Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 62
Cập nhật lúc: 11/04/2026 22:13
CHƯƠNG 62: KHOẢNG LẶNG GIỮA TÂM BÃO
Thành phố S về đêm không bao giờ thực sự ngủ, nhưng ở những góc khuất xa rời ánh đèn neon rực rỡ của khu trung tâm, nó mang một vẻ trầm mặc và u uất lạ thường. Sau cái c.h.ế.t rúng động của Trần Hữu Đạo và những phát hiện kinh hoàng về con tàu nội tạng, bầu không khí tại Sở Cảnh sát trở nên ngột ngạt đến mức người ta có thể cảm nhận được sự căng thẳng len lỏi trong từng nhịp thở.
Diệp Chiêu Minh cầm lái chiếc xe Jeep cũ, lướt đi trên những con phố vắng vẻ ven bến cảng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên gương mặt góc cạnh của anh những vệt sáng tối đan xen. Bên cạnh anh, Tần Nghiêm Khuê vẫn ngồi bất động, đôi mắt cô lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nơi những dãy nhà kho gỉ sét đang lùi dần vào bóng tối. Sự run rẩy của cô sau khi nhìn thấy "máu đen" vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nó ẩn hiện trong đôi bàn tay đan c.h.ặ.t vào nhau trên đầu gối.
"Nghiêm Khuê." Chiêu Minh khẽ gọi, giọng anh trầm thấp, phá vỡ sự im lặng kéo dài suốt mười lăm phút qua.
Nghiêm Khuê khẽ giật mình, cô quay sang nhìn anh, ánh mắt vẫn còn vương lại chút thảng thốt của ký ức tương lai. "Vâng, sếp?"
"Đừng gọi tôi là sếp nữa, ít nhất là trong một tiếng đồng hồ tới." Chiêu Minh đ.á.n.h lái, rẽ vào một con hẻm nhỏ dẫn ra phía bờ sông. "Chúng ta cần phải ăn gì đó. Em đã không bỏ gì vào bụng từ sáng rồi, và tôi cũng vậy. Một cái bụng rỗng không thể đối đầu với những con quỷ có cái đầu lạnh được."
Anh dừng xe trước một quán mì tàu cũ kỹ, nơi chỉ có một chiếc bóng đèn tròn đỏ quạch treo lơ lửng và làn khói bốc lên nghi ngút từ nồi nước dùng thơm mùi thảo mộc. Đây là một góc nhỏ hiếm hoi mà Chiêu Minh thường ghé tới mỗi khi tâm hồn anh trở nên quá tải bởi những bản án và mùi t.ử khí.
Họ chọn một chiếc bàn gỗ đã mòn vẹt ở góc khuất nhất. Ông chủ quán già nua, lặng lẽ bưng ra hai tô mì vằn thắn nóng hổi mà không cần hỏi thực đơn. Trong không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng húp sụp soạt của nước dùng và tiếng gió đêm thổi qua kẽ lá, sự căng thẳng dường như dịu xuống một nhịp.
Chiêu Minh nhìn Nghiêm Khuê đang chậm rãi dùng đũa gắp từng sợi mì. Ánh đèn vàng nhạt làm mềm đi những nét sắc sảo, lạnh lùng trên gương mặt cô, khiến cô trông nhỏ bé và dễ tổn thương hơn bao giờ hết. Anh đặt đôi đũa xuống, dựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
"Nghiêm Khuê, tối nay... em đã nói rằng loại t.h.u.ố.c đó không thuộc về thời đại này." Chiêu Minh mở lời, giọng anh không mang tính thẩm vấn, mà giống như một lời tâm tình. "Ánh mắt của em lúc đó... nó không giống như sự suy luận của một cảnh sát. Nó giống như nỗi đau của một người đã từng nếm trải nó."
Bàn tay cầm đũa của Nghiêm Khuê khựng lại giữa không trung. Cô biết sớm muộn gì Chiêu Minh cũng sẽ hỏi. Anh quá nhạy bén, quá thấu hiểu để bỏ qua những biểu cảm bất thường của cô.
"Tôi chỉ là... từng đọc về một dự án nghiên cứu sinh học bị cấm ở nước ngoài." Nghiêm Khuê cúi đầu, dùng chiếc thìa sứ khuấy nhẹ bát nước dùng. "Cảm giác nhìn thấy Trần Hữu Đạo c.h.ế.t như vậy thực sự rất ám ảnh. Nó khiến tôi nhớ đến những giả thuyết kinh khủng nhất về cái c.h.ế.t mà tôi từng được biết."
Chiêu Minh im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô. Anh nhận ra cô đang nói dối. Những ngón tay cô khẽ siết c.h.ặ.t lấy chiếc thìa, và đồng t.ử của cô hơi co lại khi nói về "nghiên cứu bị cấm" – đó là những dấu hiệu của một người đang cố gắng bảo vệ một bí mật lớn hơn cả mạng sống.
"Lần đầu tiên gặp em ở hiện trường vụ Vương Kiến Quốc, tôi đã thấy lạ." Chiêu Minh chậm rãi nói. "Kỹ năng của em, cách em nhìn thấu bản thiết kế của Hắc Nha, và cả những kiến thức về công nghệ sinh học mà ngay cả những chuyên gia hàng đầu của sở cũng phải ngỡ ngàng... Nghiêm Khuê, em thực sự là ai? Quá khứ của em ở đâu mà lại tôi luyện nên một người như em hiện tại?"
Nghiêm Khuê cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô ngước mắt lên, đối diện với ánh nhìn trực diện, đầy bao dung nhưng cũng đầy sắc sảo của người đàn ông trước mặt. Trong một khoảnh khắc, cô đã muốn nói ra tất cả. Rằng cô đến từ năm 2045, rằng cô đã c.h.ế.t trong cô độc dưới bàn tay của Hắc Nha, và rằng cô đang sống lại để cứu anh, cứu thành phố này khỏi một tương lai tàn khốc.
Nhưng lý trí đã kịp thời ngăn cô lại. Sự thật đó quá điên rồ, quá nặng nề để bắt Chiêu Minh phải gánh vác cùng cô lúc này.
"Tôi sinh ra ở một thị trấn nhỏ vùng biên giới." Nghiêm Khuê bắt đầu câu chuyện giả tưởng mà cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng trong đầu. "Cha tôi là một d.ư.ợ.c sĩ, ông bị một nhóm tội phạm xuyên quốc gia sát hại vì từ chối sản xuất t.h.u.ố.c phiện tổng hợp cho chúng. Tôi sống sót nhờ sự che chở của một người thầy cũ của cha – một nhà khoa học ẩn dật. Ông ấy đã dạy tôi mọi thứ về độc chất và cách tự vệ. Tôi gia nhập ngành cảnh sát chỉ với một mục đích duy nhất: không để ai phải c.h.ế.t thầm lặng như cha tôi."
Cô nói dối một cách trơn tru, ánh mắt tỏ ra u buồn và sâu sắc. Đây là một câu chuyện hoàn hảo để giải thích cho kỹ năng chiến đấu và kiến thức chuyên môn của cô.
Chiêu Minh lắng nghe, anh không ngắt lời, chỉ im lặng quan sát từng chuyển động trên gương mặt cô. Anh nhận thấy một nét buồn thoáng qua, nhưng anh cũng cảm nhận được lớp sương mù che phủ sự thật vẫn còn đó. Anh biết cô đang nói dối, hoặc ít nhất là giấu đi phần quan trọng nhất, nhưng anh chọn cách không bóc trần. Anh hiểu rằng mỗi người đều có một "vùng cấm" trong tâm hồn, và với Nghiêm Khuê, vùng cấm đó chính là sức mạnh giúp cô đứng vững trong cuộc chiến này.
"Thị trấn nhỏ vùng biên giới sao..." Chiêu Minh thầm thì, anh đưa tay ra, hơi chần chừ một chút trước khi đặt lên mu bàn tay lạnh ngắt của cô. "Xin lỗi vì đã gợi lại nỗi đau của em. Nhưng em phải nhớ, ở đây, lúc này, em không còn phải chiến đấu một mình nữa. Cha em hay người thầy đó... họ đã tạo ra một chiến binh tuyệt vời."
Nghiêm Khuê cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Chiêu Minh truyền sang. Một sự gần gũi hiếm hoi mà cô chưa từng dám mơ tới ở tương lai hay cả hiện tại. Hơi ấm đó như xua tan đi cái lạnh lẽo của formaldehyde và mùi m.á.u đen trong tâm trí cô.
"Cảm ơn anh, Chiêu Minh." Nghiêm Khuê khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên thật sự chân thành kể từ khi bắt đầu. "Sự tin tưởng của anh là thứ tôi trân trọng nhất."
Họ ngồi lại đó thêm một lúc lâu, giữa khói mì nghi ngút và tiếng gió đêm rì rào. Khoảng lặng này như một trạm tiếp năng lượng quý giá trước khi họ lao vào trận quyết chiến cuối cùng tại cảng X. Dù những lời nói dối vẫn còn hiện hữu, nhưng sự gắn kết giữa họ đã vượt xa khỏi mối quan hệ đồng nghiệp thông thường. Đó là sự thấu cảm của hai linh hồn cô đơn đang cùng nhìn về một hướng, cùng bảo vệ một lý tưởng giữa bóng tối của Hắc Nha.
"Đi thôi." Chiêu Minh đứng dậy, anh khoác chiếc áo da lên vai cho cô. "Đêm nay sẽ còn dài. Chúng ta đã biết về Kho xưởng số 9, và tôi sẽ không để 'Gã Chăn Nuôi' có cơ hội biến em thành một phần trong bản thiết kế của hắn một lần nữa."
Nghiêm Khuê gật đầu, cô đứng dậy, cảm thấy bước chân mình vững chãi hơn. Lời nói dối về quá khứ vẫn nằm đó, như một bức tường bảo vệ cho thực tại. Nhưng hơi ấm từ bàn tay Chiêu Minh mới là thứ dẫn đường cho cô trong màn đêm tiếp theo.
Chiếc xe Jeep lăn bánh rời khỏi quán mì cũ, để lại sau lưng một khoảng lặng hiếm hoi giữa tâm bão. Sự gần gũi thầm lặng đã tạo nên một sợi dây liên kết bền c.h.ặ.t, chuẩn bị cho những biến cố đẫm m.á.u sắp tới tại "trang trại t.ử thần" – nơi sự thật về quá khứ và tương lai sẽ một lần nữa bị thử thách tàn khốc.
