Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 140
Cập nhật lúc: 24/04/2026 14:08
CHƯƠNG 140: BẢN SAO ĐỊNH MỆNH
Bóng tối dưới tầng hầm kỹ thuật của du thuyền Poseidon dường như đặc quánh lại, chỉ còn nghe thấy tiếng nước rỉ rầm và tiếng hệ thống thông gió rít lên từng hồi khô khốc. Sau khi đi qua dãy hành lang "nuôi sống" đầy rẫy những sinh linh câm lặng (Chương 139), Diệp Chiêu Minh và Tần Nghiêm Khuê lách mình vào một phòng lưu trữ dữ liệu sinh học nằm sát vách khoang lạnh số 0.
Đây không phải là một văn phòng sang trọng. Nó là một căn phòng hẹp, tường lót bằng các tấm chì xám xịt để ngăn chặn sự rò rỉ phóng xạ từ các máy quét CT cường độ cao. Giữa phòng đặt một chiếc máy chủ độc lập, tỏa ra thứ ánh sáng xanh neon nhợt nhạt, soi rõ những tập hồ sơ y tế điện t.ử đang nhấp nháy trên màn hình cảm ứng.
Chiêu Minh đứng gác ở lối cửa vào, khẩu s.ú.n.g trong tay anh không rời khỏi vị trí sẵn sàng. Nghiêm Khuê tiến lại gần màn hình, đôi tay mang găng ren đen run rẩy chạm vào bàn phím. Cô cần tìm ra mối liên hệ cuối cùng giữa những "vị khách Diamond" và những "vật tế câm lặng" mà họ vừa đi ngang qua.
"Chiêu Minh... hãy nhìn vào hệ thống đối soát này," Nghiêm Khuê thầm thì, giọng cô lạc đi trong sự kinh hoàng mới.
Cô mở hai bảng dữ liệu song song trên màn hình lớn. Bên trái là hồ sơ của những vị khách đang nghỉ ngơi trong các căn phòng hạng nhất dát vàng. Bên phải là chỉ số sinh học của những nạn nhân bị giam giữ trong các căn hộ studio "nuôi sống".
Nghiêm Khuê chọn ngẫu nhiên hồ sơ của phòng 204 — một nữ tài phiệt người Pháp tên là Isabelle. Ngay lập tức, hệ thống tự động kết nối với mã số vật tế S-204 nằm ngay bên dưới khoang của bà ta.
Khi các biểu đồ DNA, nhóm m.á.u, và cấu trúc kháng nguyên HLA hiện lên, cả Chiêu Minh và Nghiêm Khuê đều sững sờ. Các đường kẻ màu xanh lá cây và đỏ chạy dọc màn hình bắt đầu khớp vào nhau một cách hoàn hảo, không có một khe hở nào. Một dòng chữ đỏ rực hiện lên ở góc dưới: MATCHING RATE: 100.00%.
"Không thể nào..." Nghiêm Khuê lùi lại một bước, tay bám c.h.ặ.t vào cạnh bàn bằng thép lạnh. "Xác suất trùng khớp 100% về mặt sinh học giữa hai người lạ là con số không tròn trĩnh. Kể cả anh em ruột cũng không đạt được mức độ này."
Chiêu Minh tiến lại gần, đôi mắt hổ nheo lại, soi xét từng dãy số định danh. "Nhìn vào cột 'Nguồn gốc phôi' đi, Nghiêm Khuê."
Nghiêm Khuê dồn năng não thấu thị vào sâu trong các tệp tin bị ẩn. Cô nhìn thấy một sự thật còn tàn khốc hơn cả cái c.h.ế.t: Những nạn nhân ở khoang dưới không phải được bắt cóc ngẫu nhiên. Họ là những bản sao sinh học được nuôi cấy trong ống nghiệm dựa trên mã gene gốc của chính chủ phòng phía trên.
"Họ không chỉ mua nội tạng," Nghiêm Khuê nấc nghẹn, nước mắt trào ra. "Họ đang nuôi chính bản thân mình ở một phiên bản trẻ hơn, thuần khiết hơn. Mỗi vị khách Diamond trên con tàu này đều sở hữu một 'người em sinh đôi' nhân tạo dưới khoang tàu, chỉ để chờ ngày bị m.ổ x.ẻ lấy tạng khi bản gốc gặp vấn đề."
Chiêu Minh đ.ấ.m mạnh vào vách chì, một tiếng ầm vang vọng trong căn phòng kín. "Bản thiết kế của Hàn Thiên... lão không muốn chỉ là một bác sĩ hay một kẻ buôn nội tạng. Lão muốn đóng vai Thượng đế. Lão cho phép những kẻ giàu có này tạo ra một 'kho dự trữ sự sống' mang chính DNA của họ. Đó là lý do nồng độ Omega tương thích tuyệt đối. Không có đào thải, không có biến chứng, vì đó chính là m.á.u thịt của họ!"
Nghiêm Khuê tiếp tục lướt qua các hồ sơ khác. Phòng 107 của Nam tước Von Klaus kết nối với cô gái trong l.ồ.ng kính Vân Hy. Chỉ số trùng khớp: 100%. Phòng 112 của Tài phiệt họ Lý kết nối với chàng trai câm lặng vừa đập cửa kính ban nãy. Chỉ số trùng khớp: 100%.
"Đó là lý do tại sao họ được chăm sóc như những thú cưng quý tộc," Nghiêm Khuê nói, giọng run rẩy vì ghê tởm. "Bởi vì những vị khách Diamond đang nhìn thấy chính tuổi trẻ của mình trong những cái l.ồ.ng kính đó. Họ yêu quý những vật tế này không phải vì nhân tính, mà vì đó là 'phụ tùng' cao cấp nhất mà tiền bạc có thể tạo ra."
Cô nhìn thấy một ghi chú nhỏ trong hồ sơ của Isabelle: "Đối tượng S-204 đã hoàn thành giai đoạn trưởng thành mô tạng. Dự kiến thu hồi toàn bộ hệ thống hô hấp vào tuần sau. Bản gốc Isabelle đang có dấu hiệu suy hô hấp cấp."
Dưới cái nhìn thấu thị, Nghiêm Khuê thấy những sợi dây kết nối vô hình giữa tầng trên và tầng dưới. Một bên là sự xa hoa, hưởng lạc; một bên là sự câm lặng, chờ c.h.ế.t. Cả hai cùng chia sẻ một bộ mã di truyền, cùng một nhịp đập trái tim, nhưng định mệnh của họ đã được phân chia rõ ràng bởi những tờ chi phiếu triệu đô.
Bất chợt, một bóng đen cao lớn xuất hiện nơi cửa phòng lưu trữ. Không phải là Nghệ nhân, mà là một Bác sĩ Thiên thần với chiếc áo choàng trắng nhuốm m.á.u khô. Hắn không cầm d.a.o mổ, mà cầm một thiết bị quét sinh trắc học cầm tay.
"Phu nhân Elena, Ngài Lâm Vũ... các vị đang xem những thứ không dành cho mắt người trần mắt thịt," gã bác sĩ cất lời, giọng hắn trầm đục qua lớp khẩu trang. "Đây là 'Sách Sinh Mệnh' của Poseidon. Những người ở khoang dưới là tương lai, là bảo hiểm cho những linh hồn vĩ đại ở khoang trên. Việc các vị thâm nhập vào đây là một sự x.úc p.hạ.m đến tôn giáo của chúng tôi."
Chiêu Minh chắn trước mặt Nghiêm Khuê, khẩu s.ú.n.g nhắm thẳng vào đầu gã bác sĩ. "Tôn giáo của các người là ăn thịt đồng loại. Các người nhân bản họ ra để g.i.ế.c họ một cách 'hợp pháp'. Các người gọi đó là khoa học sao?"
Gã bác sĩ khẽ cười, một điệu cười khàn đặc. "Khoa học chỉ là công cụ. Mục đích của chúng tôi là sự bất t.ử. Ngài Lâm, ngài có biết trong khoang lạnh số 0 đang có gì không? Có một bản sao trùng khớp 100% với chính ngài. Một bản sao không có vết thương ở vai, không có nỗi đau của mười năm hầm ngục. Ngài không muốn 'thay thế' nó sao?"
Nghiêm Khuê thét lên: "Đừng nghe hắn, Chiêu Minh! Hắn đang muốn làm d.a.o động ý chí của anh!"
Chiêu Minh không hề nao núng. Anh bóp cò s.ú.n.g ngay lập tức. Viên đạn sượt qua tai gã bác sĩ khi hắn nhanh ch.óng lùi vào bóng tối của hành lang.
"Tôi là duy nhất," Chiêu Minh gằn giọng. "Và những người dưới kia cũng vậy. Họ không phải là món hàng dự phòng của bất kỳ ai."
Nghiêm Khuê nhanh ch.óng dùng ổ cứng của An Mộc để sao chép toàn bộ tệp tin "Matching 100%". Đây là bằng chứng cuối cùng, đanh thép nhất để lật đổ toàn bộ dự án Alpha-01. Nó chứng minh rằng Hắc Nha đã vượt qua mọi giới hạn đạo đức của nhân loại, thực hiện việc nhân bản vô tính người trái phép trên quy mô lớn để phục vụ cho giới siêu giàu.
"Lấy được rồi, Chiêu Minh!" Nghiêm Khuê hét lên khi thanh tiến trình hoàn tất.
"Đi ngay!" Chiêu Minh tóm lấy tay cô.
Khi họ chạy ra khỏi phòng lưu trữ, Nghiêm Khuê ngoái nhìn lại màn hình một lần cuối. Cô thấy hồ sơ của Phòng 001 – phòng của Thuyền trưởng Magnus và cũng là phòng dự phòng cho khách mời tối cao.
Cái tên vật tế hiện lên là: ALPHA-01-PRIME.
Chỉ số trùng khớp với Hàn Thiên: 100.00%.
Cơn ớn lạnh lan tỏa khắp sống lưng Nghiêm Khuê. Hàn Thiên không chỉ tìm kiếm sự sống, lão đã chuẩn bị sẵn một "bản sao" hoàn hảo nhất của chính mình để sẵn sàng thực hiện một cuộc hoán đổi linh hồn vĩ đại.
Chiêu Minh và Nghiêm Khuê lao đi trong bóng tối, mang theo bí mật kinh hoàng nhất của Poseidon. Sau lưng họ, gã Bác sĩ Thiên thần vẫn lẩn khuất trong hành lang, và những "bản sao" câm lặng dưới khoang tàu vẫn đang ngủ say, hoàn toàn không biết rằng m.á.u thịt của mình đã được định giá để nuôi dưỡng những con quỷ ở phía bên kia vách ngăn. Trận chiến cuối cùng giờ đây không chỉ là cứu người, mà là tiêu diệt một sự x.úc p.hạ.m kinh tởm đối với sự sống.
