Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 122
Cập nhật lúc: 24/04/2026 14:04
CHƯƠNG 122: LỄ TIẾP ĐÓN TẠI CẢNG QUỐC TẾ
Cảng quốc tế số 4 của thành phố S đêm nay không còn là một bến tàu vận tải thô kệch với những dãy container xám xịt. Dưới bàn tay dàn dựng của giới siêu giàu, nó đã biến thành một thánh đường ánh sáng rực rỡ, lộng lẫy đến mức khiến người ta lầm tưởng mình đang bước vào một giấc mộng phù hoa. Hàng ngàn bóng đèn halogen công suất lớn rọi xuống mặt nhựa đường đã được trải t.h.ả.m đỏ thắm, kéo dài từ cổng kiểm soát cho đến tận cầu thang dẫn lên boong du thuyền Poseidon.
Poseidon nằm đó, sừng sững như một hòn đảo kim loại giữa lòng đại dương đen thẫm. Thân tàu được sơn màu trắng ngọc trai bóng loáng, phản chiếu ánh đèn neon tạo nên những dải lụa màu sắc lung linh trên mặt nước. Nhưng trong mắt của Tần Nghiêm Khuê, vẻ đẹp đó chỉ là lớp phấn son dày cộm trát lên gương mặt của một x.á.c c.h.ế.t.
Chiếc xe limousine đen bóng từ từ đỗ lại trước t.h.ả.m đỏ. Người lái xe trong bộ đồng phục trắng muốt nhanh ch.óng bước xuống, mở cửa với một thái độ cung kính tuyệt đối. Diệp Chiêu Minh bước xuống đầu tiên. Anh trong thân phận Lâm Vũ – ông trùm v.ũ k.h.í – toát ra một thứ sát khí lạnh lẽo được che đậy khéo léo dưới bộ suit navy may đo hoàn hảo. Anh quay lại, chìa bàn tay trái về phía trong xe.
Nghiêm Khuê đặt tay lên tay anh, bước xuống. Trong bộ đầm đen tuyền cắt xẻ táo bạo, cô đẹp một cách ma mị. Chiếc mặt nạ ren đen che nửa khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt thấu thị đang rực cháy một sự cảnh giác tột độ. Dưới lớp trang điểm đậm, gương mặt Nghiêm Khuê vẫn tái nhợt. Cô hít một hơi thật sâu, và ngay lập tức, một mùi vị hỗn tạp xộc thẳng vào khứu giác: mùi nước hoa đắt tiền, mùi muối biển, và ẩn sâu bên trong là mùi hóa chất bảo quản nội tạng nồng nặc – thứ mùi mà chỉ những kẻ từng đi qua phòng pháp y như cô mới có thể nhận ra.
"Đừng để ý đến cái mùi đó," Chiêu Minh thầm thì, giọng anh trầm thấp, đôi môi hầu như không chuyển động khi anh kéo cô sát vào người mình. "Nhìn thẳng về phía trước. Chúng ta là khách VIP, không phải là con mồi."
Nghiêm Khuê khẽ gật đầu, cánh tay cô đan vào tay anh. Mỗi bước chân của cô trên t.h.ả.m đỏ đều mang theo sự rung động của năng não.
Tại cổng kiểm soát sinh trắc học, hai gã bảo vệ cao lớn, đeo tai nghe và kính râm dù là ban đêm, đứng chắn lối đi. Phù hiệu trên n.g.ự.c áo của chúng không phải là hình mỏ neo hay huy hiệu cảng, mà là một chiếc lông vũ đen nhỏ xíu bằng kim loại – dấu ấn của Hắc Nha.
"Mời Ngài Lâm và Phu nhân Elena cho kiểm tra mã định danh," một tên lên tiếng, giọng nói máy móc và lạnh lùng.
Chiêu Minh đưa bàn tay trái ra, để chiếc máy quét hồng ngoại rà qua khuy măng sét gắn chip Diamond mà An Mộc đã chuẩn bị. Một tiếng tít khô khốc vang lên. Màn hình bảo mật hiện lên dòng chữ xanh rực: AUTHENTICATED – VIP CLASS.
Gã bảo vệ khẽ cúi đầu, nhưng đôi mắt hắn vẫn dò xét Nghiêm Khuê qua lớp mặt nạ. "Phu nhân có vẻ hơi mệt mỏi? Nhịp tim của bà... hơi nhanh hơn mức bình thường của một vị khách đang đi nghỉ dưỡng."
Nghiêm Khuê khẽ nhếch môi, cô đưa bàn tay mang đôi găng tay ren đen lên, chạm nhẹ vào vai gã bảo vệ. Năng lực thấu thị đột ngột bùng nổ, cô "nhìn" thấy nhịp đập của mạch m.á.u và cả khẩu s.ú.n.g giấu dưới nách hắn.
"Anh bạn," cô nói bằng giọng Elena – một chất giọng khàn đặc, đầy vẻ tiên tri và xa cách. "Nếu anh cũng nhìn thấy những linh hồn đang bay lơ lửng trên boong tàu kia giống như tôi, nhịp tim của anh cũng sẽ không thể bình tĩnh được đâu. Anh có muốn tôi nói cho anh biết kẻ nào đang đứng sau lưng anh ngay lúc này không?"
Gã bảo vệ khựng lại, một thoáng rùng mình lướt qua sống lưng hắn. Hắn lùi lại một bước, cung kính né sang bên cạnh. "Tôi xin lỗi. Mời Ngài và Phu nhân lên tàu. Thuyền trưởng đang chờ ở sảnh đại sảnh."
Dọc theo cầu thang dẫn lên boong tàu, sự xa hoa tiếp tục bủa vây họ. Những bồi bàn mặc tuxedo trắng bưng những khay sâm panh Cristal trị giá hàng ngàn đô la, mời mọc các vị khách. Những tiếng cười nói của giới thượng lưu vang vọng khắp không gian, pha lẫn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ dàn nhạc giao hưởng đang chơi trên boong phía trên.
Nghiêm Khuê lướt mắt qua đám đông. Cô thấy những quý bà khoác lên mình những bộ trang sức có giá trị bằng cả một gia tài, những quý ông bụng phệ với điếu xì gà trên môi. Nhưng sự thấu thị lại cho cô thấy một thực tế khác: dưới lớp da bóng bẩy kia là những cơ thể đang rệu rã. Một gã tỉ phú ngồi xe lăn được đẩy qua, gương mặt gầy rộc nhưng ánh mắt nhìn về phía du thuyền lại rực lên một sự thèm khát điên cuồng. Hắn không đi nghỉ, hắn đi mua mạng sống.
"Nhìn gã đó đi," Chiêu Minh khẽ ra hiệu về phía gã tỉ phú ngồi xe lăn. "Hắn là Trần Đông, trùm bất động sản phía Bắc. Theo hồ sơ của An Mộc, hắn bị suy gan giai đoạn cuối. Hắn đã bỏ ra 50 triệu đô để có mặt trên chuyến tàu này."
"Và nạn nhân của hắn chắc chắn đang ở đâu đó trong khoang dưới," Nghiêm Khuê thầm thì, trái tim cô thắt lại. "Sự xa hoa này chỉ là lớp vải phủ lên một lò mổ vĩ đại."
Khi họ bước lên đến đỉnh cầu thang, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón được tỉa tót kỹ lưỡng bước ra. Hắn mặc bộ đồng phục thuyền trưởng màu trắng trang trọng, trên vai là bốn vạch vàng rực rỡ.
"Chào mừng Ngài Lâm và Phu nhân Elena," gã thuyền trưởng mỉm cười, đôi mắt hắn sắc lẹm như d.a.o cạo, liên tục quét qua gương mặt của hai người. "Tôi là Thuyền trưởng Magnus. Rất vinh dự được đón tiếp một nhà cung cấp 'công cụ bảo vệ' tầm cỡ như ngài Lâm lên du thuyền của chúng tôi."
Chiêu Minh bắt tay hắn, một cái bắt tay cứng như đá. "Tôi đến đây không phải để bán v.ũ k.h.í, Magnus. Tôi đến đây để xem bản thiết kế của các anh có thực sự xứng đáng với số tiền tôi đã bỏ ra hay không."
Magnus cười lớn, một điệu cười khàn đục. "Ngài sẽ không thất vọng đâu. Poseidon không chỉ là một con tàu, nó là thiên đường mà cái c.h.ế.t không bao giờ vươn tới được. Mời hai người vào sảnh tiệc, buổi khai mạc sẽ bắt đầu sau mười phút nữa."
Magnus quay đi, nhưng Nghiêm Khuê cảm nhận được cái nhìn của hắn vẫn đóng đinh sau lưng mình. Cô nhìn quanh sảnh đón tiếp, nơi những bình hoa lan trắng khổng lồ đang tỏa hương ngào ngạt. Nhưng dưới chân những chậu hoa đó, cô nhìn thấy những vệt nước đục ngầu đang rỉ ra – không phải nước tưới hoa, mà là nước đá đang tan từ những thùng hàng vừa được chuyển lên khoang lạnh.
Mùi t.ử khí đêm nay thật nồng. Nó len lỏi qua những ly rượu sâm panh, qua những bộ váy dạ hội đắt tiền và qua cả nụ cười giả tạo của Magnus. Cảng quốc tế số 4 tối nay là một sân khấu hoàn hảo, nơi những kẻ tội lỗi mặc lên mình lớp áo của thánh thần để bước vào một cuộc hành trình đẫm m.á.u trên đại dương.
Chiêu Minh siết nhẹ tay Nghiêm Khuê, dẫn cô bước vào cánh cửa vàng rực của sảnh tiệc Diamond. "Trò chơi bắt đầu rồi, Elena. Đừng nhìn vào người c.h.ế.t. Hãy nhìn vào những kẻ đang muốn sống bằng mọi giá."
Du thuyền Poseidon từ từ thu cầu thang, những tiếng còi tàu vang lên trầm đục như tiếng gầm của một con thủy quái. Con tàu bắt đầu rời bến, mang theo Diệp Chiêu Minh và Tần Nghiêm Khuê vào giữa lòng một bản thiết kế tàn bạo nhất thế kỷ, nơi ánh sáng của sự xa hoa sẽ sớm bị bóng tối của sự thật nuốt chửng.
