Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 72
Cập nhật lúc: 14/04/2026 09:01
CHƯƠNG 72: CON BÀI MẶC CẢ
Ánh sáng đỏ rực từ chiếc đồng hồ đếm ngược trên màn hình máy tính như những nhát d.a.o c.h.é.m vào bầu không khí đặc quánh của văn phòng Đội trọng án. Con số 23:15:42 nhấp nháy liên hồi, lạnh lùng và tàn nhẫn. Bên trong chiếc l.ồ.ng sắt lơ lửng, người đàn ông với bộ âu phục rách nát khẽ cựa quậy, tiếng xiềng xích va vào nhau tạo nên những âm thanh ghê người qua hệ thống loa công suất lớn.
Tần Nghiêm Khuê tiến sát lại màn hình, đôi mắt cô nheo lại, tập trung đến mức cực hạn. Cô quan sát từng đường nét trên gương mặt đầy m.á.u và bụi bặm của nạn nhân, rồi đột ngột dừng lại ở một vết sẹo nhỏ hình chữ Y ngay sát dái tai trái của ông ta. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cô, kéo theo những ký ức từ kiếp trước ùa về như thác đổ.
"Chiêu Minh, dừng hình lại ở giây thứ 30!" Nghiêm Khuê ra lệnh, giọng cô đanh lại, chứa đựng một sự thấu thị đáng sợ.
Diệp Chiêu Minh lập tức nhấn nút. Khung hình đứng khựng lại, hiển thị rõ gương mặt nạn nhân đang nghiêng sang một bên.
"Có chuyện gì sao?" Chiêu Minh hỏi, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Anh nhận ra sự biến đổi trong thần thái của Nghiêm Khuê — đó là vẻ mặt khi cô chạm tay vào một sự thật kinh hoàng nào đó mà người bình thường không thể thấy.
"Tôi biết người này." Nghiêm Khuê thầm thì, ngón tay cô chỉ vào vết sẹo trên màn hình. "Đây không chỉ đơn thuần là thư ký của Thẩm phán Cao. Tên thật của ông ta là Lương Gia Huy. Mười năm trước, ông ta là kế toán trưởng của tập đoàn xây dựng Đông Á — mắt xích quan trọng nhất trong vụ án tham nhũng 'Đại lộ Vàng' từng bị vùi lấp."
Trình Dã và An Mộc đồng loạt sững sờ. Vụ án "Đại lộ Vàng" là một vết sẹo chưa lành của ngành tư pháp thành phố S, nơi hàng nghìn tỷ đồng biến mất và những kẻ đứng đầu đều thoát tội nhờ sự "mất tích" của các nhân chứng chủ chốt.
"Lương Gia Huy?" Chiêu Minh nhíu mày, ký ức về hồ sơ vụ án cũ hiện về. "Hắn ta đáng lẽ đã c.h.ế.t trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi ngay trước ngày ra tòa mười năm trước mà? Chính Cục trưởng Hàn Thiên — lúc đó là Đội trưởng — đã ký xác nhận t.ử thi."
"Hắn chưa c.h.ế.t." Nghiêm Khuê gằn giọng, đôi mắt cô rực lên sự căm hận. "Hắc Nha đã 'nuôi' hắn suốt mười năm qua trong bóng tối. Chúng giữ hắn lại không phải vì lòng nhân từ, mà vì hắn nắm giữ bản danh sách gốc của những kẻ đã nhận hối lộ — một con bài mặc cả cực lớn mà chúng có thể dùng để tống tiền bất kỳ ai trong chính phủ hiện tại."
Căn phòng rơi vào một sự im lặng u uất. Sự thật này hệt như một gáo nước lạnh dội vào niềm tin công lý. Hóa ra, Hắc Nha không chỉ là một tổ chức sát nhân; chúng là kẻ nắm giữ những bí mật thối nát nhất của hệ thống quyền lực.
"Tại sao chúng lại mang hắn ra bây giờ?" An Mộc run rẩy hỏi. "Nếu hắn quan trọng như vậy, tại sao lại đem livestream hành quyết?"
"Vì hắn đã hết giá trị sử dụng, hoặc vì chúng muốn thực hiện một 'Nghi thức' cao cấp hơn." Nghiêm Khuê quay lại nhìn Chiêu Minh, ánh mắt cô xoáy sâu vào anh. "Chiêu Minh, chúng không chỉ thách thức cảnh sát. Chúng đang dùng mạng sống của Lương Gia Huy để mặc cả với chúng ta. Một bên là mạng sống của một nhân chứng có thể lật đổ toàn bộ hệ thống tham nhũng, một bên là danh dự của Đội trọng án. Nếu chúng ta cứu được hắn, chúng ta sẽ có bằng chứng chống lại Hàn Thiên. Nếu chúng ta thất bại, Hắc Nha sẽ dùng cái c.h.ế.t của hắn để tuyên bố rằng công lý đã hoàn toàn bất lực."
Chiêu Minh siết c.h.ặ.t nắm tay, tiếng xương khớp kêu rắc rắc vang vọng. Anh nhìn vào nạn nhân trong l.ồ.ng sắt — một kẻ tội đồ trong quá khứ nhưng lại là chìa khóa duy nhất cho hiện tại.
"Đúng là một bản thiết kế tàn độc." Chiêu Minh thầm thì, giọng anh khàn đặc. "Chúng muốn chúng ta phải chọn giữa việc cứu một kẻ tham nhũng để tìm sự thật, hoặc để mặc hắn c.h.ế.t và giữ lấy đôi bàn tay sạch sẽ. Hàn Thiên muốn xem tôi sẽ bẩn tay đến mức nào để lật đổ ông ta."
Từ loa máy tính, giọng nói biến âm của kẻ dẫn chương trình lại vang lên, lần này mang theo một sự chế giễu rõ rệt:
"Đội trưởng Diệp, cô Nghiêm... có vẻ như các bạn đã nhận ra người quen cũ. Lương Gia Huy đang đợi các bạn. 23 giờ còn lại là cơ hội cuối cùng để các bạn chuộc lại lỗi lầm của mười năm trước. Các bạn muốn công lý? Đây chính là hình hài của công lý mà các bạn hằng theo đuổi: một kẻ hèn nhát đang run rẩy trong l.ồ.ng sắt."
"Mày muốn cái gì?" Chiêu Minh quát lớn, gương mặt anh co rút vì phẫn nộ. "Mày muốn tiền hay muốn sự im lặng? Nói đi!"
"Chúng tôi muốn thấy các bạn bò trườn trong bóng tối của cảng X." Kẻ đó trả lời. "Vị trí của chiếc l.ồ.ng nằm ở tọa độ giao thoa giữa quá khứ và tương lai. Hãy tìm đến 'Cánh cửa số 0' của bến cảng. Nếu các bạn đến đúng lúc, Lương Gia Huy sẽ trao cho các bạn món quà cuối cùng. Nếu muộn dù chỉ một giây... dung dịch Omega sẽ giúp ông ta tan biến cùng với mọi bí mật."
Màn hình vụt tắt, chỉ còn lại chiếc đồng hồ đếm ngược lạnh lùng.
"Cánh cửa số 0?" Trình Dã lập tức trải bản đồ bến cảng ra bàn. "Bến cảng X làm gì có khu vực nào tên là Cánh cửa số 0? Tôi đã nằm vùng ở đó sáu tháng, chỉ có từ cửa số 1 đến số 24 thôi!"
"Đó không phải là số thứ tự kho bãi." Nghiêm Khuê trầm ngâm, cô chạm tay vào bản đồ, lướt qua những khu vực bỏ hoang. "Số 0 là ký hiệu của những khu vực không tồn tại trên giấy tờ — những kho ngầm được xây dựng từ thời chiến. Ở kiếp trước, tôi biết có một hầm chứa hóa chất nằm sâu dưới mực nước biển tại bến cảng X, nơi đó từng được gọi là 'Điểm không'."
Chiêu Minh nhìn Nghiêm Khuê, ánh mắt anh chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối nhưng cũng đầy lo âu. "Chúng ta không thể báo cáo việc này. Nếu Hàn Thiên biết chúng ta đã nhận dạng được Lương Gia Huy, ông ta sẽ ra lệnh tiêu diệt toàn đội ngay lập tức để bịt đầu mối."
"Chúng ta sẽ đi một mình." Chiêu Minh ra lệnh, anh cầm lấy khẩu s.ú.n.g đặc chủng và kiểm tra đạn d.ư.ợ.c. "An Mộc, em ở lại đây, dùng hệ thống máy chủ cá nhân để duy trì luồng livestream này. Bất cứ khi nào có biến cố, hãy phát tán nó lên toàn bộ các diễn đàn quốc tế. Chúng ta sẽ dùng chính v.ũ k.h.í của chúng để tự vệ."
Nghiêm Khuê khoác chiếc áo da đen, che giấu những trang bị công nghệ cao bên trong. Cô biết rằng bước chân vào "Điểm không" chính là bước chân vào miệng cọp. Lương Gia Huy không chỉ là một nạn nhân; ông ta là một con bài mặc cả đẫm m.á.u mà Hắc Nha dùng để thử thách giới hạn cuối cùng của Diệp Chiêu Minh.
"Chiêu Minh," Nghiêm Khuê gọi khẽ khi họ đứng trước cửa phòng. "Nếu chúng ta cứu được ông ta, anh có sẵn sàng đối mặt với việc toàn bộ Sở Cảnh sát sẽ bị xáo trộn không? Những người anh từng coi là đồng chí có thể sẽ là những kẻ nhúng chàm trong bản danh sách của Lương Gia Huy."
Chiêu Minh dừng lại, anh quay lại nhìn cô, nụ cười của anh lúc này lạnh lẽo như thép nguội. "Nếu cái Sở này cần phải sụp đổ để công lý được thực thi, thì tôi sẽ là người đẩy viên gạch đầu tiên. Đi thôi, chúng ta không thể để con bài mặc cả này bốc cháy được."
Tiếng bước chân của họ vang dội trên hành lang vắng vẻ, hướng về phía bãi đỗ xe ngầm. Phía sau họ, trên màn hình máy tính, Lương Gia Huy bắt đầu gào thét không ra tiếng qua lớp băng dính, và chiếc đồng hồ đếm ngược vẫn tàn nhẫn nhảy số: 22:58:10... 22:58:09... Cuộc chiến giành giật nhân chứng mười năm trước chính thức bước vào chương hồi kịch tính nhất. Bóng tối của bến cảng X đang há miệng chờ đợi, và sự thật — thứ con bài mặc cả đắt giá nhất — đang nằm giữa ranh giới mỏng manh của sự sống và cái c.h.ế.t trong dung dịch tím đậm Omega.
Hình ảnh chiếc xe Jeep lao đi trong màn đêm, x.é to.ạc sự tĩnh lặng của thành phố S. Manh mối về vụ án tham nhũng cũ đã thổi bùng lên một ngọn lửa mới, biến cuộc giải cứu thành một cuộc chiến chính trị đẫm m.á.u. Đội trọng án giờ đây không chỉ săn đuổi sát nhân, họ đang săn đuổi chính sự thối rữa của hệ thống mà họ từng bảo vệ.
