Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 21
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:01
CHƯƠNG 21: VÕ THUẬT TƯƠNG LAI
Ánh đèn sợi đốt trong nhà kho phả xuống một thứ ánh sáng vàng vọt, bệnh tật, cắt lớp không gian thành những mảng sáng tối nhập nhằng. Mùi m.á.u tươi từ cổ tay của Tần Nghiêm Khuê bắt đầu lan tỏa, quyện cùng mùi gỉ sét nồng nặc của những khối container cũ kỹ xung quanh. Sau cú lật kèo kinh điển, không khí không hề giãn ra mà ngược lại, nó đông đặc lại như một khối chì nặng nề.
Diệp Chiêu Minh đứng sững lại ở lối vào, khẩu s.ú.n.g trong tay anh vẫn hướng về phía trước nhưng ngón trỏ khựng lại trên cò s.ú.n.g. Anh nhìn chằm chằm vào Nghiêm Khuê – người phụ nữ vừa tự bẻ khớp tay để thoát còng. Gương mặt cô bình thản đến mức rợn người, đôi mắt đen láy không một chút gợn sóng, như thể nỗi đau đớn thấu xương vừa rồi chỉ là một hạt bụi rơi trên vai áo.
Tên sát thủ áo choàng quạ – kẻ vừa bị Nghiêm Khuê bẻ gãy cổ tay – gầm lên một tiếng đau đớn. Hắn lảo đảo lùi lại, đôi mắt sau lớp mặt nạ bạc long lên sòng sọc. Hắn không phải là một tên đồ tể thô lỗ; hắn là một kẻ có học vấn cao, một kẻ tôn thờ sự hoàn mỹ và logic. Việc bị một "con mồi" mà hắn coi là yếu đuối khuất phục một cách nhục nhã thế này là một đòn chí mạng đ.á.n.h vào lòng tự trọng của hắn.
"Cô... cô không phải người!" Hắn gào lên, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và kinh hoàng. "Kỹ thuật đó... không thể tồn tại ở thời đại này!"
Nghiêm Khuê khẽ xoay cổ tay vừa được nối khớp, tiếng xương kêu khục khục nhỏ gọn. Cô nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
"Thời đại nào không quan trọng." Nghiêm Khuê bước tới, từng bước chân của cô nhẹ tênh nhưng lại mang theo áp lực của một vị t.ử thần. "Quan trọng là ở đây, anh chỉ là một kẻ bại trận."
Chiêu Minh định tiến lên hỗ trợ, nhưng Nghiêm Khuê khẽ giơ bàn tay đẫm m.á.u lên, ra hiệu cho anh dừng lại. Cô muốn kết thúc chuyện này bằng chính đôi tay của mình. Cô muốn dùng chính thứ võ thuật đã g.i.ế.c c.h.ế.t cô ở năm 2045 để tiễn đưa kẻ thực thi di nguyện của Chúa ở năm 2026 này xuống địa ngục.
"Lùi lại, Chiêu Minh." Cô thản nhiên nói, mắt không rời đối phương. "Tôi cần hắn phải cảm nhận được sự 'thanh tẩy' thực sự là như thế nào."
Tên sát thủ cười điên dại. Hắn rút từ trong thắt lưng ra một cặp d.a.o găm ngắn, lưỡi d.a.o đen bóng không phản quang. Hắn là bậc thầy về cận chiến, từng được huấn luyện trong những lò đào tạo khắc nghiệt nhất của Hắc Nha. Hắn lao tới như một bóng ma, đôi d.a.o găm tạo thành một vòng cung c.h.ế.t ch.óc nhắm thẳng vào yết hầu của Nghiêm Khuê.
Nhưng Nghiêm Khuê không lùi.
Cô hơi hạ thấp trọng tâm, đôi chân đứng vững như bàn thạch. Khi mũi d.a.o chỉ còn cách cổ cô vài milimet, Nghiêm Khuê đột ngột nghiêng người một góc độ không tưởng. Động tác của cô nhanh và mượt mà đến mức Chiêu Minh chỉ thấy một vệt mờ ảo.
Đây là Võ thuật chiến thuật cấp S của tương lai – một sự kết hợp tàn nhẫn giữa khí công, giải phẫu học và vật lý kiến trúc.
Nghiêm Khuê dùng lòng bàn tay đập mạnh vào khủy tay của hắn, triệt tiêu lực đẩy, đồng thời hai ngón tay cô chụm lại, đ.â.m thẳng vào huyệt đạo dưới nách đối phương.
Phập!
Tên sát thủ kêu lên một tiếng, cánh tay cầm d.a.o của hắn lập tức tê liệt, rơi xuống đất với tiếng vang khô khốc. Nghiêm Khuê không dừng lại. Cô xoay người 360 độ, tung một cú đá vòng cầu bằng gót chân vào thái dương của hắn.
Hắn giơ tay đỡ, nhưng lực từ cú đá của cô mạnh đến mức khiến hắn nghe thấy tiếng xương cánh tay mình rạn nứt. Hắn bị đẩy văng vào vách container, tạo ra một tiếng rầm chấn động cả nhà kho.
"Võ thuật của cô..." Chiêu Minh đứng bên cạnh, lẩm bẩm trong sự kinh ngạc tột độ. "Nó tập trung vào việc phá hủy các điểm nối xương và hệ thần kinh trung ương."
Nghiêm Khuê không trả lời. Cô tiến sát lại gần tên sát thủ đang thở dốc. Hắn cố gắng vung chân đá trả, nhưng Nghiêm Khuê đã bắt lấy cổ chân hắn. Cô không ném hắn đi, mà dùng một kỹ thuật bẻ khóa khớp ngược.
Rắc!
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màn đêm cảng cũ. Cổ chân của tên sát thủ bị vặn ngược một góc 180 độ. Sự tàn nhẫn của Nghiêm Khuê không phải là sự điên cuồng, mà là một sự chính xác đến lạnh lùng. Cô đang tháo rời hắn ra như một cỗ máy lỗi thời.
"Anh nói về 'Di nguyện của Chúa'?" Nghiêm Khuê cúi xuống, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cổ áo hắn, nhấc bổng gã đàn ông to lớn lên. Đôi mắt cô áp sát vào lớp mặt nạ bạc của hắn. "Chúa mà tôi biết không bao giờ cần những kẻ rác rưởi như anh để đại diện. Anh muốn thanh tẩy? Vậy hãy xem tôi thanh tẩy trí não của anh như thế nào."
Cô thúc một cú đầu gối mạnh bạo vào bụng hắn, khiến hắn nôn ra một ngụm m.á.u tươi ngay trên sàn nhà kho. Tên sát thủ lúc này hoàn toàn đổ sụp. Sự tự cao, học vấn, sự hoàn mỹ mà hắn hằng tự hào đã bị chà đạp dưới gót giày của người phụ nữ mà hắn từng gọi là "bình hoa".
"Kết thúc rồi." Nghiêm Khuê thầm thì.
Cô dùng hai tay khóa c.h.ặ.t cổ hắn từ phía sau – một biến thể của nút thắt mà hắn đã định dùng để g.i.ế.c cô, nhưng lần này nó được thực hiện bằng sức mạnh cơ bắp phối hợp với kỹ thuật điểm huyệt tàn bạo.
"Dừng lại, Nghiêm Khuê!" Chiêu Minh lao tới, anh nắm lấy vai cô. "Hắn cần phải sống để khai ra kẻ đứng sau! Đừng để sự phẫn nộ nuốt chửng cô!"
Nghiêm Khuê khựng lại. Đôi mắt đỏ rực sát khí của cô dần thu lại, thay vào đó là sự tĩnh lặng mênh m.ô.n.g. Cô buông tay, để mặc tên sát thủ ngã quỵ xuống đất như một bao tải rách, hơi thở đứt quãng và đôi mắt trợn ngược vì sốc chấn thương.
Cô quay lại nhìn Chiêu Minh. Dưới ánh đèn nhấp nháy, khuôn mặt cô đầy những vết m.á.u b.ắ.n lên, nhưng nó không làm cô trông đáng sợ, mà lại mang một vẻ đẹp u uất, cô độc đến lạ lùng.
"Tôi không phẫn nộ, Chiêu Minh." Nghiêm Khuê nói, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy. "Tôi chỉ đang thực thi một bản án đã bị trì hoãn suốt 20 năm."
Chiêu Minh nhìn cô, lòng anh dâng lên một sự xót xa không lời. Anh cởi chiếc áo khoác da của mình, choàng lên đôi vai mảnh khảnh đang run rẩy nhẹ của cô. Anh nắm lấy đôi bàn tay đẫm m.á.u và bầm tím vì tự bẻ khớp của cô, bao bọc nó trong sự ấm áp thô ráp của mình.
"Về thôi." Chiêu Minh thầm thì bên tai cô. "Trận chiến này cô đã thắng rồi. Đừng để mình trở thành giống như bọn chúng."
Nghiêm Khuê tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của anh, hít hà mùi gỗ đàn hương mạnh mẽ giúp cô trấn tĩnh lại tinh thần. Những chiêu thức võ thuật tương lai vừa rồi đã tiêu tốn quá nhiều sức lực của thân xác yếu ớt này. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự an toàn duy nhất giữa thành phố S đầy rẫy cạm bẫy.
Phía sau họ, đội đặc nhiệm và pháp y bắt đầu tràn vào nhà kho. Tiếng còi xe cảnh sát vang vọng cả một vùng cảng cũ. Tên sát thủ có học thức cao bị cáng đi trong tình trạng tàn phế, nhưng trong mắt hắn vẫn còn nguyên sự kinh hoàng khi nhìn về phía bóng lưng của Nghiêm Khuê.
"Kẻ đó... kẻ đó là ai?" Hắn thều thào trước khi lịm đi.
Chiêu Minh không trả lời. Anh bế xốc Nghiêm Khuê lên, sải bước ra khỏi nhà kho đổ nát. Ánh trăng mờ nhạt rọi xuống con đường cảng cũ, in dài hai cái bóng hòa quyện vào nhau.
Trận chiến tay đôi này đã kết thúc, nhưng nó đã để lại một vết nứt sâu sắc trong tâm hồn của cả hai. Nghiêm Khuê đã bộc lộ hoàn toàn sức mạnh tàn nhẫn của mình, còn Chiêu Minh đã chính thức chấp nhận rằng người phụ nữ bên cạnh anh mang theo một bí mật có thể thay đổi cả thế giới.
"Ngôi sao Khuê" đã không chỉ phát sáng, mà nó đã thiêu rụi kẻ thù bằng ngọn lửa của tương lai. Và trong bóng tối của thành phố S, ánh sáng của Minh đang thầm thề sẽ bảo vệ ngọn lửa ấy đến hơi thở cuối cùng.
