Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 4

Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:56

CHƯƠNG 4.

Không gian đại sảnh của biệt thự họ Vương vốn đã rộng lớn, nay lại càng trở nên mênh m.ô.n.g và rợn người dưới ánh đèn pha lê lờ mờ. Những bức chân dung của tổ tiên dòng họ Vương treo dọc hành lang dường như cũng đang trố mắt nhìn xuống t.h.i t.h.ể của vị kiến trúc sư trưởng đang đung đưa trên xà nhà. Mùi t.ử khí quyện lẫn với mùi gỗ sồi ẩm mục tạo nên một thứ hỗn hợp không khí đặc quánh, khiến bất kỳ ai bước vào cũng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bị bóp nghẹt.

Từ phía cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai, tiếng bước chân nện xuống sàn phát ra những âm thanh khô khốc, nhịp nhàng nhưng mang theo áp lực ngàn cân. Diệp Chiêu Minh xuất hiện. Anh không mặc cảnh phục chỉnh tề như những người khác, chỉ đơn giản là một chiếc sơ mi đen xắn cao quá khuỷu tay, để lộ những thớ cơ săn chắc và những vết sẹo mờ nhạt dấu vết của những lần sinh t.ử. Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm như đầm nước đóng băng giữa mùa đông, lạnh lẽo quét qua hiện trường một lượt trước khi dừng lại ở bóng hình mảnh khảnh của Tần Nghiêm Khuê.

Sự xuất hiện của Chiêu Minh giống như một vị thần phán xét vừa bước ra từ bóng tối. Đám cảnh sát đang xì xào ban nãy lập tức đứng thẳng người, bầu không khí cợt nhả biến mất không dấu vết. Lý Mạnh, kẻ vừa bị Nghiêm Khuê làm cho bẽ mặt, lập tức chộp lấy cơ hội như một con ch.ó săn tìm thấy chủ.

"Báo cáo Đội trưởng Diệp!" Lý Mạnh tiến lên, giọng nói đầy vẻ nịnh bợ xen lẫn hậm hực. "Cô Tần này tự ý xông vào hiện trường, không những không chấp hành lệnh phong tỏa mà còn đưa ra những suy luận quái đản, làm nhiễu loạn công tác giám định sơ bộ của anh em. Tôi đã yêu cầu cô ấy rời đi nhưng cô ấy cậy mình là người của sở..."

Diệp Chiêu Minh không nhìn Lý Mạnh, thậm chí còn chẳng thèm bố thí cho gã lấy một cái gật đầu. Ánh mắt anh khóa c.h.ặ.t lấy Nghiêm Khuê. Trong đôi đồng t.ử đen sẫm của anh, sự chán ghét hiện lên rõ rệt. Đối với anh, một cảnh sát từng tìm đến cái c.h.ế.t vì một gã đàn ông phản bội là kẻ không có tư cách đứng ở đây.

Anh dừng lại cách Nghiêm Khuê chưa đầy một mét. Khoảng cách gần đến mức Nghiêm Khuê có thể nhìn thấy những tia m.á.u li ti trong mắt anh vì thức đêm, và anh cũng nhìn thấy rõ vết hằn tím ngắt, sưng tấy trên cổ cô – minh chứng cho sự yếu đuối mà anh khinh miệt nhất.

"Cô Tần." Giọng nói của Chiêu Minh trầm thấp, vang vọng trong sảnh vắng như tiếng chuông rền. "Tôi nhớ mình đã nói rất rõ ở bệnh viện. Đội trọng án không phải là nơi để cô diễn trò giải khuây sau khi tự sát hụt. Càng không phải nơi để một thực tập sinh chưa hết thời gian điều trị tâm lý đến đây dạy đời đồng nghiệp."

Nghiêm Khuê đứng yên tại chỗ, lưng thẳng tắp như một thanh gươm vừa tuốt khỏi vỏ. Cô không hề có ý định lùi lại, cũng chẳng có vẻ e thẹn của chủ nhân cũ thân xác này. Ánh mắt cô tĩnh lặng đến đáng sợ, như một mặt hồ không đáy chứa đựng trí tuệ của hai mươi năm sau.

"Tôi đến đây để làm việc, Đội trưởng Diệp." Cô bình thản đáp, giọng nói không hề có chút gợn sóng.

Chiêu Minh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực: "Làm việc? Với cái đầu óc còn vương mùi dây thừng đó sao? Hiện trường này không cần những kẻ mộng du. Lý Mạnh, đưa cô ta ra ngoài. Nếu cô ta còn dám bước qua dải băng vàng một lần nữa, hãy tống cô ta vào phòng giam giữ hành chính 24 giờ vì tội cản trở công vụ."

Nghiêm Khuê không hề sợ hãi, cô cũng không nhìn đám cảnh sát đang chực chờ lao lên bắt giữ mình. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt của "tử thần" thành phố S, cất giọng nhẹ tênh nhưng khiến Chiêu Minh khựng lại ngay khi định xoay người bước đi:

"Anh muốn đuổi tôi cũng được, Đội trưởng Diệp. Nhưng trước khi đi, tôi khuyên anh nên bảo nhân viên pháp y kiểm tra lại tư thế hạ bộ của nạn nhân."

Cụm từ "tư thế hạ bộ" thốt ra từ miệng một cô gái trẻ vốn được mệnh danh là "bình hoa lụy tình" khiến cả đại sảnh bỗng chốc rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Lý Mạnh đứng đờ đẫn, Tiểu Vương thì há hốc mồm kinh ngạc. Trong xã hội còn mang nặng định kiến này, việc một cô gái thảo luận về vấn đề nhạy cảm của nam giới ngay tại hiện trường là một sự chấn động không hề nhỏ.

Diệp Chiêu Minh từ từ xoay người lại. Đôi lông mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, sát khí tỏa ra từ người anh dường như muốn đóng băng cả không gian. Anh tiến lại gần cô thêm nửa bước, áp lực đè nặng lên vai Nghiêm Khuê: "Cô vừa nói cái gì?"

Nghiêm Khuê không hề nao núng, cô chỉ tay về phía đôi chân của nạn nhân Vương Kiến Quốc đang lơ lửng trên cao, nơi vạt áo sơ mi và quần tây đắt tiền vẫn còn nguyên nếp phẳng phiu.

"Theo lý thuyết pháp y và sinh lý học tội phạm, khi một người đàn ông treo cổ tự t.ử trong trạng thái còn tỉnh táo, sự kích thích cực độ của hệ thần kinh thực vật khi bị ngạt thở sẽ dẫn đến hiện tượng cương cứng hoặc xuất tinh tự phát ngay sau cái c.h.ế.t. Đó là một phản ứng sinh học không thể điều khiển."

Cô ngước lên, đôi mắt thấu thị nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của Chiêu Minh:

"Nhưng nhìn nạn nhân Vương Kiến Quốc đi. Quần của ông ta hoàn toàn khô ráo, không có bất kỳ dấu vết của phản ứng sinh lý đặc trưng này. Điều đó chỉ chứng minh một sự thật duy nhất mà các anh đã bỏ qua: Khi bị treo lên sợi dây đó, hệ thần kinh của ông ta đã bị tê liệt hoàn toàn. Ông ta không hề trải qua quá trình ngạt thở khi còn sống. Nói cách khác, ông ta đã c.h.ế.t trước khi sợi dây thừng chạm vào cổ."

Chiêu Minh im lặng. Anh im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ phía sau. Trong đầu vị đội trưởng tài ba này đang lật lại hàng trăm hồ sơ vụ án treo cổ mà anh từng xử lý. Đúng vậy, chi tiết này thường bị các cảnh sát nam bỏ qua vì ngại ngùng hoặc cho là điều hiển nhiên không đáng nhắc tới, nhưng nó lại là bằng chứng sắt đá để phân biệt giữa "treo cổ tự sát" và "treo xác dàn dựng".

Ánh mắt Chiêu Minh thay đổi. Sự chán ghét ban đầu dần được thay thế bằng một sự tò mò và cảnh giác cực độ. Anh nhìn cô gái trước mặt, cố gắng tìm kiếm hình ảnh của một Tần Nghiêm Khuê yếu đuối, chỉ biết khóc lóc vì bị người yêu đá trong ký ức của mình, nhưng tuyệt nhiên không thấy gì cả. Đứng trước mặt anh lúc này là một người hoàn toàn xa lạ, một linh hồn già dặn và sắc sảo nấp sau lớp vỏ bọc của một cô gái trẻ.

"Lý Mạnh, lấy mẫu dịch tiết và kiểm tra vùng hạ bộ t.h.i t.h.ể ngay lập tức. Làm thật kỹ, tôi cần kết quả xét nghiệm sinh hóa trong vòng 2 giờ tới." Chiêu Minh ra lệnh, giọng nói đã mất đi vẻ gắt gỏng, thay vào đó là một sự trầm mặc đáng sợ.

Anh tiến lại gần Nghiêm Khuê hơn nữa, cúi thấp đầu xuống để tầm mắt ngang bằng với cô. Khoảng cách gần đến mức Nghiêm Khuê có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi khói t.h.u.ố.c nhạt nhòa trên người anh – một mùi hương mang theo vị của quyền lực và sự cô độc.

"Tần Nghiêm Khuê." Anh gọi tên cô, từng chữ đều như nghiền nát giữa kẽ răng. "Cô lấy những kiến thức này ở đâu? Một thực tập sinh nhút nhát đến mức thấy m.á.u là ngất xỉu như cô, từ bao giờ lại am hiểu về phản ứng sinh lý của t.ử thi như vậy?"

Nghiêm Khuê khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của một thiên tài đến từ tương lai. Cô không sợ anh, cũng chẳng cần anh tin tưởng. Cô chỉ cần anh phục tùng vào sự thật mà cô đưa ra.

"Cõi c.h.ế.t là một người thầy tốt, Đội trưởng Diệp. Khi anh đã từng treo cổ một lần, anh sẽ hiểu rất rõ sợi dây thừng đó hoạt động như thế nào." Cô thản nhiên đưa tay chạm vào vết hằn trên cổ mình, ánh mắt xoáy sâu vào tâm can anh. "Nếu anh vẫn muốn đuổi tôi về để bảo vệ cái danh dự 'Đội trọng án không nuôi phế vật' của mình, tôi không phiền. Nhưng khi tên hung thủ kịp tẩu tán 2 tỷ tiền mặt và tài liệu mật của dự án cảng X, lúc đó đừng trách tôi không cảnh báo trước."

Đồng t.ử của Chiêu Minh co rụt lại. Anh chưa hề công bố thông tin về số tiền mất tích hay tài liệu dự án cảng X cho bất kỳ ai ngoài những người thân cận nhất đang ở trên lầu. Tại sao cô lại biết?

"Cô đang giám sát tôi sao?" Chiêu Minh gằn giọng, bàn tay anh vô thức siết lấy bả vai mảnh khảnh của Nghiêm Khuê. Lực tay của anh rất mạnh, như một lời cảnh cáo, cũng như một sự giam giữ không chính thức.

Nghiêm Khuê bình thản nhìn xuống bàn tay anh, rồi ngước lên mỉm cười: "Tôi không giám sát anh, tôi giám sát chân lý. Anh nên lo cho cái ghế của mình ở sở cảnh sát hơn là lo cho sự xuất hiện của tôi. Kẻ g.i.ế.c người... có lẽ đang đứng ở đâu đó ngoài kia, cười nhạo sự chậm trễ của các anh đấy."

Chiêu Minh im lặng hồi lâu. Anh nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lẽo của cô, tìm kiếm một tia d.a.o động, một sự dối trá, nhưng tuyệt nhiên không thấy gì. Chỉ có một sự thấu thị đến gai người.

Anh buông tay khỏi vai cô, lùi lại một bước, nhưng luồng áp lực vẫn không hề giảm bớt: "Tạm thời cô được phép ở lại. Nhưng nghe cho kỹ, Tần Nghiêm Khuê, mỗi bước đi, mỗi lời nói của cô đều nằm dưới sự giám sát của tôi. Nếu tôi phát hiện cô có bất kỳ liên quan nào đến kẻ g.i.ế.c người, hoặc nếu tất cả những gì cô nói chỉ là màn kịch để gây chú ý... tôi sẽ là người đầu tiên bẻ gãy cổ cô thay cho sợi dây thừng đó."

Nghiêm Khuê chỉnh lại cổ áo cảnh sát thực tập bị nhăn nhúm, gương mặt không chút sợ hãi: "Rất sẵn lòng, Đội trưởng Diệp. Bây giờ, anh có muốn cùng tôi lên lầu để xem bức thư tuyệt mệnh 'hoàn hảo' kia không? Tôi tin chắc rằng anh cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn với nét b.út của nạn nhân."

Diệp Chiêu Minh khựng lại. Đúng vậy, anh đã đứng ở trên lầu mười phút chỉ để nhìn vào bức thư đó với một cảm giác bất an kỳ lạ mà không giải thích được. Cô gái này... thực sự đã đọc được suy nghĩ của anh?

Anh xoay người, bước về phía cầu thang gỗ, không quên để lại một câu nói lạnh lùng: "Đi theo tôi. Và giữ cái miệng của cô lại nếu không muốn bị tống ra ngoài ngay lập tức."

Nghiêm Khuê nhếch môi, nụ cười của sự tái sinh rực sáng trong bóng tối của biệt thự cổ. Trận chiến giữa "Ánh sáng của Minh" và "Ngôi sao của Khuê" đã chính thức bắt đầu. Cô bước đi theo sau anh, bóng lưng mảnh khảnh nhưng cứng cỏi như một thanh bảo kiếm vừa mới được tôi luyện qua lửa đỏ.

Dưới sảnh, Lý Mạnh và đám cảnh sát chỉ biết đứng nhìn theo bóng dáng hai người khuất dần trên cầu thang. Họ biết, kể từ ngày hôm nay, trật tự của Đội trọng án thành phố S sẽ hoàn toàn bị đảo lộn bởi sự xuất hiện của "con quái vật" mang tên Tần Nghiêm Khuê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.