Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 74

Cập nhật lúc: 14/04/2026 09:01

CHƯƠNG 74: THANH ÂM TỪ ĐỊA NGỤC

Trong căn phòng chỉ huy dã chiến, sau khi hệ thống máy tính của An Mộc bị "tường lửa sống" đ.á.n.h sập, không gian rơi vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ chiếc máy tính bảng duy nhất còn hoạt động, hiển thị luồng livestream của Hắc Nha với hình ảnh Lương Gia Huy đang thoi thóp trong l.ồ.ng sắt. Chiếc đồng hồ đếm ngược vẫn lạnh lùng nhảy số, mỗi nhịp tích tắc như một nhát b.úa nện vào tâm trí những người có mặt.

Diệp Chiêu Minh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, anh chuẩn bị ra lệnh cho đội đặc nhiệm càn quét toàn bộ khu vực ụ tàu số 0 dựa trên tọa độ chưa hoàn chỉnh. Nhưng ngay khi anh định mở miệng, một bàn tay lạnh giá và thanh mảnh của Tần Nghiêm Khuê đã đặt lên cánh tay anh, siết nhẹ.

"Suỵt. Tất cả giữ im lặng." Nghiêm Khuê thì thầm, giọng cô trầm thấp nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm kỳ lạ. "Tắt mọi thiết bị phát thanh. Ngắt cả hệ thống thông gió. Tôi cần nghe."

Chiêu Minh khựng lại. Anh nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền của Nghiêm Khuê. Gương mặt cô lúc này trắng bệch, đôi tai khẽ động đậy như thể đang cố gắng bắt lấy những tần số rung động mỏng manh nhất trong không trung. Anh giơ tay ra hiệu cho Trình Dã và An Mộc. Ngay lập tức, căn phòng rơi vào trạng thái "tĩnh lặng tuyệt đối". Đến cả tiếng thở cũng được kiểm soát để không tạo ra bất kỳ tạp âm nào.

Nghiêm Khuê áp sát tai vào loa của chiếc máy tính bảng. Cô không nhìn vào hình ảnh đẫm m.á.u trên màn hình, cô đang nhìn bằng thính giác. Ở kiếp trước, trong những năm tháng bị giam cầm bởi Hắc Nha, cô đã được rèn luyện khả năng phân tích âm thanh môi trường để định vị phương hướng khi đôi mắt bị bịt kín. Giờ đây, năng lực đó chính là chiếc chìa khóa cuối cùng.

Livestream của Hắc Nha không chỉ có hình ảnh. Nó mang theo hơi thở của không gian nơi nạn nhân bị giam giữ.

Xè... xè...

Tiếng nhiễu sóng từ đường truyền Dark Web hòa lẫn với tiếng xiềng xích va chạm. Nhưng sâu bên dưới những âm thanh hỗn tạp đó, Nghiêm Khuê bắt đầu bóc tách từng lớp một.

"Nghe thấy không?" Nghiêm Khuê thầm thì, mắt vẫn nhắm nghiền. "Tiếng nước. Không phải tiếng róc rách của đường ống bị rò rỉ. Đó là tiếng sóng vỗ vào mạn thép. Nhịp điệu rất chậm, nặng nề... Đây là âm thanh của nước biển bị nén trong một không gian hẹp."

An Mộc nín thở, cô cố gắng lắng nghe nhưng tai cô chỉ thấy tiếng ù ù. Tuy nhiên, Nghiêm Khuê vẫn tiếp tục chìm sâu vào thế giới thanh âm đó.

"Tiếng sóng này... nó có độ vang khoảng 0.5 giây. Không gian giam giữ rất lớn, trần cao, cấu trúc vòm bằng kim loại." Nghiêm Khuê phân tích, đôi lông mày cô nhíu c.h.ặ.t vì tập trung cao độ. "Đó là một khoang tàu bỏ hoang, hoặc một ụ nổi bị chìm một nửa."

Đột ngột, qua hệ thống loa, một âm thanh trầm đục, kéo dài và vang vọng vang lên, át đi tiếng rên rỉ của nạn nhân.

OÒNG... OÒNG...

Chiêu Minh giật mình, anh định lên tiếng nhưng Nghiêm Khuê đã siết c.h.ặ.t t.a.y anh hơn. Cô đang đếm. Một... hai... ba...

"Tiếng còi tàu." Nghiêm Khuê mở choàng mắt, đôi đồng t.ử co lại đầy sắc sảo. "Âm tần thấp, quãng rộng. Đây là còi của loại tàu chở container trọng tải trên 50.000 tấn. Ở bến cảng X, chỉ có luồng cảng nước sâu phía Đông mới cho phép loại tàu này đi qua vào giờ này để tránh thủy triều."

Cô quay sang phía bản đồ cảng X đang trải rộng trên bàn, ngón tay thanh mảnh lướt nhanh qua các con số. "Tiếng còi tàu lúc nãy mất 4 giây để vọng đến micro của camera livestream. Tốc độ âm thanh trong môi trường ẩm ướt là khoảng 340 mét trên giây. Điều đó có nghĩa là vị trí của Lương Gia Huy cách luồng tàu chính khoảng 1.3 đến 1.4 km."

Trình Dã kinh ngạc nhìn Nghiêm Khuê: "Cô định vị bằng vận tốc âm thanh sao? Nhưng cả vùng phía Đông cảng X rộng lớn như vậy..."

"Chưa hết." Nghiêm Khuê ngắt lời, cô lại áp tai vào loa. "Nghe kỹ đi. Có một tiếng rít rất nhỏ, đều đặn... vút... v.út..."

Mọi người lại nín thở. Lần này, ngay cả Chiêu Minh cũng nghe thấy. Đó là một âm thanh sắc lẹm, xé gió.

"Tiếng cánh quạt của tua-bin gió." Nghiêm Khuê khẳng định. "Dãy quạt gió duy nhất ở cảng X nằm ở đê chắn sóng phía Đông Bắc. Tiếng rít đó vọng vào từ một khe hở phía trên trần khoang tàu. Gió thổi theo hướng Đông Nam vào lúc này sẽ tạo ra cộng hưởng âm thanh đặc trưng khi đi qua các ống thông gió bị rỉ sét."

Cô lấy một chiếc compa, đặt tâm tại luồng tàu phía Đông và vẽ một vòng cung bán kính 1.4 km. Sau đó, cô vẽ một đường thẳng nối từ dãy quạt gió Đông Bắc theo hướng gió thổi. Điểm giao nhau của vòng cung và đường thẳng đó chỉ nằm gọn trong một khu vực nhỏ xíu trên bản đồ.

"Ụ nổi số 0 - Phân khu B." Nghiêm Khuê đập tay xuống bản đồ, ánh mắt cô rực sáng một niềm tin t.ử chiến. "Đó không phải là một kho hàng trên cạn. Đó là một ụ nổi cũ đã bị bỏ hoang từ sau vụ phá sản của tập đoàn Đông Á mười năm trước. Nó chìm một nửa dưới mặt nước, tạo ra môi trường vang âm mà chúng ta vừa nghe thấy."

Chiêu Minh nhìn vào điểm Nghiêm Khuê vừa chỉ. Đó là một vị trí nằm ngoài mọi sơ đồ an ninh hiện tại của cảng, một "vùng c.h.ế.t" bị xóa tên trên giấy tờ. Sự suy luận từ âm thanh của cô không chỉ là logic, nó là một sự thấu cảm tuyệt đối với môi trường — thứ năng lực mà Chiêu Minh bắt đầu cảm thấy vừa ngưỡng mộ, vừa lạnh xương sống.

"Em chắc chắn chứ?" Chiêu Minh hỏi, giọng anh đã lấy lại sự quyết đoán của một vị chỉ huy.

"Tôi chắc chắn." Nghiêm Khuê gật đầu. "Tiếng sóng biển vỗ vào vách thép của ụ nổi có tần số khác hẳn với vách bê tông của kho bãi. Lương Gia Huy đang ở đó, ngay dưới chân chúng ta, giữa lòng đại dương và sự thối rữa của quá khứ."

An Mộc nhanh ch.óng gõ lại tọa độ mới vào máy tính bảng cầm tay. "Sếp! Khoảng cách và âm tần hoàn toàn khớp với địa hình thực tế của Phân khu B ụ nổi số 0. Chị Khuê... chị thực sự là một con quái vật về thính giác đấy!"

Nghiêm Khuê khẽ mỉm cười chua chát. Cô không phải quái vật, cô chỉ là kẻ đã quá quen với việc lắng nghe cái c.h.ế.t trong bóng tối. "Đi thôi, Chiêu Minh. Tiếng còi tàu vừa rồi báo hiệu chuyến tàu cuối cùng trong đêm đã đi qua. Hắc Nha sẽ bắt đầu giai đoạn 'thăng hoa' ngay khi mặt biển lặng sóng."

Chiêu Minh cầm lấy khẩu s.ú.n.g đặc chủng, kiểm tra băng đạn lần cuối với tiếng cạch dứt khoát. "Trình Dã, chuẩn bị bộ đồ lặn và thiết bị cắt thủy lực. Chúng ta sẽ tiếp cận từ phía dưới mặt nước. An Mộc, tiếp tục duy trì kết nối để nghe tiếng động, nếu có bất kỳ thay đổi nào trong âm thanh môi trường, báo ngay cho tôi."

"Rõ!"

Đội trọng án bước ra khỏi phòng chỉ huy dã chiến, tiến về phía cầu cảng vắng lặng. Gió biển thổi l.ồ.ng lộng, mang theo mùi muối mặn và sự c.h.ế.t ch.óc. Chiêu Minh đi bên cạnh Nghiêm Khuê, anh khẽ hạ thấp giọng: "Nghiêm Khuê, sau khi vụ này kết thúc, tôi muốn em dạy tôi cách lắng nghe. Tôi muốn hiểu được những gì em đang phải gánh chịu trong đầu mình."

Nghiêm Khuê nhìn ra đại dương đen kịch, nơi sóng vỗ rì rào. "Âm thanh không bao giờ nói dối, Chiêu Minh. Chỉ có con người mới nói dối thôi. Đêm nay, hãy để âm thanh dẫn lối cho chúng ta tìm về sự thật."

Bốn cái bóng lặng lẽ hòa vào làn nước đêm buốt giá tại cảng X. Sự suy luận thiên tài từ thanh âm của Nghiêm Khuê đã thu hẹp vòng vây quanh Hắc Nha xuống mức tối thiểu. Cái bẫy livestream vẫn đang tiếp diễn, nhưng kẻ đi săn đã tìm thấy nhịp đập trái tim của kẻ thù thông qua những tiếng sóng vỗ và tiếng còi tàu viễn xứ. Trận quyết chiến tại ụ nổi số 0 chính thức bắt đầu, nơi sự thật mười năm trước đang chờ đợi được lắng nghe.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.