Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 70

Cập nhật lúc: 11/04/2026 22:14

CHƯƠNG 70: NGÀY PHÁN XÉT CỦA CÔNG LÝ

Bóng tối bao trùm lấy văn phòng Đội trọng án, chỉ còn lại những đốm sáng xanh đỏ từ các thiết bị ngoại vi và ánh sáng nhợt nhạt từ màn hình máy tính của An Mộc. Sau vụ hành quyết viên chức Sở Tài nguyên, cả đội vẫn chưa kịp hoàn hồn thì một âm thanh thông báo khác lại vang lên — lần này là một tiếng chuông t.ử thần thực sự.

Màn hình lớn ở trung tâm phòng chỉ huy tự động bật sáng. Giao diện Dark Web quen thuộc của Hắc Nha lại hiện ra, nhưng lần này, số lượng người xem không còn là số "1" nữa. Nó đang tăng lên theo cấp số nhân: 100, 1000, 5000... Hắc Nha đã công khai đường link này lên toàn bộ hệ thống mạng xã hội ngầm của thành phố S.

"Sếp... chúng... chúng đang làm gì vậy?" An Mộc lắp bắp, đôi tay cô run rẩy không thể gõ nổi một dòng lệnh nào.

Diệp Chiêu Minh bước tới trước màn hình, gương mặt anh cứng đờ như tượng đá. Bên cạnh anh, Tần Nghiêm Khuê siết c.h.ặ.t nắm tay, đôi mắt cô rực lên một nỗi căm hận tột cùng. Cô nhận ra bối cảnh này. Vẫn là căn phòng gạch men trắng của Bệnh viện lao cũ, nhưng lần này, người ngồi trên chiếc ghế thép không phải là một viên chức biến chất.

Trên màn hình, một người đàn ông mặc cảnh phục đang bị trói c.h.ặ.t. Đầu ông ta bị trùm một chiếc bao bố đen, nhưng bộ quân phục với quân hàm Đại tá và những tấm huân chương lấp lánh trên n.g.ự.c trái đã tố cáo danh tính.

"Đại tá Trần..." Trình Dã thốt lên, hơi thở anh nghẹn lại. "Đó là người đã ký lệnh điều động chúng ta vào sinh ra t.ử suốt 5 năm qua. Ông ấy mất tích tối qua khi đang trên đường về nhà."

"Chào buổi tối, hỡi những con dân của thành phố S."

Giọng nói biến âm của kẻ dẫn chương trình lại vang lên, lần này nó mang theo một sự phấn khích bệnh hoạn. "Màn kịch đầu tiên chỉ là món khai vị. Còn bây giờ, chúng ta sẽ bước vào món chính của Nghi thức 72. Đây không chỉ là một vụ thanh lọc, đây là sự phán xét dành cho kẻ đại diện cho 'công lý giả tạo'."

Hắn chậm rãi tiến lại gần nạn nhân và giật phắt chiếc bao bố đen ra. Đại tá Trần hiện ra với gương mặt đầy những vết bầm tím, môi ông bị rách, m.á.u khô bết lại trên râu tóc. Nhưng đôi mắt ông vẫn rực lên một ý chí quật cường, ông nhìn thẳng vào ống kính máy quay như thể đang nhìn vào từng thành viên của Đội trọng án.

"Chiêu Minh... đừng... đừng đến đây..." Ông thều thào qua kẽ răng, giọng nói đứt quãng vì đau đớn. "Đây là... một cái bẫy..."

"Im miệng, hỡi kẻ bảo vệ lỗi thời." Kẻ mặc áo choàng trắng — Gã Chăn Nuôi — giáng một cú tát trời giáng vào mặt Đại tá. Hắn quay sang ống kính, tay cầm một thiết bị điều khiển từ xa có màn hình hiển thị nhịp tim.

"Diệp Chiêu Minh, tôi biết anh đang xem." Gã Chăn Nuôi nói, giọng hắn trầm thấp và đầy khiêu khích. "Đại tá của anh có một trái tim rất khỏe mạnh. Thật là lãng phí nếu để nó ngừng đập trong một cái xác già nua. Bản thiết kế của chúng tôi cần trái tim này để hoàn thiện 'Vũ công' tiếp theo. Anh có 30 phút để đưa Tần Nghiêm Khuê đến Kho xưởng số 9. Nếu không, mỗi 5 phút, tôi sẽ rạch một đường lên người ông ta. Cho đến khi ông ta chỉ còn là một khối thịt vô hồn trước mắt hàng vạn người đang xem livestream này."

"KHỐN KIẾP!" Chiêu Minh gầm lên, anh vung tay đ.ấ.m nát chiếc ghế gỗ cạnh đó. "Mày dám dùng Đại tá để uy h.i.ế.p tao?"

"Tôi không uy h.i.ế.p." Gã Chăn Nuôi nhếch mép, hắn rút ra một con d.a.o mổ laser sáng loáng. "Tôi đang mời anh tham gia vào lịch sử. Nghiêm Khuê là 'biến số' mà chúng tôi cần. Đổi một cô gái lấy mạng của một vị Đại tá anh hùng, cái giá này quá rẻ, phải không?"

Màn hình chia làm đôi. Một bên là hình ảnh Đại tá Trần đang đau đớn, một bên là đồng hồ đếm ngược: 29:59... 29:58...

Nghiêm Khuê bước tới, đối diện với màn hình. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của hàng ngàn người xem đang dán vào mình qua lời dẫn dắt của Hắc Nha. Chúng đang biến cô thành kẻ tội đồ nếu cô không chịu hy sinh. Đây là một đòn đ.á.n.h tâm lý tàn độc nhất: chúng không g.i.ế.c cô ngay, chúng muốn cô bị chính dư luận và lòng trắc ẩn của đồng đội nghiền nát.

"Chiêu Minh, nhìn tôi này." Nghiêm Khuê nắm lấy đôi vai đang run rẩy vì giận dữ của Chiêu Minh. cô buộc anh phải đối diện với mình. "Chúng ta không còn thời gian để do dự. Đại tá là người thân duy nhất còn lại của anh trong cái ngành này. Tôi sẽ đi."

"Không! Em điên sao?" Chiêu Minh hét lên, ánh mắt anh đầy sự tuyệt vọng. "Đó là một đi không trở lại! Chúng muốn em vì cái 'năng lực' đó, em sẽ biến thành một mẫu vật trong l.ồ.ng kính của chúng!"

"Tôi sẽ không biến thành mẫu vật." Nghiêm Khuê gằn giọng, đôi mắt cô rực sáng một niềm tin t.ử chiến từ tương lai. "Tôi sẽ là virus đ.á.n.h sập bản thiết kế này từ bên trong. Chiêu Minh, nghe tôi nói... Hắc Nha đã đẩy chúng ta vào đường cùng, nhưng chúng đã quên mất một điều. Khi chúng mang 'công lý' lên livestream, chúng cũng đang phơi bày sơ hở của mình. An Mộc, em có thể chuyển hướng luồng livestream này không?"

An Mộc ngẩng đầu lên, lau nước mắt, ánh mắt trở nên kiên định lạ thường. "Nếu chị lọt được vào bên trong và cắm thiết bị truyền tin này vào máy chủ chính của Kho số 9... em có thể cướp quyền điều khiển luồng phát sóng. Chúng ta sẽ livestream ngược lại cho toàn bộ thành phố thấy sự thật về cái lò mổ đó!"

Trình Dã rút khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa ra khỏi bao, kiểm tra đạn d.ư.ợ.c lần cuối. "Tôi sẽ chiếm giữ điểm cao ở phía Đông kho xưởng. Bất cứ tên nào chạm vào Đại tá, tôi sẽ thổi bay đầu nó."

Chiêu Minh nhìn quanh một lượt những người đồng đội của mình. Sự thịnh nộ đã chuyển hóa thành một kế hoạch tác chiến lạnh lùng. Anh hiểu rằng Arc 2 về "Người dọn xác" đã kết thúc, và một Super Arc mới mang tên "Cuộc nổi dậy của những linh hồn" đã chính thức bắt đầu.

"Nghe đây!" Chiêu Minh tuyên bố, giọng anh đanh thép vang vọng khắp phòng. "Chúng ta sẽ tiến vào Kho xưởng số 9. Nghiêm Khuê sẽ là mồi nhử trực diện, tôi và Trình Dã sẽ đột kích từ hai phía. An Mộc, em là tai mắt của chúng ta từ phía sau. Đêm nay, Hắc Nha muốn livestream một buổi hành quyết? Chúng ta sẽ cho chúng một buổi tang lễ của chính tổ chức chúng!"

Đồng hồ đếm ngược còn 25:00.

Trên màn hình livestream, Gã Chăn Nuôi bắt đầu dùng mũi d.a.o rạch một đường nhỏ trên cánh tay Đại tá Trần. Máu đỏ tươi chảy xuống lớp gạch trắng. Đại tá nghiến răng không rên rỉ lấy một lời, ông chỉ nhìn vào ống kính, ánh mắt chứa đựng một lời trăng trối cuối cùng dành cho những đứa con của mình.

"Đi thôi." Nghiêm Khuê khoác chiếc áo khoác đen, che giấu những trang bị công nghệ cao bên trong.

Chiêu Minh nắm lấy tay cô, một cái siết c.h.ặ.t mang theo lời thề sinh t.ử. "Nếu tôi không đưa em ra ngoài được, tôi sẽ c.h.ế.t cùng em ở đó."

"Anh sẽ không c.h.ế.t." Nghiêm Khuê mỉm cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự thấu thị của tương lai. "Vì bản thiết kế của tôi không có chỗ cho sự thất bại của anh."

Bốn người bước ra khỏi văn phòng, hướng về phía cảng X — nơi bóng tối của Kho xưởng số 9 đang há miệng chờ sẵn. Livestream vẫn đang phát sóng, hàng vạn người dân thành phố S đang nín thở theo dõi ngày phán xét của công lý.

Hình ảnh đồng hồ đếm ngược nhấp nháy màu đỏ rực, tiếng gầm rú của động cơ xe đặc nhiệm x.é to.ạc màn đêm. Đại tá Trần bị bắt, sự an nguy của Nghiêm Khuê bị đe dọa, và Đội trọng án chính thức bước vào một cuộc chiến tranh công khai. Đêm nay, m.á.u sẽ đổ, bí mật sẽ được phơi bày, và công lý sẽ phải tự nhuộm đỏ đôi tay của mình để tồn tại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.