Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 24
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:01
CHƯƠNG 24: LÔNG VŨ CỦA TỬ THẦN
Bầu không khí trong phòng thẩm vấn số 1 sau lời thú nhận điên rồ của Trần Hữu Nghị bỗng chốc trở nên đông đặc, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy l.ồ.ng n.g.ự.c của những người hiện diện. Tiếng cười biến thái của vị bác sĩ tâm thần vẫn còn âm vang, dội vào những bức tường đá lạnh lẽo, tạo nên một thứ tạp âm rợn người.
Diệp Chiêu Minh đứng bất động, gương mặt anh đanh lại như tạc từ đá hoa cương. Đôi mắt anh rực lên một ngọn lửa giận dữ nhưng cũng đầy sự tỉnh táo của một kẻ đi săn lão luyện. Anh không để tâm đến lời đe dọa về bản danh sách t.ử hình nhắm vào mình, mà ánh mắt anh lại đổ dồn vào bộ vest xám lếch thếch của Trần Hữu Nghị. Có một thứ gì đó vừa lộ ra từ túi n.g.ự.c của gã khi gã điên cuồng vung tay gào thét.
"Im miệng!" Chiêu Minh gằn giọng, thanh âm trầm thấp nhưng mang uy lực khiến tiếng cười của Trần Hữu Nghị nghẹn lại trong cổ họng.
Anh tiến lại gần, đôi găng tay cao su đen siết c.h.ặ.t lấy bả vai gã bác sĩ, ép gã ngồi đóng đinh xuống ghế. Với một động tác dứt khoát và thận trọng, Chiêu Minh dùng kẹp y tế thọc sâu vào túi áo n.g.ự.c của Trần Hữu Nghị.
Tần Nghiêm Khuê cũng nín thở tiến lại gần. Tim cô đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô nhận ra sự căng thẳng tột độ trên gương mặt Chiêu Minh. Khi chiếc kẹp từ từ rút ra, một vật thể nhẹ tênh, mỏng manh nhưng mang theo một sát khí nồng nặc hiện ra dưới ánh đèn huỳnh quang.
Đó là một chiếc lông vũ màu đen.
Nó không phải là lông vũ thông thường của loài chim quạ ngoài tự nhiên. Chiếc lông này dài khoảng 10cm, đen tuyền một cách tuyệt đối, đen đến mức dường như nó đang hút hết ánh sáng xung quanh vào tâm tủy. Bề mặt các sợi lông bóng mượt như được phủ một lớp kim loại lỏng, và kỳ lạ thay, nó tỏa ra một mùi hương nồng đậm của hoa loa kèn trộn lẫn với mùi nhang trầm của những đám tang.
"Cái này..." An Mộc đứng phía sau khẽ thốt lên, đôi môi cô run rẩy. "Đây là cái gì?"
Nghiêm Khuê cảm thấy toàn thân mình cứng đờ. Đôi đồng t.ử của cô co rụt lại, ký ức kinh hoàng từ năm 2045 tràn về như thác lũ. Ở thời đại đó, mỗi khi một chiếc lông vũ đen như thế này xuất hiện trên t.h.i t.h.ể nạn nhân, nó đồng nghĩa với việc tổ chức đã thực hiện một cuộc thanh trừng không để lại dấu vết.
Đây chính là Hắc Nha (The Black Crow). Biểu tượng của quyền lực tối thượng và cái c.h.ế.t không thể tránh khỏi.
"Đây là 'lễ vật' của Ngài." Trần Hữu Nghị nhìn chiếc lông vũ với ánh mắt sùng bái đến mức cuồng dại. Gã l.i.ế.m đôi môi khô khốc, giọng thều thào: "Khi lông vũ xuất hiện, bóng tối sẽ che phủ. Diệp Chiêu Minh, anh đã chạm vào vật dẫn của Chúa. Anh không còn đường lui nữa rồi."
Chiêu Minh không trả lời gã. Anh đưa chiếc lông vũ lên ngang tầm mắt, quan sát kỹ phần cuống lông. Ở đó, có một ký hiệu cực nhỏ được khắc bằng laser, một hình tròn đồng tâm với một dấu thập ở giữa – biểu tượng của sự phán xét hoàn mỹ.
"Nghiêm Khuê, cô biết thứ này đúng không?" Chiêu Minh quay sang nhìn cô, giọng anh khàn đặc. Anh thấy rõ sự tái nhợt trên gương mặt cô, sự sợ hãi mà ngay cả một thiên tài như cô cũng không thể che giấu.
Nghiêm Khuê hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại nhịp tim. Cô đưa tay định chạm vào chiếc lông nhưng rồi lại rụt lại như chạm phải lửa.
"Đừng chạm vào nó bằng tay trần, Chiêu Minh." Cô thầm thì, giọng nói run rẩy nhẹ. "Ở cuống lông có tẩm một loại độc tố thần kinh liều cực thấp, đủ để khiến nạn nhân bị ảo giác và suy giảm ý chí điều tra. Đây là biểu tượng của Hắc Nha. Ở thế giới ngầm, nó được gọi là 'Lệnh bài t.ử thần'. Một khi nó xuất hiện trong túi áo của một kẻ truyền tin như Trần Hữu Nghị, nghĩa là tổ chức đã chính thức công khai sự tồn tại của mình với chúng ta."
Cô tiến lại sát Chiêu Minh, đôi mắt rực sáng một sự thù hận sâu sắc: "Bọn chúng không còn lén lút nữa. Chiếc lông vũ này là một lời tuyên chiến trực diện nhắm vào anh, và nhắm vào cả sở cảnh sát này. Trần Hữu Nghị chỉ là kẻ mang theo biểu tượng này để thử thách chúng ta."
Chiêu Minh siết c.h.ặ.t chiếc kẹp, chiếc lông vũ đen rung nhẹ trong không trung như một sinh vật sống đang khát m.á.u. Anh quay lại nhìn Trần Hữu Nghị, sát khí bùng nổ: "Ai đã đưa cái này cho ông? Kẻ nào là người tiếp xúc cuối cùng với ông trước khi bị bắt?"
Trần Hữu Nghị cười khẩy, gã nhắm mắt lại như đang chìm đắm vào một trạng thái thôi miên: "Bóng tối không có hình hài, Đội trưởng Diệp. Ngài ấy ở khắp mọi nơi. Trong hơi thở của gió, trong bóng đổ của những tòa nhà... và có lẽ, ngay cả trong tâm trí anh."
"Rầm!"
Chiêu Minh đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn inox, tiếng động vang dội như sấm nổ. "Nói! Tên 'Kiến trúc sư' đó đang ở đâu?"
"Ngài ấy đang vẽ nét cuối cùng cho mộ huyệt của anh." Trần Hữu Nghị mở mắt ra, đôi mắt gã giờ đây chỉ còn là hai hố đen sâu thẳm. "Chiếc lông vũ đó... nó sẽ dẫn anh đến bến cảng X. Đó là nơi mọi thứ bắt đầu, và cũng là nơi mọi thứ sẽ kết thúc."
Nghiêm Khuê nhanh ch.óng lấy chiếc túi nilon bằng chứng, cẩn thận bỏ chiếc lông vũ vào bên trong. Cô nhìn vào cấu trúc của nó, nhận ra một điểm kỳ lạ: các thớ lông dường như được dệt từ một loại sợi tổng hợp siêu bền, không phải lông tự nhiên.
"Đây là sản phẩm của công nghệ sinh học cao cấp." Nghiêm Khuê lẩm bẩm, cô nhìn sang Chiêu Minh. "Dự án gen mà Vương Kiến Quốc đã cảnh báo trong hồ sơ... nó liên quan trực tiếp đến thứ này. Hắc Nha đang dùng bến cảng X để vận chuyển những nguyên liệu này vào thành phố S."
Chiêu Minh gật đầu, anh cảm nhận được một cuộc chiến quy mô lớn đang dần hiện rõ. Chiếc lông vũ đen không chỉ là một biểu tượng, nó là một mảnh ghép của một âm mưu kinh thiên động địa vượt xa tầm kiểm soát của luật pháp hiện tại.
"An Mộc!" Chiêu Minh quay sang nữ cảnh sát trẻ đang đứng run rẩy. "Đưa mẫu vật này đến phòng thí nghiệm đặc biệt ngay lập tức. Yêu cầu họ phân tích thành phần hóa học của lớp phủ trên lông vũ. Tôi muốn biết nguồn gốc của loại sợi này."
"Rõ... rõ thưa sếp!" An Mộc vội vàng cầm lấy túi bằng chứng rồi chạy biến ra ngoài hành lang.
Lúc này, trong phòng thẩm vấn chỉ còn lại Chiêu Minh, Nghiêm Khuê và tên bác sĩ điên dại. Chiêu Minh tiến lại sát Trần Hữu Nghị, anh cúi xuống, giọng nói lạnh lùng hệt như vị thần c.h.ế.t đang phán xét:
"Ông nói tôi là mục tiêu tiếp theo? Tốt lắm. Hãy nhắn lại với kẻ đứng sau ông rằng: Diệp Chiêu Minh tôi không sợ bóng tối. Nếu hắn muốn dùng chiếc lông vũ này để che mắt tôi, tôi sẽ dùng chính nó để đ.â.m xuyên qua trái tim của Hắc Nha."
Trần Hữu Nghị khẽ rùng mình trước khí thế của Chiêu Minh, nhưng gã vẫn giữ nụ cười vặn vẹo trên môi. Gã biết, chiếc lông vũ đó đã bắt đầu gieo rắc mầm mống của sự hỗn loạn.
Nghiêm Khuê đứng cạnh Chiêu Minh, cô đặt bàn tay còn quấn băng của mình lên cánh tay anh. Cô cảm nhận được sự căng cứng của các khối cơ, sự phẫn nộ đang sục sôi trong huyết quản của người đàn ông này.
"Chúng ta sẽ đi cảng X đêm nay chứ?" Cô hỏi, giọng điệu kiên định.
Chiêu Minh quay sang nhìn cô, ánh sáng từ đèn huỳnh quang phản chiếu trong đôi mắt anh một sự quyết tâm không thể lay chuyển. "Không chỉ đêm nay. Chúng ta sẽ lật tung cái bến cảng đó lên. Nếu Hắc Nha muốn lộ diện, tôi sẽ cho chúng thấy thế nào là sự phẫn nộ của ánh sáng."
Chiếc lông vũ đen nằm cô độc trong túi bằng chứng, tỏa ra một thứ hào quang hắc ám bao phủ lấy căn phòng thẩm vấn. Biểu tượng đầu tiên của Hắc Nha đã xuất hiện, đ.á.n.h dấu sự kết thúc của những vụ án đơn lẻ và mở màn cho một cuộc chiến tranh tổng lực giữa những kẻ thực thi công lý và tổ chức tội phạm tàn bạo nhất lịch sử thành phố S.
Ngôi sao Khuê và Ánh sáng của Minh đã chính thức bước vào tầm ngắm của con Quạ đen tối thượng. Đêm thành phố S vẫn chưa bình yên, và những bí mật ngầm dưới bến cảng X đang chờ đợi được khai quật bởi những kẻ dám thách thức lại di nguyện của quỷ.
