Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 120
Cập nhật lúc: 24/04/2026 14:04
CHƯƠNG 120: ĐỪNG TIN HÀN
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, trút xuống thành phố S như muốn gột rửa đi lớp bụi bặm và cả những bí mật dơ bẩn đang bám lấy những khối bê tông cốt thép. Trên sân thượng của tòa nhà Sở Cảnh sát, gió rít lên từng hồi điên cuồng, tạt những dải nước buốt giá vào gương mặt tái nhợt của Tần Nghiêm Khuê. Cô đứng đó, đơn độc giữa không gian mênh m.ô.n.g và đen tối, mái tóc dài đã bết lại vì nước mưa, thấm đẫm vào chiếc áo khoác sẫm màu.
Dưới chân tòa nhà, ánh đèn đường của thành phố mờ ảo qua màn mưa, trông giống như những con mắt quái vật đang nhấp nháy trong một vũng sình lầy khổng lồ. Sau quyết định ly khai ngầm của Chiêu Minh (Chương 119), Nghiêm Khuê cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai. Cô không sợ cái c.h.ế.t, cô chỉ sợ sự thật mà họ đang theo đuổi sẽ bị nhấn chìm trước khi nó kịp cất tiếng nói.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi áo cô rung lên liên hồi. Một nhịp điệu dồn dập, phá vỡ tiếng gầm thét của gió mùa.
Nghiêm Khuê run rẩy rút điện thoại ra. Dưới ánh sáng xanh lét của màn hình bị nước mưa làm nhòe đi, cô bỗng thấy tim mình như ngừng đập. Toàn bộ cơ thể cô đóng băng trong một khoảnh khắc kinh hoàng.
Người gọi đến không có tên trong danh bạ, nhưng dãy số hiển thị trên màn hình lại quen thuộc đến mức khiến cô lạnh sống lưng. Đó chính là số điện thoại của cô. Số máy mà cô đang cầm trên tay.
"Không thể nào..." Nghiêm Khuê thầm thì, giọng cô lạc đi giữa tiếng mưa.
Ngón tay cô run rẩy nhấn phím nhận cuộc gọi. Cô áp điện thoại vào tai, hơi thở dồn dập. Ban đầu chỉ là một khoảng lặng dài, một khoảng lặng đặc quánh khiến người ta nghẹt thở. Nhưng rồi, từ đầu dây bên kia, những âm thanh kỳ lạ bắt đầu lọt vào tai cô.
Đó không phải là tiếng mưa của thành phố S. Đó là tiếng sóng biển vỗ rì rào, tiếng rít của gió đại dương mang theo vị mặn của muối, và tiếng động cơ trầm đục của một con tàu khổng lồ đang rẽ sóng. Âm thanh ấy vang vọng, xa xăm nhưng lại vô cùng chân thực, như thể nó đang phát ra từ một chiều không gian khác.
Và rồi, một giọng nói vang lên.
Đó là giọng của phụ nữ, khàn đục, mệt mỏi và chứa đựng một nỗi đau thấu xương. Giọng nói ấy giống hệt giọng của Nghiêm Khuê, nhưng già dặn hơn, cay đắng hơn, như thể đã đi qua hàng vạn kiếp người trong địa ngục.
Giọng nói ấy chỉ thốt ra đúng ba chữ, chậm rãi và đanh thép:
"ĐỪNG... TIN... HÀN."
Tín hiệu vụt tắt ngay lập tức. Màn hình điện thoại trở về màu đen tối mịt, chỉ còn lại những hạt mưa đọng trên lớp kính như những giọt nước mắt câm lặng.
Nghiêm Khuê đứng c.h.ế.t lặng. Toàn bộ dây thần kinh của cô biểu tình trong một cơn đau nhức nhối. Lời cảnh báo từ "chính mình" ở tương lai dội lại trong đại não như một bản án t.ử hình. "Đừng tin Hàn". Không phải "Đừng tin Hắc Nha", cũng không phải "Hãy cẩn thận", mà đích danh là Hàn Thiên. Kẻ đang đứng ở đỉnh cao của Sở Cảnh sát này, kẻ mà họ vẫn hằng ngày báo cáo công việc.
Cùng lúc đó, dưới chân cầu thang dẫn lên sân thượng, An Mộc đang đứng nép mình trong bóng tối, ôm c.h.ặ.t chiếc máy tính bảng. Cô đã bí mật theo dõi tín hiệu điện thoại của Nghiêm Khuê vì phát hiện một luồng sóng lạ đang xâm nhập vào tần số riêng tư của đội.
"Chị Khuê..." An Mộc thầm thì, gương mặt cô gái trẻ đầy vẻ lo âu. Cô thấy Nghiêm Khuê đứng bất động giữa màn mưa như một pho tượng. Cô muốn chạy lại, nhưng một linh cảm sợ hãi khiến đôi chân cô khựng lại.
Trong khi đó, ở phòng pháp y dưới tầng hầm, Trình Dã đang lặng lẽ thu dọn những dụng cụ cuối cùng. Anh nhìn vào chiếc khay inox trống rỗng nơi từng đặt xác ông Vương. Một cảm giác bất an dâng tràn. Anh biết, kể từ sau cuộc gọi bí ẩn mà Nghiêm Khuê vừa nhận được (dù anh chưa biết nội dung), bản thiết kế của họ đã chính thức rẽ sang một hướng không thể quay đầu.
Nghiêm Khuê từ từ hạ điện thoại xuống. Cô hít một hơi thật sâu, để không khí lạnh buốt tràn vào phổi, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh của một điều tra viên thấu thị. Lời cảnh báo của Alpha-01, cái c.h.ế.t của Vương, nụ cười của Hàn Thiên tại lễ truy điệu, và bây giờ là cuộc gọi từ chính mình... mọi mảnh ghép bắt đầu xoay chuyển, hội tụ về một điểm duy nhất: Bản thiết kế thực sự không nằm ở Hắc Nha, nó nằm ngay trong lòng hệ thống mà cô đang đứng.
Cô bước chậm rãi lại gần rìa sân thượng, nhìn xuống tầng ban công ngay phía dưới.
Và ở đó, ngay tại ban công văn phòng Cục trưởng, Hàn Thiên đang đứng.
Lão không che ô, cũng chẳng hề tránh mưa. Lão mặc chiếc áo sơ mi đen, đứng khoanh tay, tư thế ung dung như một vị vua đang quan sát vương quốc của mình. Khi Nghiêm Khuê nhìn xuống, như một sự giao thoa định mệnh, Hàn Thiên chậm rãi ngước mặt lên.
Dưới ánh đèn pha quét ngang từ cổng chính, gương mặt Hàn Thiên hiện ra rõ nét đến từng nếp nhăn. Lão nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Khuê, đôi mắt không còn vẻ u sầu giả tạo của lễ tang ban sáng, mà rực lên một thứ ánh sáng sắc lạnh, thâm sâu.
Lão khẽ nhếch môi, hiện lên một nụ cười bí hiểm — một nụ cười không mang chút hơi ấm nào, nụ cười của một kẻ đã nắm chắc phần thắng, hoặc của một kẻ đang mời gọi cô vào một cuộc chơi tàn khốc hơn. Lão khẽ đưa tay lên, làm một động tác như đang nâng ly rượu chúc mừng giữa màn mưa tầm tã, rồi chậm rãi quay lưng bước vào trong phòng, để lại một bóng đen dài hun hút.
Nghiêm Khuê siết c.h.ặ.t nắm tay, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u. Sự thấu thị cho cô thấy rõ ràng: Hàn Thiên biết về cuộc gọi đó. Hoặc chính lão là một phần của cái "tương lai" khốn khổ đã gọi điện cho cô.
Đúng lúc này, Diệp Chiêu Minh xuất hiện ở cửa sân thượng. Anh bước nhanh lại phía cô, dùng tấm áo khoác lớn che chắn cho Nghiêm Khuê khỏi những cơn gió bạt mạng.
"Nghiêm Khuê! Em lên đây làm gì giữa lúc này?" Chiêu Minh hỏi, giọng anh đầy vẻ lo lắng nhưng cũng không giấu được sự cảnh giác thường trực.
Nghiêm Khuê quay lại nhìn anh. Gương mặt cô ướt đẫm nước mưa, đôi mắt thấu thị rực cháy một ngọn lửa quyết tuyệt mà Chiêu Minh chưa từng thấy trước đây. Cô không kể về cuộc gọi, cô chỉ nắm c.h.ặ.t lấy tay anh, đôi bàn tay lạnh ngắt nhưng sức bóp lại vô cùng mạnh mẽ.
"Chiêu Minh," Nghiêm Khuê nói, giọng cô đanh lại, vang vọng giữa tiếng sấm vừa rền vang trên bầu trời. "Cuộc chơi ở cái Sở này kết thúc rồi. Hàn Thiên đã chuẩn bị sẵn một hố chôn cho chúng ta ở đây. Chúng ta phải đi. Ngay bây giờ."
Chiêu Minh nheo mắt nhìn cô, rồi nhìn xuống ban công trống rỗng của Hàn Thiên. Anh không hỏi tại sao, anh chỉ gật đầu một cách dứt khoát.
"Em muốn đi đâu?"
"Poseidon," Nghiêm Khuê thầm thì, đôi mắt hướng về phía cảng biển xa xăm, nơi những con sóng lớn đang gào thét. "Sự thật không còn nằm trên đất liền nữa. Nó đang ở trên mặt nước. Chúng ta sẽ thâm nhập vào con tàu đó. Đêm nay, chúng ta sẽ là những kẻ săn lùng quỷ dữ trên đại dương."
Hai bóng người đơn độc đứng trên đỉnh cao nhất của Sở Cảnh sát, giữa cơn mưa tầm tã và sự giám sát của một kẻ thù mang gương mặt của người lãnh đạo. Cuộc gọi từ tương lai đã vạch trần tất cả: Hàn Thiên không phải là đồng đội, lão chính là bản thiết kế. Giai đoạn "Tàu Nội Tạng" chính thức mở ra, nơi những bí mật kinh hoàng nhất về sự bất t.ử và tạng sống sẽ được phơi bày dưới ánh trăng đại dương.
Bóng tối của thành phố S lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cuộc hành trình lênh đênh trên biển m.á.u. Và trong tâm khảm Nghiêm Khuê, ba chữ "Đừng tin Hàn" vẫn không ngừng vang vọng như một lời nguyền, báo hiệu một trận chiến sinh t.ử sắp tới nơi không có đường lùi.
