Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 78
Cập nhật lúc: 14/04/2026 09:02
CHƯƠNG 78: BÓNG MA TRONG SẮC PHỤC
Không gian bên trong ụ nổi số 0 lúc này chỉ còn lại tiếng nước biển vỗ vào vách thép lạnh lẽo và tiếng máy móc chạy rì rì đầy đe dọa. Ánh sáng từ những ngọn đèn cao áp treo lơ lửng trên trần cao hắt xuống một màu trắng xanh bệnh hoạn, soi rõ từng hạt bụi li ti và những sợi tơ nhện giăng mắc trên những thanh xà gỉ sét. Giữa cái l.ồ.ng sắt lơ lửng, Lương Gia Huy đã kiệt sức, đầu gục xuống l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng những nhịp thở đứt quãng.
Ở phía sau chiếc máy quay chuyên dụng, kẻ đang thực hiện bản livestream địa ngục vẫn đứng bất động như một pho tượng.
Hắn mặc bộ sắc phục cảnh sát xanh lá đặc trưng, lớp vải phẳng phiu đến mức kỳ quái giữa một bối cảnh đầy bụi bặm và hóa chất. Từng đường chỉ, quân hàm trên vai đều được gắn một cách chuẩn xác, toát lên vẻ uy nghiêm vốn có của một người bảo vệ luật pháp. Thế nhưng, tại vị trí bên n.g.ự.c phải — nơi lẽ ra phải hiển thị bảng tên và mã số định danh — lại là một khoảng trống tối tăm. Một miếng băng dính đen loại dùng trong kỹ thuật đã được dán đè lên, che khuất hoàn toàn danh tính của kẻ đang cầm máy.
Tần Nghiêm Khuê nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính bảng qua ống kính phản chiếu đã được xử lý điểm ảnh. Đôi mắt cô nheo lại, tiêu cự tập trung đến mức tối đa vào đôi bàn tay của kẻ đó. Hắn đeo đôi găng tay trắng loại dùng cho nghi lễ, nhưng cách hắn điều chỉnh ống kính lại mang theo sự lạnh lùng của một bác sĩ phẫu thuật đang chuẩn bị thực hiện nhát cắt đầu tiên.
"Chiêu Minh... anh có nhìn thấy không?" Nghiêm Khuê thầm thì qua thiết bị liên lạc vệ tinh, giọng cô run lên vì một sự căm hận tột độ. "Hắn mặc sắc phục của các anh. Hắn đang dùng chính biểu tượng của công lý để quay lại cảnh tượng tàn sát công lý."
Dưới mặt nước, Diệp Chiêu Minh lúc này đã tiếp cận được mạn sườn phía Đông của ụ nổi. Anh bám vào một thanh sắt nhô ra, cơ thể ngâm trong dòng nước nhiễm hóa chất buốt giá, nhưng hơi lạnh đó chẳng thấm thía gì so với luồng sát khí đang cuộn xoáy trong lòng anh. Qua màn hình nhỏ gắn trên cổ tay, anh nhìn thấy hình ảnh mà Nghiêm Khuê vừa nhắc tới.
"Tôi thấy rồi." Chiêu Minh gằn giọng qua kẽ răng, tiếng thở của anh nặng nề qua ống lặn. "Bộ sắc phục đó... là loại dành cho sĩ quan cấp tá. Nhìn vào phù hiệu trên cổ áo đi, Nghiêm Khuê. Đó là phù hiệu của Văn phòng Cục trưởng."
Nghiêm Khuê rùng mình. "Vậy là không chỉ có Trình Dã. Hàn Thiên đã biến toàn bộ đội ngũ thân cận của mình thành những đao phủ bóng đêm. Kẻ này... cách hắn đứng, cách hắn đặt trọng tâm vào chân trái... nó quá quen thuộc."
Trong khung hình livestream, kẻ phản bội đột ngột di chuyển. Hắn buông một tay khỏi máy quay, chậm rãi rút từ trong túi quần ra một chiếc điều khiển nhỏ. Hắn không nói lời nào, chỉ có tiếng kim loại từ chiếc điều khiển va chạm vào nhau khô khốc. Hắn tiến lại gần l.ồ.ng sắt, nơi Lương Gia Huy đang mê man.
"Dừng lại! Đừng chạm vào ông ta!" Chiêu Minh gầm lên trong vô vọng, âm thanh chỉ vọng lại trong khoang lặn của chính anh.
Kẻ mặc sắc phục dừng lại trước l.ồ.ng sắt. Hắn nghiêng đầu nhìn nạn nhân, một cử chỉ mang tính quan sát đầy bệnh hoạn. Dưới ánh đèn, chiếc bóng của hắn đổ dài lên người Lương Gia Huy, đen đặc và ám ảnh. Dù bảng tên bị che khuất, nhưng bóng dáng cao lớn, bờ vai rộng và cách hắn giữ thẳng lưng gợi nhớ đến một người mà Chiêu Minh luôn kính trọng.
"Mày là ai?" Chiêu Minh lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào màn hình. "Bước ra khỏi cái bóng đó đi, đồ hèn hạ!"
Hắn dường như cảm nhận được sự hiện diện của Chiêu Minh qua các lớp cảm biến rung động của ụ nổi. Hắn từ từ xoay mặt về phía camera. Hắn đang đeo một chiếc mặt nạ silicon màu xám tro, không có ngũ quan rõ rệt, chỉ có hai hốc mắt sâu hoắm nhìn thẳng vào ống kính.
Hắn giơ tay trái lên, chỉ vào vị trí bảng tên bị che khuất của mình. Một cử chỉ đầy nhạo báng. Sau đó, hắn đưa ngón trỏ lên môi — một yêu cầu giữ im lặng tuyệt đối.
"Hắn biết anh đang xem, Chiêu Minh!" Nghiêm Khuê hét lên qua bộ đàm. "Đây là một trò chơi tâm lý. Hắn muốn anh phải đoán xem hắn là ai trong số những người anh em của mình. Hắn đang gieo rắc sự nghi ngờ cuối cùng để phá hủy ý chí của anh trước khi anh kịp xông vào!"
Đúng lúc này, từ loa máy tính, một giọng nói không qua máy biến âm — một giọng nói thật, trầm đặc và mang theo âm hưởng của quyền lực — vang lên giữa khoang tàu vắng lặng:
"Đội trưởng Diệp, anh không cần phải cố gắng nhìn xuyên qua miếng băng dính đó đâu. Danh tính của tôi đã c.h.ế.t kể từ khi tôi tuyên thệ dưới bản thiết kế của Hắc Nha. Bộ sắc phục này... nó không phải là một vinh dự, nó là một chiếc áo liệm dành cho những kẻ còn tin vào thứ công lý mục nát mà anh đang bảo vệ."
Chiêu Minh khựng lại. Giọng nói này... nó quá giống với một người đồng đội đã hy sinh ba năm trước trong một vụ nổ kho đạn. Nhưng người đó đã được chôn cất, chính Chiêu Minh đã phủ lá cờ lên quan tài của anh ta.
"Lê Văn Nam?" Chiêu Minh thốt lên, giọng anh lạc đi. "Không thể nào... Nam đã c.h.ế.t rồi!"
Kẻ phản bội cười khẽ, một tiếng cười lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ vào đá. "Nam đã c.h.ế.t, đúng vậy. Hắc Nha đã cho tôi một cuộc đời mới, một mục đích mới. Anh thấy không? Khi tôi che khuất bảng tên này đi, tôi không còn là một cá nhân nữa. Tôi là hiện thân của trật tự mới mà Cục trưởng đang xây dựng."
Hắn bước lại gần máy quay, dí sát cái mặt nạ xám tro vào ống kính. "Anh chỉ còn 19 giờ. Đừng tốn thời gian nhìn vào cái bảng tên này. Hãy nhìn vào dung dịch Omega đang bắt đầu nóng lên kia kìa. Khi nó đạt đến 40 độ C, Lương Gia Huy sẽ bắt đầu quá trình thăng hoa. Và anh... anh sẽ được chứng kiến khoảnh khắc đó với tư cách là kẻ thất bại vĩ đại nhất của lịch sử ngành cảnh sát."
Hắn quay lưng lại, tiếp tục điều chỉnh góc quay để lấy trọn cảnh chiếc đồng hồ đếm ngược và gương mặt tuyệt vọng của nạn nhân. Sự điềm tĩnh của hắn, bộ sắc phục phẳng phiu và miếng băng dính đen che khuất bảng tên tạo nên một hình ảnh đầy mỉa mai về công lý bị hắc hóa.
"Nghiêm Khuê, nghe tôi nói," Chiêu Minh gằn giọng, hơi thở anh đã lấy lại sự lạnh lùng cần thiết. "Tôi sẽ không quan tâm hắn là ai nữa. Dù hắn là Nam, là Trình Dã hay bất kỳ ai, một khi đã mặc bộ sắc phục đó để làm điều ác, hắn chỉ còn là một mẫu vật cần được tiêu hủy. Em hãy tập trung vào việc gây nhiễu luồng livestream. Tôi sẽ đột nhập qua cửa thoát hiểm phía dưới ngay bây giờ."
"Chiêu Minh, cẩn thận!" Nghiêm Khuê thảng thốt. "Kẻ che bảng tên đó... hắn đang cầm một khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa nòng ngắn giấu sau chân máy quay. Đó là cái bẫy dành riêng cho anh!"
Nhưng Chiêu Minh đã ngắt kết nối. Anh buông mình vào dòng nước đen, hướng về phía khoang chìm số 4.
Trên màn hình livestream, kẻ phản bội vẫn lặng lẽ quay phim. Miếng băng dính đen trên n.g.ự.c hắn hệt như một hố đen, nuốt chửng mọi ánh sáng và niềm tin còn sót lại. Hắn đứng đó, đại diện cho một đội quân những "cảnh sát bóng đêm" không tên tuổi, không danh dự, sẵn sàng thiêu rụi cả thành phố S để hoàn thiện bản thiết kế của quỷ.
Cái nhìn vô hồn của chiếc mặt nạ xám tro và sự im lặng đáng sợ của kẻ phản bội. Một bộ sắc phục, một bảng tên bị che khuất và một bí mật từ nấm mồ đã khiến cuộc chiến tại ụ nổi số 0 trở nên tàn khốc hơn bao giờ hết. Chiêu Minh đang tiến vào từ bóng tối, nhưng kẻ đang đứng trong ánh sáng mới thực sự là bóng ma đáng sợ nhất mà anh từng đối mặt.
