Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 53
Cập nhật lúc: 11/04/2026 20:12
CHƯƠNG 53: TRIỂN LÃM THỊT NGƯỜI
Sau khi khống chế được Trần Hữu Đạo giữa làn khói độc vàng vọt của xưởng thuộc da, Diệp Chiêu Minh và Tần Nghiêm Khuê không dừng lại. Theo chỉ dẫn từ những bản sơ đồ loang lổ vết m.á.u thu giữ được trên bàn mổ, họ tiến sâu hơn vào khu vực phía sau dãy tủ đông công nghiệp. Một cánh cửa thép dày, được ngụy trang khéo léo sau những tấm da bò khô héo, hiện ra trước mắt.
Mùi hóa chất lúc này đã thay đổi. Nó không còn là mùi hăng nồng của tannin hay amoniac nữa, mà chuyển sang một thứ mùi ngọt lịm đến gai người, cay nồng và khô khốc – mùi của formaldehyde nồng độ cao.
Chiêu Minh dùng báng s.ú.n.g đập vỡ hệ thống khóa điện t.ử. Cánh cửa rên rỉ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, cao v.út, hoàn toàn tách biệt với sự xô bồ, bẩn thỉu của xưởng thuộc da bên trên.
"Trời đất ơi..." An Mộc thốt lên qua bộ đàm, giọng cô nghẹn lại rồi vang lên tiếng nôn khan rõ mồn một. Cô đang quan sát qua camera gắn trên vai Chiêu Minh, và những gì hiện ra trên màn hình là một cơn ác mộng được hiện thực hóa.
Trước mặt họ là một "triển lãm" kinh hoàng.
Căn phòng được thiết kế hệt như một bảo tàng nghệ thuật đương đại với hệ thống đèn spotlight rọi thẳng xuống những cột kính hình trụ cao quá đầu người. Bên trong mỗi cột kính là dung dịch formaldehyde trong suốt, bảo quản những bộ phận cơ thể người một cách tỉ mỉ đến điên rồ.
Nghiêm Khuê bước đi chầm chậm giữa những hàng cột kính, đôi chân cô run rẩy như muốn khuỵu xuống. Dưới ánh đèn rực rỡ, những thớ cơ, những mạch m.á.u và lớp da người hiện lên với độ sắc nét đến từng milimet.
"Hắn không chỉ dọn xác..." Nghiêm Khuê thầm thì, giọng cô lạc đi giữa không gian tĩnh mịch. "Hắn đang lưu trữ lịch sử của những tội ác mà Hắc Nha đã thực hiện suốt ba mươi năm qua. Đây là thư viện của quỷ."
Chiêu Minh dừng lại trước một cột kính lớn ở trung tâm. Bên trong là một cánh tay trái của nam giới, bắp tay cuồn cuộn nhưng các ngón tay lại dài và thanh mảnh. Phía dưới chân cột có một tấm thẻ mạ đồng nhỏ xíu, khắc dòng chữ: "Mẫu vật 012 - Sự chính xác của tay s.ú.n.g. Thu hoạch: 1998".
"Mười chín chín tám..." Chiêu Minh nghiến răng, sát khí bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Lúc đó tôi còn chưa vào ngành, hắn đã bắt đầu sưu tập con người như sưu tập tem."
Họ tiếp tục đi sâu vào trong, nơi những mẫu vật trở nên quái dị hơn. Có những cột kính chứa đựng cả một hệ thống thần kinh trung ương được bóc tách hoàn hảo, treo lơ lửng như một bộ rễ cây cô độc. Có những khay kính trưng bày những đôi mắt với các sắc độ khác nhau, tất cả đều mở trừng trừng như đang nhìn vào những kẻ xâm nhập.
"Nhìn kìa, Chiêu Minh." Nghiêm Khuê chỉ vào một dãy bệ đá cẩm thạch trắng.
Trên đó không phải là bình chứa, mà là những tác phẩm điêu khắc bằng thịt người thực thụ. Những mảnh da được khâu nối lại thành hình những đóa hoa, những dải cơ bắp được tết lại thành những sợi dây thừng trang trí. Mỗi tác phẩm đều mang một vẻ đẹp bệnh hoạn, một sự hoàn hảo về mặt kỹ thuật y khoa nhưng lại rỗng tuếch về linh hồn.
"Hắn gọi đây là 'Triển lãm Thăng hoa'." Nghiêm Khuê cúi xuống nhìn một bản thuyết minh viết tay đặt cạnh một mẫu vật là một đôi tai người được xếp thành hình cánh bướm. "Hắn viết: 'Con người chỉ đẹp nhất khi họ ngừng cử động và được gột rửa khỏi những cảm xúc tầm thường'. Trần Hữu Đạo không coi mình là kẻ sát nhân, hắn coi mình là người bảo tồn vẻ đẹp khỏi sự mục nát của thời gian."
"Vẻ đẹp?" Chiêu Minh gầm lên, anh vung tay đ.ấ.m mạnh vào một cột kính trống không gần đó. "Dùng mạng sống của hàng trăm người để lấp đầy cái phòng trưng bày quái t.h.a.i này mà gọi là vẻ đẹp sao?"
Đột nhiên, từ hệ thống loa âm trần, giọng nói của Trần Hữu Đạo lại vang lên, lần này nó không còn điềm tĩnh mà mang theo một sự tự hào cuồng tín:
"Đội trưởng Diệp, cô Nghiêm... các người đang đứng trong thánh đường của sự thật. Những người ở đây, họ không c.h.ế.t. Họ đã được tôi ban cho sự bất t.ử. Những bộ phận kia sẽ không bao giờ nhăn nheo, không bao giờ già cỗi. Các người nên cảm thấy vinh dự khi được tận mắt chứng kiến bộ sưu tập lớn nhất lịch sử nhân loại."
"Câm miệng ngay, đồ khốn!" Chiêu Minh quát lớn, anh lia s.ú.n.g quanh căn phòng, tìm kiếm nguồn phát âm thanh. "Hạ Vy và Thẩm phán Cao ở đâu trong cái bảo tàng điên khùng này?"
"Họ là những tác phẩm tâm đắc nhất của tôi, nên tất nhiên phải ở vị trí trang trọng nhất." Đạo cười khàn đặc. "Nhìn vào căn phòng kính phía sau bức màn nhung đỏ ở cuối sảnh đi. Đó là nơi 'Thiên nga' sẽ thực hiện điệu múa cuối cùng trong dung dịch bảo quản hoàn hảo nhất mà tôi từng điều chế."
Nghiêm Khuê và Chiêu Minh lao về phía cuối sảnh. Sau bức màn nhung là một căn phòng hình tròn, ngập tràn ánh sáng tím nhạt. Ở giữa phòng là hai bể chứa khổng lồ.
Trong bể bên trái, Trần Hạ Vy đang bị treo lơ lửng. Đôi chân tuyệt đẹp của cô đã hoàn toàn biến mất khỏi cơ thể, thay vào đó là những sợi dây cước trong suốt nối liền phần đùi bị cắt ngọt với một hệ thống máy bơm tuần hoàn. Cô vẫn còn thở, những bọt khí nhỏ li ti thoát ra từ ống thở gắn trong miệng, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm trong một giấc ngủ vĩnh hằng.
Trong bể bên phải, Thẩm phán Cao cũng đang ở trạng thái tương tự. Một lưỡi d.a.o laser đang đặt ngay sát vùng cổ của ông, được lập trình để thực hiện nhát cắt cuối cùng ngay khi có tín hiệu kích hoạt.
"Hắn định tháo rời họ ngay trong môi trường formaldehyde..." Nghiêm Khuê kinh hoàng nhận ra. "Hắn muốn bảo quản các mô ngay khoảnh khắc chúng vừa rời khỏi cơ thể để giữ được độ tươi mới tuyệt đối!"
Mùi formaldehyde nồng nặc khiến phổi họ bỏng rát, nhưng sự kinh tởm về mặt tâm lý còn nặng nề hơn gấp bội. Căn phòng triển lãm thịt người này là minh chứng cho một sự điên rồ được nuôi dưỡng qua nhiều thập kỷ, một sự coi thường mạng sống đến mức cực đoan.
"An Mộc! Tìm cách ngắt nguồn điện của lưỡi d.a.o laser đó ngay!" Chiêu Minh hét vào bộ đàm, tay anh run lên khi thấy lưỡi d.a.o bắt đầu chuyển động nhích dần về phía Thẩm phán.
"Em đang cố! Nhưng hệ thống này chạy trên một mạng nội bộ độc lập, em cần chị Khuê kết nối thủ công vào bảng điều khiển ở chân bể chứa!" An Mộc trả lời gấp gáp.
Nghiêm Khuê lập tức lao tới chân bể chứa của Thẩm phán Cao. Cô phải bước qua những khay chứa đựng các bộ phận nhỏ khác – những "nguyên liệu" dự phòng mà Đạo đã chuẩn bị sẵn. Sự va chạm giữa thực tế sinh tồn và khung cảnh triển lãm nghệ thuật quái đản này khiến cô cảm thấy như mình đang nghẹt thở trong chính cái không gian vô trùng này.
"Chiêu Minh, bảo vệ tôi!" Nghiêm Khuê hét lên khi cô bắt đầu cạy nắp bảng điều khiển.
Chiêu Minh đứng tựa lưng vào bể chứa, họng s.ú.n.g hướng về phía cửa vào. Giữa những "tác phẩm" thịt người đang trơ trọi nhìn họ, anh cảm nhận được một gánh nặng nghìn cân. Đây không chỉ là một vụ án, đây là cuộc chiến để đòi lại nhân phẩm cho tất cả những mẫu vật đang bị trưng bày tại đây.
"Đạo! Nếu mày còn nghe thấy, hãy nhớ lấy điều này." Chiêu Minh nói, giọng anh đanh thép vang vọng khắp triển lãm. "Đêm nay, bảo tàng của mày sẽ đóng cửa vĩnh viễn. Và tác phẩm duy nhất còn lại sẽ là cái xác của mày trong bộ đồng phục tù nhân!"
Nghiêm Khuê đang điên cuồng thao tác trên bảng mạch điện t.ử giữa mùi formaldehyde c.h.ế.t ch.óc, trong khi Chiêu Minh đứng vững chãi giữa những cột kính chứa đầy bộ phận cơ thể người. Triển lãm thịt người – thánh đường của quỷ dữ – đang chờ đợi khoảnh khắc sụp đổ hoặc sẽ trở thành mồ chôn cho những người bảo vệ công lý. Cuộc chạy đua với lưỡi d.a.o laser để cứu lấy "phần đầu" và "đôi chân" cuối cùng đã bước vào những giây tích tắc định mệnh.
