Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 29
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:02
CHƯƠNG 29: LỜI THÚ NHẬN CỦA CHIÊU MINH
Ánh bình minh của ngày mùng 7 tháng 4 năm 2026 không mang lại sự ấm áp thường lệ. Nó xuyên qua lớp sương mù dày đặc của khu vực bến cảng, hắt lên mặt kính chiếc xe Jeep những tia sáng xám xịt và lạnh lẽo. Sau bữa ăn đêm vội vã cùng An Mộc và Trình Dã, bầu không khí giữa Diệp Chiêu Minh và Tần Nghiêm Khuê bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ khi hai người cộng sự còn lại đã tách đội để đi kiểm tra trạm phát sóng phía Đông.
Chiếc xe Jeep đỗ lặng lẽ bên rìa một vách đá nhìn xuống mặt biển đen ngòm, nơi những con sóng bạc đầu đang điên cuồng vỗ vào chân cầu cảng cũ. Gió biển rít qua khe cửa kính, mang theo vị mặn chát và mùi rỉ sét nồng nặc. Trong không gian chật hẹp của khoang lái, tiếng kim đồng hồ trên bảng taplo kêu tích tắc nghe rõ mồn một, hệt như nhịp tim của hai con người đang mang gánh nặng của cả một thời đại.
Diệp Chiêu Minh ngồi bất động ở ghế lái, đôi bàn tay to lớn siết c.h.ặ.t vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch. Anh không nhìn con đường phía trước, mà ánh mắt thâm trầm hệt như mặt biển ngoài kia đang khóa c.h.ặ.t lấy hình bóng phản chiếu của Nghiêm Khuê qua lớp kính chắn gió.
Nghiêm Khuê ngồi bên cạnh, mái tóc đen hơi rối bồng bềnh trong gió lùa. Đôi bàn tay quấn băng gạc của cô đặt nhẹ trên đầu gối, ánh mắt cô sâu thẳm, nhìn đăm đăm vào những dải sương mù đang cuộn xoáy trên mặt biển. Cô biết, khoảnh khắc này sớm muộn gì cũng phải đến. Sự thông minh tột đỉnh của Chiêu Minh không cho phép cô giấu diếm mãi một sự thật phi lý đến nhường này.
"Nghiêm Khuê." Chiêu Minh cất lời, giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự đấu tranh dữ dội giữa lý trí sắt đá và trực giác nhạy bén.
Nghiêm Khuê không quay đầu lại, cô khẽ nhấp môi, một nụ cười nhợt nhạt hiện lên: "Đội trưởng Diệp, anh muốn hỏi về bức thư nặc danh, hay muốn hỏi về cách tôi dùng võ thuật tương lai để bẻ khớp tay?"
Chiêu Minh buông vô lăng ra, anh xoay người hẳn về phía cô. Ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm rọi vào một nửa gương mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đôi lông mày kiếm đang nhíu c.h.ặ.t.
"Tôi không muốn hỏi về võ thuật, cũng chẳng muốn hỏi về mật mã." Chiêu Minh gằn giọng, bàn tay anh đột ngột vươn tới, nắm lấy cổ tay quấn băng của cô, kéo nhẹ về phía mình. "Tôi đã quan sát cô suốt 24 giờ qua. Cách cô nhìn thế giới này, cách cô dự đoán hành động của Hắc Nha... nó không phải là sự thông minh của một thiên tài. Nó là ký ức của một người đã từng sống qua nó."
Anh dừng lại, hơi thở nóng rực phả vào không gian lạnh lẽo. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi đồng t.ử của cô, tìm kiếm một lời giải đáp cho sự vô lý đang hiện hữu.
"Tần Nghiêm Khuê mà tôi biết... cô ấy yếu đuối, cô ấy lụy tình đến mức tự sát. Nhưng cô... cô mạnh mẽ, tàn nhẫn và cô độc một cách đáng sợ." Chiêu Minh hạ thấp giọng, thanh âm trở nên khàn đục như tiếng sỏi đá va vào nhau. "Em rốt cuộc là ai?"
Câu hỏi rơi vào không trung, nặng nề như một khối chì. Nghiêm Khuê cảm nhận được nhịp tim mình hẫng đi một nhịp. Cô từ từ quay đầu lại, đối diện trực tiếp với ánh mắt rực cháy của Chiêu Minh. Trong giây phút đó, lớp mặt nạ của một cảnh sát thực tập hoàn toàn rơi xuống, để lộ ra linh hồn của một vị chỉ huy đặc nhiệm đến từ năm 2045 – một linh hồn mang theo tro tàn của sự sụp đổ và nỗi hận thù ngàn năm.
"Nếu tôi nói tôi là một bóng ma trở về từ tương lai để ngăn cản sự diệt vong của thành phố này... anh có tin không?" Nghiêm Khuê thầm thì, giọng nói cô bình thản đến mức khiến người ta phải rùng mình.
Chiêu Minh không buông tay cô ra, trái lại, anh càng siết c.h.ặ.t hơn. "Tin hay không không quan trọng. Quan trọng là cô đang ở đây, ngay trước mặt tôi."
Nghiêm Khuê khẽ nhếch môi, nụ cười của cô rạng rỡ và đắng chát dưới ánh bình minh. "Tôi là người đã nhìn thấy Chiêu Minh của năm 2045 gục xuống trong vũng m.á.u khi cố gắng bảo vệ trạm phát sóng cuối cùng. Tôi là người đã thấy Hắc Nha thâu tóm toàn bộ thế giới này bằng thứ công nghệ gen mà các người đang coi là đột phá ở bến cảng X. Tôi là một sai số của thời gian, Chiêu Minh ạ."
Cô rút bàn tay mình ra khỏi tay anh, khẽ chạm vào vết hằn trên cổ – nơi kết nối giữa cái c.h.ế.t cũ và sự sống mới.
"Tên tôi là gì, thân phận tôi thế nào, điều đó thực sự quan trọng sao? Ở thời đại của tôi, tên tuổi chỉ là những con số trên bia mộ. Điều duy nhất có ý nghĩa lúc này là tôi biết 'Kiến trúc sư' là ai, tôi biết Cục trưởng Hàn sẽ phản bội anh như thế nào, và tôi biết làm thế nào để dập tắt chiếc lông vũ đen kia vĩnh viễn."
Chiêu Minh sững sờ. Lời thú nhận của cô quá mức điên rồ, nhưng nó lại là mảnh ghép duy nhất hoàn hảo để giải thích cho mọi sự bất thường. Anh nhìn vào đôi mắt cô – nơi chứa đựng một sự già dặn và đau thương mà một cô gái 22 tuổi không bao giờ có được. Anh thấy hình bóng mình trong đó, không phải là một đội trưởng kiêu ngạo, mà là một người đàn ông đang đứng trước vực thẳm của định mệnh.
"Nghiêm Khuê..." Chiêu Minh cất tiếng, giọng anh không còn sự gay gắt, mà thay vào đó là một sự xót xa vô hạn. Anh vươn tay lên, dùng mu bàn tay khẽ gạt lọn tóc xõa trên trán cô, hành động dịu dàng một cách lạ lùng giữa không gian sặc sụa mùi rỉ sét. "Cô đã phải chịu đựng một mình bao lâu rồi?"
Nghiêm Khuê khựng lại. Câu hỏi đơn giản ấy của anh bỗng chốc phá vỡ lớp phòng thủ cuối cùng trong linh hồn cô. Những năm tháng chiến đấu cô độc ở tương lai, những đêm trắng bị ám ảnh bởi tiếng quạ kêu và cái c.h.ế.t của đồng đội... tất cả ùa về, khiến đôi mắt cô lần đầu tiên nhòa lệ.
"Rất lâu rồi..." Cô thì thầm, giọng nói run rẩy. "Nhưng ở kiếp này, tôi không muốn cô đơn nữa."
Chiêu Minh tiến lại sát hơn, áp lực từ cơ thể cao lớn của anh bao phủ lấy cô, nhưng lần này nó không mang lại sự đe dọa, mà là một sự che chở tuyệt đối. Anh nắm lấy đôi bàn tay quấn băng của cô, đưa lên môi hôn nhẹ lên những vết thương bầm tím – một hành động thành kính như đang xoa dịu một linh hồn đã vụn vỡ.
"Tôi không quan tâm cô đến từ đâu, Nghiêm Khuê." Chiêu Minh thầm thì bên tai cô, giọng anh kiên định như một lời thề trước Chúa. "Dù cô là thiên tài hay là bóng ma, dù tương lai có tàn khốc đến mức nào, tôi cũng sẽ không để cô phải đối mặt với nó một mình. Anh hỏi em là ai, không phải để thẩm vấn, mà để biết trái tim tôi đang thuộc về ai."
Nghiêm Khuê ngước nhìn anh qua làn nước mắt. Dưới ánh bình minh đang dần rực sáng, gương mặt của Chiêu Minh hiện lên mạnh mẽ và vững chãi như một ngọn hải đăng giữa biển khơi mù mịt. Lần đầu tiên, cô thấy "Ánh sáng của Minh" không chỉ là một cái tên, mà là một định mệnh thực sự.
"Vậy tôi sẽ trả lời anh." Nghiêm Khuê hít một hơi thật sâu, đôi mắt rực sáng một sự kiên định chưa từng có. "Tôi là người sẽ cùng anh đi đến cuối bóng tối. Dù cái kết của vòng lặp này là sự hủy diệt, tôi cũng sẽ đứng cạnh anh, cho đến khi hơi thở cuối cùng bị tước đoạt."
Chiêu Minh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ xua tan mọi mệt mỏi và hoài nghi. Anh siết c.h.ặ.t cô vào lòng, mặc kệ những sợi dây an toàn, mặc kệ thực tại tàn khốc của Hắc Nha. Trong khoảnh khắc đó, tại bến cảng cũ của thành phố S, hai linh hồn đến từ hai thời đại khác nhau đã thực sự hòa quyện làm một.
"Được. Chúng ta sẽ đi đến cuối bóng tối." Chiêu Minh thầm thì vào tóc cô. "Và chúng ta sẽ cùng nhau thắp sáng bình minh cho thành phố này."
Sương mù ngoài biển bắt đầu tan dần, để lộ ra những cần cẩu khổng lồ của cảng X đang vươn cao như những cánh tay quái vật. Trò chơi của "Kiến trúc sư" đã chính thức bắt đầu bước vào giai đoạn t.h.ả.m khốc nhất, nhưng giờ đây, Ngôi sao Khuê đã không còn cô đơn.
Sự thừa nhận của Chiêu Minh không chỉ là thu hồi một quyết định sa thải, mà là sự chấp nhận một linh hồn ngoại lai, một định mệnh đầy m.á.u và nước mắt. Họ buông nhau ra, ánh mắt nhìn về phía bến cảng cũ đầy sát khí.
"Lên đường thôi." Nghiêm Khuê lau nước mắt, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng sắc sảo của vị chỉ huy đặc nhiệm. "Chúng ta có một cuộc hẹn với 'người quen cũ' tại tháp canh khu B."
Chiêu Minh dậm lút ga, chiếc xe Jeep gầm rú lao đi trên con đường đá cuội, hướng thẳng về phía trung tâm của cơn bão. Lời thú nhận trong đêm trắng đã trở thành sức mạnh vô hình, gắn kết hai con người mạnh mẽ nhất của thành phố S lại với nhau. Bóng tối có thể vĩnh hằng, nhưng khi Ngôi sao Khuê và Ánh sáng của Minh song hành, địa ngục cũng phải run sợ.
Hình ảnh chiếc xe Jeep lao khuất vào màn sương, mang theo lời thề sinh t.ử của một cặp đôi định mệnh. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chính thức khai màn trong ánh sáng rực rỡ và tàn nhẫn của buổi bình minh.
