mạng mà chúng tôi đã xây dựng suốt một thập kỷ không?"
Nghiêm Khuê hơi rướn người về phía trước, đôi tay cô đan c.h.ặ.t vào nhau đặt trên bàn. Dù cơ thể vẫn còn đau nhức sau những biến cố ở hầm ngục và cuộc rượt đuổi, nhưng đôi mắt thấu thị của cô lúc này lại rực lên một sự sắc sảo lạ thường.
"Thưa Cục trưởng, quy trình là để bảo vệ sự thật, không phải để đóng gói sự thật vào những bản ghi hình giả mạo," Nghiêm Khuê đáp, giọng cô trong trẻo nhưng chứa đựng sức nặng của ngàn cân. "Việc chúng tôi làm loạn hệ thống chỉ đơn giản là để gỡ bỏ lớp trang điểm mà ông đã đắp lên khuôn mặt của Hắc Nha."
Hàn Thiên khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh bỉ. "Sự thật? Cô là một thực tập sinh, Nghiêm Khuê. Cô nhìn thế giới qua lăng kính của những lý tưởng hão huyền. Ở vị trí của tôi, sự thật là một con d.a.o hai lưỡi. Một sự thật không được kiểm soát sẽ gây ra sự sụp đổ của cả một hệ thống trật tự."
Lão dừng lại, ánh mắt sắc như d.a.o cau nhìn xoáy vào Nghiêm Khuê. "Cô và Chiêu Minh đã tung lên mạng những dữ liệu mà chính cô cũng không hiểu hết mức độ nguy hiểm của nó. Cô có biết những cái tên trong danh sách đó là ai không? Họ là những người nắm giữ vận mệnh của thành phố này."
Nghiêm Khuê không hề né tránh ánh nhìn đó. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận được nhịp tim của đối phương qua sự rung động cực nhỏ của không khí xung quanh. Cô biết, đây là lúc để tung ra đòn tấn công vào tâm lý của con cáo già này.
"Tôi biết họ là ai, thưa Cục trưởng," Nghiêm Khuê nói chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ. "Và tôi cũng biết trong tập hồ sơ gốc mà chúng tôi thu giữ được từ chuyến hàng mật, có một danh sách đặc biệt. Danh sách các ID tài khoản VIP được quyền truy cập vào luồng livestream cấp độ 1 — nơi diễn ra những cuộc thí nghiệm tâm lý tàn bạo nhất mười năm trước."
Tiếng cạch của chiếc bật lửa Zippo đột ngột khựng lại.
Dưới ánh sáng trắng, Nghiêm Khuê nhận thấy một sự d.a.o động cực nhỏ trên gương mặt Hàn Thiên. Đó chỉ là một khoảnh khắc kéo dài chưa đầy nửa giây: một cái nheo mắt rất nhẹ, một nhịp thở khẽ khựng lại nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, và đôi bàn tay đang cầm chiếc bật lửa bỗng siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương trắng bệch.
Sự thấu thị của Nghiêm Khuê bắt đầu hoạt động hết công suất. Cô nhìn thấy sự xáo trộn trong dòng năng lượng của lão. Nỗi sợ hãi? Không, đó là sự kinh ngạc pha lẫn sự phòng thủ tột độ. Lão không ngờ cô lại biết đến cái danh xưng "ID tài khoản VIP".
"Cô đang nói nhảm cái gì vậy?" Hàn Thiên lấy lại giọng điệu cứng rắn, nhưng lần này giọng lão có chút khàn đặc hơn. "VIP? Đây là một vụ án hình sự, không phải một câu lạc bộ thượng lưu."
"Ông không cần phải giả vờ với tôi, Cục trưởng," Nghiêm Khuê tiến sát hơn, giọng cô hạ thấp xuống như một lời thì thầm nhưng lại vang dội như tiếng sấm trong đầu Hàn Thiên. "Tài khoản mang mã định danh Alpha-01. Đó là tài khoản đã theo dõi vật thí nghiệm số 72 — Lương Gia Huy — suốt mười năm qua. Mỗi khi ông ta bị đưa vào phòng cách âm để tiêm Omega, tài khoản đó luôn trực tuyến. Và ông có biết điều gì thú vị không? Địa chỉ IP của Alpha-01 lại trùng khớp hoàn toàn với một máy chủ ảo được đặt ngay tại văn phòng này. Ngay dưới chân của ông."
Hàn Thiên đột ngột đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ xô về phía sau, tạo ra một tiếng ken két ch.ói tai trên sàn đá. Gương mặt lão lúc này không còn vẻ đạo mạo thường thấy, mà vằn lên những tia m.á.u của sự giận dữ bị dồn nén.
"CÔ IM MIỆNG NGAY!" Hàn Thiên gầm lên, bàn tay lão đập mạnh xuống bàn kim loại làm chiếc điện thoại chuyên dụng đang đặt đó nảy lên. "Cô nghĩ mình có thể dùng những suy đoán vô căn cứ này để đe dọa tôi sao? Những dữ liệu đó có thể bị làm giả bởi bất cứ kẻ nào trong Hắc Nha để bôi nhọ tôi!"
Nghiêm Khuê vẫn ngồi yên, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của Hàn Thiên. Sự d.a.o động của lão lúc này đã không còn là một chi tiết nhỏ nữa, nó đã trở thành một vết nứt khổng lồ trong bản thiết kế hoàn hảo của lão.
"Ông đang sợ, thưa Cục trưởng," Nghiêm Khuê nói, giọng cô lạnh lùng đến đáng sợ. "Ông không sợ tôi, ông sợ rằng Chiêu Minh đã kịp chuyển ID đó cho một bên thứ ba trước khi bị bắt. Ông đang tự hỏi liệu bản thân mình có còn nằm trong vùng an toàn của Hắc Nha nữa hay không, hay ông cũng chỉ là một vật mẫu mà 'Kiến trúc sư' sẵn sàng tiêu hủy để bảo vệ những ID cao cấp hơn?"
Hàn Thiên nhìn cô, hơi thở lão dồn dập. Một sự im lặng kéo dài bao trùm phòng thẩm vấn. Lão từ từ ngồi xuống, thu lại sự hung hãn, nhưng ánh mắt lão lúc này lại chứa đựng một sát khí lạnh lẽo, tàn độc hơn bao giờ hết.
"Nghiêm Khuê," Hàn Thiên thầm thì, giọng lão nhẹ nhàng như gió thổi qua bãi tha ma. "Cô thông minh, nhưng cô lại quên mất quy luật của trò chơi này. Trong bóng tối, người cầm đèn thường là người bị b.ắ.n đầu tiên. Cô nghĩ mình đã nắm được đuôi của tôi, nhưng thực chất cô chỉ đang tự buộc thòng lọng vào cổ mình và Chiêu Minh thôi."
Nghiêm Khuê khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã. "Nếu cái c.h.ế.t của chúng tôi có thể thắp sáng cái ID Alpha-01 đó trước công chúng, thì chiếc thòng lọng này cũng đáng để đeo, Cục trưởng ạ."
Cuộc đối đầu kín đáo kết thúc khi Hàn Thiên đứng dậy, bước ra khỏi phòng mà không nói thêm lời nào. Tiếng cửa sắt đóng sập lại, để lại Nghiêm Khuê đơn độc giữa ánh đèn LED trắng muốt. Cô biết mình vừa thực hiện một bước đi nguy hiểm nhất trên bàn cờ, nhưng sự d.a.o động trong mắt Hàn Thiên vừa rồi đã khẳng định một điều: Con quỷ thực sự không chỉ nằm ở Hắc Nha, nó đang ngồi ngay trên chiếc ghế quyền lực cao nhất của thành phố này.
Nghiêm Khuê tựa lưng vào ghế, hơi thở nhẹ nhõm nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa sắt, nơi bóng tối của Hàn Thiên vừa biến mất, chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng tàn khốc mà lão chắc chắn sẽ thực hiện để xóa dấu vết của Alpha-01.
