Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 83
Cập nhật lúc: 14/04/2026 09:02
CHƯƠNG 83: TÍN HIỆU TỪ HƯ VÔ
Căn phòng kỹ thuật dưới tầng hầm của Sở Cảnh sát ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tiếng quạt tản nhiệt từ dàn máy chủ của An Mộc rít lên từng hồi như tiếng thở dốc của một kẻ đang đuối sức. Giữa những mảng sáng tối nhập nhằng từ các màn hình điều khiển, Diệp Chiêu Minh đứng khoanh tay, đôi mắt hổ không rời khỏi gương mặt tái nhợt của Tần Nghiêm Khuê. Họ chỉ còn chưa đầy 90 phút trước khi lệnh tước quyền của Hàn Thiên chính thức có hiệu lực.
"Sếp! Chị Khuê! Nhìn vào dải sóng này đi!" An Mộc đột ngột hét lên, đôi bàn tay nhỏ nhắn gõ liên hồi vào bàn phím.
Trên biểu đồ phân tích luồng phát sóng, một đường răng cưa màu tím nhạt xuất hiện, nó không nằm trong dải âm thanh hay hình ảnh thông thường của buổi livestream. Nó đều đặn, nhịp nhàng nhưng lại cực kỳ mỏng manh, tựa như một sợi chỉ tơ nằm lọt thỏm giữa đại dương dữ liệu rác.
"Đó là gì?" Chiêu Minh tiến lại gần, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
"Tín hiệu phản hồi từ một con chip thạch anh," An Mộc giải thích, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Nó phát ra từ chiếc đồng hồ cơ cũ trên tay Lương Gia Huy. Hắc Nha đã vô tình hoặc hữu ý để lọt tần số rung động của nó vào mic của livestream. Đây không phải là dữ liệu kỹ thuật số, đây là âm thanh thực tế từ hiện trường!"
Nghiêm Khuê bước tới, ánh mắt cô bắt đầu thay đổi. Cô cảm nhận được sợi dây liên kết vô hình giữa mình và dải tần số ấy. "An Mộc, hãy khuếch đại nó lên. Đưa nó vào hệ thống âm thanh vòm. Tôi cần... tôi cần 'nghe' thấy vị trí đó."
"Chị Khuê, năng não của chị đang ở mức báo động đỏ sau vụ ở hầm ngục, chị không thể—"
"Làm đi!" Nghiêm Khuê dứt khoát.
Khi âm thanh tíc tắc... tíc tắc... vang vọng khắp căn phòng, Nghiêm Khuê nhắm mắt lại. Cô áp hai tay lên thái dương, bắt đầu đẩy năng lực thấu thị thâm nhập vào dải sóng lạ.
Trong tâm thức của cô, không gian phòng kỹ thuật tan biến. Thay vào đó là một cơn bão tuyết của những hạt nhiễu trắng xóa. Nghiêm Khuê cố gắng nhìn xuyên qua lớp sương mù kỹ thuật số ấy. Cô thấy mình đang đứng trong một không gian tối tăm, ẩm ướt. Những bức tường gạch cũ kỹ, rêu phong hiện ra. Cô ngửi thấy một mùi vị đặc trưng — mùi mặn mòi, chát đắng của nước biển hòa cùng mùi gỉ sắt nồng nặc.
"Chiêu Minh... tôi thấy gạch đỏ... rêu... và biển..." cô thầm thì, giọng nói nghe như phát ra từ một nơi rất xa.
Nhưng ngay khi cô định nhìn sâu hơn vào gương mặt của kẻ đang cầm camera, một sự thay đổi đột ngột diễn ra. Những hạt nhiễu trắng xóa chuyển thành màu đỏ thẫm như m.á.u. Một tiếng rít ch.ói tai dội thẳng vào đại não của Nghiêm Khuê.
Hắc Nha đã phát hiện ra sự xâm nhập.
Chúng không ngắt sóng. Chúng "phản đòn".
Đột nhiên, hình ảnh bức tường gạch biến mất, thay vào đó là những khuôn mặt dị dạng, những đôi mắt trắng dã đang trừng trừng nhìn vào cô. Nghiêm Khuê thấy chính mình đang nằm trong chiếc l.ồ.ng sắt thay cho Lương Gia Huy, thấy Chiêu Minh gục xuống trong vũng m.á.u, và hàng triệu khuôn mặt của đám đông ngoài kia đang cười nhạo sự bất lực của cô. Những hình ảnh kinh dị ảo giác ấy tấn công dồn dập, bóp nghẹt nhịp tim của Nghiêm Khuê.
Cơ thể cô bắt đầu co giật, nhiệt độ cơ thể tăng vọt khiến làn da đỏ bừng lên như bị bỏng.
"Dừng lại! Nghiêm Khuê!" Chiêu Minh lao tới khi thấy cô bắt đầu chảy m.á.u mũi.
Nhưng Nghiêm Khuê đã rơi vào trạng thái sốc nhiệt, đôi mắt cô trợn trừng nhưng không nhìn thấy thực tại. Cô đang bị kẹt trong cơn ác mộng kỹ thuật số mà Hắc Nha đã giăng sẵn. Chúng đang dùng chính năng lực của cô để t.r.a t.ấ.n cô.
Chiêu Minh không chút do dự, anh vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy Nghiêm Khuê, ghì sát cơ thể đang run rẩy của cô vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình. Anh dùng hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của mình để kéo cô lại từ cõi hư vô.
"Tỉnh lại! Nhìn tôi này! Nghiêm Khuê!" Chiêu Minh gầm lên bên tai cô.
Như một phép màu, giữa những tiếng thét của ảo giác, Nghiêm Khuê nghe thấy tiếng gọi của Chiêu Minh. Cô giật mình tỉnh giấc, hơi thở hỗn hển, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô ngã quỵ vào lòng anh, đôi tay bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo da của Chiêu Minh như thể đó là phao cứu sinh duy nhất.
Cùng lúc đó, tất cả màn hình trong phòng điều khiển đột ngột nháy sáng một màu xanh lục ma quái. Camera giám sát góc phòng họp từ từ xoay lại, hướng thẳng về phía hai người. Trên màn hình chính, dòng chữ bình luận của livestream vốn đang trôi nhanh bỗng khựng lại, chỉ còn lại duy nhất một dòng chữ đỏ:
"Các ngươi trông thật t.h.ả.m hại khi ôm nhau trong bóng tối."
An Mộc rụng rời chân tay: "Sếp... hắn... hắn đang nhìn ngược lại chúng ta! Hắn đã chiếm quyền truy cập camera phòng họp từ lúc nào không biết!"
Chiêu Minh đứng phắt dậy, anh che chắn cho Nghiêm Khuê phía sau, tay rút s.ú.n.g b.ắ.n nát chiếc camera giám sát trên tường. Tiếng nổ khô khốc vang lên, mảnh kính vỡ vụn rơi xuống sàn. Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không hề tan biến. Nó lẩn khuất trong từng kẽ hở, trong từng tín hiệu wifi đang chạy trong tòa nhà này.
Nghiêm Khuê vẫn còn run rẩy, cô ngước nhìn Chiêu Minh bằng đôi mắt đẫm nước và đầy vẻ bàng hoàng. Cô nhận ra rằng nhát d.a.o của Hắc Nha không chỉ nhắm vào thể xác, mà nó đã đ.â.m sâu vào tâm linh.
"Chiêu Minh..." giọng cô lạc đi, run bần bật. "Hắn không chỉ phát sóng nạn nhân... hắn đang phát sóng cả nỗi sợ hãi của tôi. Hắn dùng năng lực của tôi để làm trò giải trí cho đám đông ngoài kia."
Cô nhìn lên chiếc camera đã nát vụn, rồi lại nhìn vào màn hình điện thoại vẫn đang nhấp nháy dòng chữ đỏ.
"Hắn đang ở rất gần, Chiêu Minh. Gần đến mức hắn có thể cảm nhận được nhịp tim của chúng ta. Hắn không ở Cảng Đông... hắn đang ở trong chính cái tòa nhà này, hoặc ngay trong bóng tối mà chúng ta vừa đi qua."
Chiêu Minh siết c.h.ặ.t t.a.y Nghiêm Khuê, cảm nhận được hơi lạnh từ da thịt cô truyền sang. Anh nhận ra bản thiết kế của Hắc Nha tàn độc hơn anh tưởng: Chúng không chỉ muốn g.i.ế.c người, chúng muốn biến những kẻ thực thi công lý thành những vật mẫu bị quan sát trong một chiếc l.ồ.ng kính khổng lồ.
"Hắn muốn chúng ta sợ hãi," Chiêu Minh gằn giọng, sát khí trong mắt anh rực lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Nhưng hắn đã sai. Sự sợ hãi chỉ khiến tôi muốn bẻ gãy cổ hắn nhanh hơn thôi."
Chiêu Minh và Nghiêm Khuê đứng giữa căn phòng kỹ thuật đã bị tê liệt tín hiệu, trong khi ngoài kia, hàng triệu người vẫn đang cuồng loạn xem một buổi livestream mà giờ đây đã bao gồm cả hơi thở sợ hãi của những người điều tra. Tín hiệu từ hư vô đã mang đến sự thật, nhưng sự thật đó lại là một lời tuyên chiến rợn người: Kẻ thủ ác đang ở ngay bên cạnh.
